Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sơn Quỷ lập tức trố mắt kinh ngạc.

"Trương Mạc Tà?"

*** Từ chân núi phía nam Thái Hành Sơn đến thành trấn gần nhất, ở thời hiện đại, dù là đạp xe cũng chẳng mất quá hai tiếng đồng hồ.

Thế nhưng hiện tại, Thẩm Thu và Thanh Thanh đã rời khỏi chân núi Thái Hành được hai ngày mà vẫn chưa bắt gặp một nơi nào có thể gọi là khu dân cư. Cảnh tượng nơi đây đúng là ngàn dặm vắng tiếng gà, xương trắng phơi đầy đồng.

Nói vậy thì có hơi khoa trương quá.

Thôn xóm nhỏ vẫn thấp thoáng đâu đó, nhưng những người dân sống quanh vùng núi lớn này thực sự chẳng lấy gì làm thân thiện. Khi Thẩm Thu mang bạc đi đổi lương thực, y đều bị họ xua đuổi bằng những ánh mắt nghi kỵ, sợ hãi xen lẫn chán ghét.

Trải nghiệm này tuy rất tồi tệ, nhưng Thẩm Thu không hề nảy sinh nộ khí. Bởi lẽ người dân nơi đây có đủ lý do để căm ghét những kẻ ngoại lai. Những gì thiếu niên Sơn Quỷ từng nếm trải chỉ là một lát cắt thu nhỏ cho cuộc sống suốt gần mươi năm qua của người dân vùng Thái Hành.

Tháng Ba năm Chính Định thứ sáu, tức là khoảng mười bảy, mười tám năm về trước, Bắc Triều xua quân xâm lược biên cảnh Nam Triều. Quốc chủ Nam Triều là Triệu Hổ đã đích thân thống lĩnh hai mươi vạn đại quân, nghênh địch tại khu vực phụ cận Thái Hành Sơn. Đôi bên giằng co quyết liệt, giành giật từng tấc đất, cuộc chiến kéo dài đằng đẵng suốt bảy tháng trời. Vùng Thái Hành từ đó dân sinh tiêu điều, chẳng khác nào quỷ vực.

Cha mẹ và người thân của Sơn Quỷ cũng bỏ mạng thảm khốc trong thời gian đó, cùng với họ còn có hàng chục vạn sinh linh khác. Đáng sợ hơn là vào năm Chính Định thứ bảy, khi chiến tranh vừa dứt, những người tản cư bắt đầu quay về quê cũ thì một trận đại ôn dịch lại bùng phát tại đây. Theo những gì Thanh Thanh nghe được từ các vở diễn, binh đao cộng thêm dịch bệnh đã khiến người dân vùng này mười phần chết chín, trăm người không sót một ai.

Ký ức kinh hoàng ấy khiến vùng Thái Hành dù đã trải qua mười sáu năm nghỉ ngơi dưỡng sức vẫn chưa thể khôi phục được nguyên khí. Người ở đây ghét Bắc Triều, và cũng chẳng ưa gì Nam Triều. Nơi này đã trở thành một vùng đất ngập tràn thù hận và hỗn loạn.

Điểm yên bình duy nhất tại đây lại chính là những ngôi làng trong núi được Sơn Quỷ bảo hộ. Những dân sơn cước kia tự xưng là tùy tùng của Sơn Quỷ, khiến cả Nam Triều lẫn Bắc Triều đều không dám đến quấy nhiễu. Vị đại ca hung thần của Thẩm Thu không ngờ lại trở thành tấm biển hộ thân cho cả một vùng. Điều này cũng đủ thấy mảnh đất Thái Hành đã loạn lạc đến nhường nào.

Lại vì địa thế của Thái Hành Sơn mà Nam - Bắc hai triều mỗi bên kiểm soát một nửa, dẫn đến việc cho tận ngày nay, quân tiên phong của đôi bên vẫn thỉnh thoảng nổ ra những cuộc xung đột quy mô nhỏ. Nam Triều thường thua nhiều thắng ít, suy cho cùng quân Nam không thể cường hãn bằng những người phương Bắc bước ra từ vùng đất khổ cực. Thêm vào đó, Quốc chủ Nam Triều đoạt ngôi không chính danh, khiến dân gian nảy sinh nhiều thế lực phản kháng. Sức mạnh triều đình đều dồn vào việc nội trị, nên khi chống trả ngoại xâm tự nhiên trở nên bạc nhược.

Tóm lại, dưới những ánh mắt thù địch và nghi ngại của dân bản xứ, Thẩm Thu và Thanh Thanh cảm thấy khó lòng nán lại lâu nên đã thúc ngựa lao nhanh. Cuối cùng, vào rạng sáng ngày thứ tư, họ cũng thoát khỏi địa phận Thái Hành. Cách thủ phủ Lạc Dương của vùng Hà Nam giờ chỉ còn chưa đầy một tuần đường.

Tuy nhiên, cả hai đều đã mệt rã rời, cần tìm nơi nghỉ ngơi gấp. Chân khí cũng chẳng phải là vạn năng. Huống hồ công pháp hai người tu luyện cũng không phải hàng thượng đẳng, dùng chân khí từ tâm pháp giang hồ để tẩm bổ thân thể thì còn được, chứ dùng vào việc khác thì còn kém xa.

Thẩm Thu ngồi trên lưng ngựa, quan sát cảnh vật bên đường núi. Đây là một vùng đồi núi, phía xa thấp thoáng một ngọn núi nhỏ. Thanh Thanh bảo nơi đó gọi là Phục Ngưu Sơn. Nàng từng theo sư phụ đi áp tiêu đến Lạc Dương vài lần, nên có nghe người ta nhắc đến một toán thổ phỉ chiếm cứ trên núi Phục Ngưu.

"Phía kia có vạt rừng, đêm nay chúng ta hạ trại ở đó."

Thẩm Thu nói với Thanh Thanh đang lộ vẻ mệt mỏi:

"Muội dựng lều rồi đi ngủ một lát đi, ta sẽ nấu lương khô cho muội ăn."

"Lại là lương khô sao?"

Thanh Thanh ôm mặt rên rỉ. Nàng vừa than vãn vừa nũng nịu với Thẩm Thu:

"Có thể thêm chút thịt không? Ta muốn ăn thịt, lương khô làm ta đau hết cả răng rồi."

"Có mà ăn là tốt rồi."

Thẩm Thu lườm Thanh Thanh một cái. Trước khi rời Thái Hành, nàng còn có vẻ buồn bã, nhưng chẳng mấy chốc đã chứng nào tật nấy, vừa rời xa Sơn Quỷ là lại giở thói đại tiểu thư. Y trưng ra dáng vẻ của một vị sư huynh, vừa gõ nhẹ vào đầu nàng vừa tận tình khuyên bảo:

"Muội cũng thấy rồi đấy, dân vùng Thái Hành khổ sở đến mức nào! Được ăn một bữa no mỗi ngày đã là xa xỉ, muội dù sao vẫn còn được ăn ba bữa lương khô cơ mà."