Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thẩm Thu lặng lẽ tiến đến bên cửa sổ phòng Sơn Quỷ, len lén nhìn vào bên trong.

Quả nhiên, Sơn Quỷ đang cầm một quyển sách, ngón tay không ngừng vạch theo các trang giấy. Dáng vẻ tập trung cao độ của gã khiến Thẩm Thu cảm thấy có chút hổ thẹn.

Năm xưa, nếu y cũng có nghị lực như Công Tôn Ngu thì lúc thực tập đã chẳng đến mức không tìm được bệnh viện tốt, để rồi vướng vào mớ rắc rối hủy hoại cả cuộc đời.

Y không muốn làm phiền Sơn Quỷ nên lẳng lặng đi vào bếp.

Nửa canh giờ sau, ánh nắng ban mai đã trải dài khắp sườn núi, nha đầu Thanh Thanh mới lẹt xẹt đẩy cửa bước ra.

Nàng vươn vai đánh một cái ngáp dài thật thoải mái, sau đó lấy vài cành lá liễu, chấm chút muối thô đã nghiền nát rồi đưa vào miệng cọ rửa.

Đúng ra phải dùng loại muối xanh thượng hạng để súc miệng, nhưng đáng tiếc nơi này không phải Tô Châu, có muối thô để dùng đã là tốt lắm rồi.

"Ăn cơm thôi!"

Tiếng Thẩm Thu gọi từ trong bếp vọng ra khiến khuôn mặt còn đang ngái ngủ của Thanh Thanh lập tức trở nên rạng rỡ.

Nàng hớn hở chạy tót vào bếp, nhanh chóng bưng ra một bát cháo nấu cùng quả dại, ngồi lên chiếc ghế khập khiễng của mình mà xì xụp ăn ngon lành.

Sơn Quỷ cũng bị đánh động. Gã vốn không có thói quen ăn sáng, nhưng thấy Thẩm Thu đã chuẩn bị sẵn nên cũng không từ chối.

Dù sao nguyên liệu cũng đều do gã kiếm về.

Số gạo này, một phần là gã "mượn" từ quân Bắc Triều.

Phần còn lại là do dân làng quanh vùng đem đến tế lễ cho "Sơn Quỷ".

Nhờ có Công Tôn Ngu trấn giữ và tiêu diệt bọn tặc tử Bắc Triều trong núi nên cuộc sống của sơn dân tuy còn nghèo khó nhưng ít nhất không bị ai chèn ép, ức hiếp.

Họ đều tin rằng đây là nhờ sự che chở của Sơn Quỷ đại nhân.

Bởi vậy, mỗi khi xuống núi đổi được lương thực, người dân lại đem một ít đến đặt ở miếu Sơn Thần đổ nát dưới chân núi để cúng tế.

Tuy lượng lương thực không nhiều, nhưng một mình Công Tôn Ngu thì ăn được bao nhiêu?

Tích tiểu thành đại, lương thực trong bếp luôn đầy ắp, dù có nuôi thêm cả Thanh Thanh và Thẩm Thu cũng vẫn dư dả.

Dùng bữa sáng xong, Sơn Quỷ đeo hành lý, xách kiếm định xuống núi thì Thẩm Thu đã theo tiễn đến tận chân dốc.

Đợi đến khi bóng dáng Thanh Thanh khuất hẳn, Thẩm Thu mới quay sang nói với Công Tôn Ngu:

"Tối qua ngươi bảo ta không đỡ nổi một kiếm của ngươi, nhưng nếu ta đỡ được thì sao?"

Thẩm Thu hạ thấp giọng:

"Nếu ta làm được, ngươi phải dẫn ta xuống núi báo thù, có được không?"

Công Tôn Ngu nấp sau chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn, lặng lẽ đánh giá Thẩm Thu. Gã thầm nghĩ đầu óc tên này chắc chắn có vấn đề.

Thế nhưng sau một hồi cân nhắc, gã vẫn khẽ gật đầu:

"Được."

"Nhưng ta sẽ không nương tay đâu. Nếu không đỡ được, ngươi chỉ có con đường chết."

Gã định dùng lời lẽ này để hù dọa Thẩm Thu.

Nào ngờ Thẩm Thu lại cười hì hì, đưa tay vỗ vai Sơn Quỷ mà nói:

"Quyết định thế đi!"

Dứt lời, Thẩm Thu chắp tay sau lưng, ngâm nga một điệu nhạc kỳ quái chẳng rõ giai điệu, cứ thế thong dong quay trở về.

"Khoan đã."

Sơn Quỷ gọi y lại.

Thẩm Thu quay đầu, thấy Công Tôn Ngu lấy từ trong bọc hành lý ra một quyển sách, lật vài trang rồi chỉ vào hai chữ hỏi y:

"Hai chữ này có nghĩa là gì?"

"Để ta xem nào."

Thẩm Thu liếc mắt nhìn rồi đáp:

"Khảm, Ly. Đây là mô tả về các quẻ tượng, cụ thể thì ta cũng không rành lắm."

"Nhưng ta nhớ mang máng khảm tượng trưng cho nước, ly tượng trưng cho lửa. Trong các ngữ cảnh khác nhau, chúng cũng có thể được hiểu là âm và dương; khảm là âm, ly là dương."

"Hoặc cũng có khi dùng để chỉ nam nữ, khảm là nữ, ly là nam."

Lời giải thích của Thẩm Thu rõ ràng vẫn chưa khiến Công Tôn Ngu hài lòng.

Gã nhìn chăm chăm vào hai chữ đó, thầm ghi nhớ những gì Thẩm Thu vừa nói rồi lại hỏi:

"Chỉ có hai chữ, sao lại mang nhiều tầng ý nghĩa như vậy?"

"À, cái đó gọi là ý nghĩa tượng trưng."

Kiểu giải thích thuật ngữ chuyên môn này rất khó để nói cho hết ý, Thẩm Thu ngẫm nghĩ một chút rồi tóm gọn lại:

"Tức là dùng cùng một chữ nhưng lại đại diện cho những ý nghĩa khác nhau. Ví dụ như từ 'phế vật', một mặt nó chỉ những thứ bỏ đi, rác rưởi, nhưng mặt khác nó cũng được dùng để ám chỉ một người bất tài, vô dụng."

Công Tôn Ngu gật đầu, điều này thì gã đương nhiên hiểu rõ.

Mỗi khi gã tiêu diệt bọn tặc tử Bắc Triều, chúng thường dùng những từ ngữ tương tự để nhục mạ gã, nhưng Sơn Quỷ chẳng mảy may bận tâm.

"Lấy một ví dụ khác nhé."

Thẩm Thu lục lọi trí óc rồi đùa giỡn với Sơn Quỷ:

"Ở quê ta, khi mắng người khác người ta hay dùng hai chữ 'sa điêu', nhưng nghĩa gốc của nó vốn không phải vậy..."

"Sa điêu? Là một loài chim sao?"

Công Tôn Ngu thắc mắc.

Thẩm Thu nhún vai đáp:

"Có lẽ thế. Tóm lại, từ này có thể dùng để chửi một kẻ đầu óc có vấn đề, thần kinh không bình thường, nhưng đôi khi cũng được dùng để diễn tả mối quan hệ giữa hai người rất tốt."