Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Lạc Nguyệt Cầm Đài là của Dao Cầm tỷ tỷ của muội."

Thẩm Thu thuận miệng đáp:

"Đó có phải nhà mình đâu. Nhà chúng ta chỉ là một tiểu viện ở tiêu cục, thậm chí còn chẳng lớn bằng cái nhà xí của Lý gia."

"Xì, huynh thật mất hứng."

Thanh Thanh lườm y một cái rồi tiếp:

"Dao Cầm tỷ tỷ coi sư phụ như trưởng bối, tỷ ấy cũng coi muội như muội tử trong nhà. Muội biết dạo này sư huynh đa nghi, nhưng Dao Cầm tỷ tỷ thực sự rất tốt, đối đãi với chúng ta như người thân vậy. Chẳng phải lúc trước huynh cũng rất cảm mến tỷ ấy sao?"

"Đó là chuyện của lúc trước."

Thẩm Thu nhún vai, nhỏ giọng nói:

"Bây giờ sư huynh của muội đã không còn là Thẩm Thu của lúc trước nữa rồi."

Cuộc trò chuyện của hai người khiến tì nữ dẫn đường không nhịn được mà ngoái lại nhìn. Hai vị khách giang hồ này trông còn rất trẻ, ăn mặc thô sơ, thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nghe nói thiếu gia nhà mình chính là được hai người này cứu mạng, đây là ân tình cực lớn. Lão gia và phu nhân đã dặn dò kỹ lưỡng, nhất định phải tiếp đãi theo lễ quý khách.

Nàng tì nữ không dám nói nhiều, rảo bước dẫn Thẩm Thu và Thanh Thanh tiến vào một khu viện phía sau. Đây là phòng khách, nhưng cũng được trang hoàng lộng lẫy chẳng kém gì những nơi khác. Đó là một ngôi lầu nhỏ mang phong cách cổ xưa, trên đề ba chữ "Thính Đào Các". Tại cửa vào đã có sẵn vài tên gia nhân áo xanh đứng chờ.

"Trong phòng đã chuẩn bị sẵn nước ấm và quần áo sạch để thay."

Nàng tì nữ ôn tồn nói:

"Mời hai vị quý khách nghỉ ngơi trước. Lão gia đã dặn, sau giờ Ngọ sẽ có gia yến, lúc đó tiểu tì sẽ tới mời hai vị nhập tiệc. Thiếu gia cũng đặc biệt dặn dò, biết hai vị là người trong giang hồ nên không cần câu nệ lễ tiết, cứ tự nhiên như ở nhà. Nếu có bất kỳ yêu cầu gì, xin cứ bảo gia nhân, chúng tì sẽ lập tức chuẩn bị."

"Vậy thì tốt quá."

Thẩm Thu gật đầu, nói với nàng:

"Thay ta và sư muội gửi lời cảm ơn tới thiếu gia nhà cô."

"Thiếu hiệp không cần đa lễ."

Vị tì nữ này tuy là phận tôi tớ nhưng cử chỉ lời nói rất phóng khoáng, tự tin, không hề khép nép như những gia nhân khác. Có lẽ nàng là hạng nha đầu quản sự trong Lý phủ. Nàng ngước nhìn Thẩm Thu, chân thành nói:

"Tiểu tì và thiếu gia cùng nhau lớn lên từ nhỏ. Khi thiếu gia bỏ nhà ra đi, tiểu tì đã vô cùng lo lắng. Lão gia và phu nhân mấy ngày qua cũng bỏ cả cơm nước, cả phủ lâm vào cảnh u ám. Hôm nay may nhờ hai người đưa thiếu gia bình an trở về, trên dưới trong phủ đều vô cùng cảm kích. Tiểu tì cũng xin thay mặt thiếu gia cảm ơn hai vị thiếu hiệp."

"Cô và Lý Nghĩa Kiên tình cảm quả thực sâu đậm."

Thanh Thanh trêu chọc:

"Vừa rồi ta còn thấy ngươi đứng bên cạnh Lý Nghĩa Kiên, nắm tay hắn lén lút lau nước mắt đấy, ngươi thích thiếu gia nhà mình rồi sao?"

Tiểu sư muội tung một đòn trực diện khiến hai má nàng tỳ nữ đỏ bừng. Nàng cúi đầu, nhỏ giọng đáp:

"Tỳ nữ tên là Hàm Hương, chỉ là kẻ hầu thân cận của thiếu gia, nào dám có lòng si tâm vọng tưởng ấy. Chỉ là... Thiếu gia từ nhỏ đã hiếu động, tâm tính chẳng lúc nào yên, lại càng không thông suốt chuyện tình cảm nam nữ..."

"Đúng vậy, tên ngốc kia chính là một gã đầu gỗ."

Thẩm Thu ném bao hành lý cho gã sai vặt áo xanh trước mặt. Y vừa xoay bả vai cho giãn cốt cách, vừa nói với nàng tỳ nữ:

"Nếu ta là hắn, có ‘Hồng Tụ Thiêm Hương’ ở bên, lại được hai cô nương thanh mai trúc mã đáng yêu thế này hầu hạ, sớm đã vui đến quên cả trời đất rồi, còn hơi đâu mà đi xông pha giang hồ cho nhọc thân."

Lời này càng thêm lộ liễu, khiến gò má nàng tỳ nữ thẹn thùng đến nóng bừng.

Lại thêm một người đáng thương bị tư tưởng phong kiến tẩy não, chẳng khác gì Thanh Thanh lúc trước.

"Quý khách nghỉ ngơi cho khỏe."

Hàm Hương cúi đầu, điều phối gia nhân dẫn đường và thu dọn phòng ốc cho Thẩm Thu cùng Thanh Thanh, rồi tiễn hai người đến tận cửa tiểu lâu.

Thẩm Thu chợt nhớ ra một chuyện, y quay đầu bảo Hàm Hương:

"Ta muốn tìm vài vị dược liệu..."

"Thiếu hiệp cứ việc dặn dò."

Hàm Hương thở phào một cái, cung kính đáp:

"Chỉ cần trong phủ có sẵn, nô tỳ lập tức sai người mang tới ngay."

"Được, ngươi hãy ghi nhớ những vị này."

Thẩm Thu đọc lại một lượt danh sách các loại thuốc dùng để tôi luyện bàn tay trong trí nhớ của Tra Bảo. Hàm Hương nhẩm lại một lần không sai sót mới nhanh chân rời đi.

Chẳng bao lâu sau, gia nhân đã mang đến một hộp gỗ nhỏ đựng đầy dược liệu, toàn là loại thượng hạng.

Lúc này Thẩm Thu vừa tắm rửa xong trong thùng gỗ lớn, y đã từ chối lời đề nghị hầu hạ của tỳ nữ Lý gia. Việc để một nữ tử xa lạ chà lưng rửa mặt cho mình, cái nét văn hóa phong kiến mục nát này y thực sự không hưởng thụ nổi.