Ta Dựa Vào Diễn Xuất Trở Thành Bàn Tay Vàng Của Nhân Vật Chính Kinh Dị
Chương 18. Hơi Thở Của Hắn, Nó Nhớ Kỹ Rồi (2)
Vô số con mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tiêu Quy An, như thể đang ghi nhớ khuôn mặt hắn.
Hơi thở của hắn, nó nhớ kỹ rồi.
Nhìn bóng lưng khổng lồ đang từ từ nhúc nhích rồi mờ dần đi của “Người Dọn Dẹp”, Tiêu Quy An nhận ra đối phương định rời đi.
“Được rồi, hẹn lần sau gặp lại —” Hắn vẫy vẫy tay với “Người Dọn Dẹp”.
Đưa mắt nhìn bóng hình khổng lồ của “Người Dọn Dẹp” biến mất hoàn toàn, Tiêu Quy An cài khóa an toàn ban công lại, lập tức lao thẳng vào phòng tắm.
Hắn không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa.
Đợi tắm xong đi ra, hắn mới giật mình nhớ tới mình vẫn còn nhiệm vụ thám hiểm.
Lấy chút hoa quả từ tủ lạnh, hắn định đi thăm hỏi những người hàng xóm.
Đèn ở hành lang lúc này lại sáng lên, có điều cứ chớp giớp mờ ảo, tối tăm vô cùng, cơ bản là chẳng nhìn rõ đường.
Tiếng gõ cửa vang lên nhịp nhàng vọng lại khắp Tiểu khu Ánh Dương.
“Cốc cốc —”
“Có ai ở nhà không?”
“Tôi là người mới chuyển đến dạo gần đây...”
“Đã ngủ chưa?”
“Tôi có chút hoa quả, mọi người có muốn nếm thử không...”
Ánh đèn lờ mờ nhòe nhoẹt kéo dài cái bóng của Tác Giả, vẽ ra trên nền đất từng hình thù vặn vẹo đáng sợ.
Không có tiếng trả lời.
Gõ cửa từng nhà một, chẳng có một NPC quỷ quái nào ra mở cửa cho hắn.
Đến việc chẹp miệng phát ra tiếng ồn cũng không có.
Rõ ràng lúc hắn đến gần một số hộ gia đình, còn nghe thấy vài âm thanh loáng thoáng cơ mà.
Nhưng hễ hắn gõ cửa, thì tất cả đều giả chết.
Lần đầu tiên phải hứng chịu đãi ngộ này, Tiêu Quy An có chút hụt hẫng, chẳng lẽ NPC ngủ sớm vậy sao?
Hay là do trò chơi chưa chính thức bắt đầu, nên họ đều đang ở chế độ chờ?
Bước đầu tiên để thiết lập mối quan hệ hàng xóm láng giềng tốt đẹp của mình cứ thế thất bại rồi.
Tiêu Quy An mang dáng vẻ có chút cô đơn cầm đống hoa quả trở về phòng.
Trong lúc bổ sung chi tiết đóng vai cho [Tác Giả], Tiêu Quy An có chút lơ đãng nhìn hai chữ “Tiểu Hứa” trên bảng nhiệm vụ của hệ thống.
Đối phương chắc là sự tồn tại giống như khí vận chi tử, không biết có dễ gần không.
Nhưng nhìn đạo cụ gợi ý lúc đó, đối phương còn có bằng chứng chỉ chuyên gia tư vấn tâm lý cấp 2 cơ mà, ắt hẳn phải là một người cảm xúc rất ổn định, rất mang tính chữa lành nhỉ?
Dẫu sao, đã là trò chơi chữa lành của cậu ấy, chắc chắn là để cậu ấy đến chữa lành cho những NPC quỷ quái bi thương này rồi!
Tiêu Quy An ngây thơ nghĩ, hoàn toàn không biết suy nghĩ của mình đã sai lệch bao xa so với thực tế.
Cái gọi là “chữa lành” thực chất là “trí úc” (gây trầm cảm).
Đến khi hắn đóng vai hình tượng học sinh nửa người nửa quỷ, nhìn Hứa Tử Thăng nở nụ cười, nhưng tay lại cầm một chiếc rìu bổ mạnh từng nhát từng nhát vào cánh cửa gỗ, giọng điệu dịu dàng thương lượng nói: “Ra đây đi, đừng trốn tìm nữa... Tôi tìm thấy cậu rồi nè —”
“Bịch —”
“Bịch —”
Chiếc rìu sáng lóa hàn quang chém từng nhát lên cửa, cứ như thể đang chặt trên xương người vậy.
“Hay là để anh tư vấn tâm lý cho cậu chút nhé, anh có chứng chỉ đấy, cấp 2 cơ...”
Tư vấn tâm lý kiểu gì mà lại đính kèm cả thuộc tính tấn công vật lý thế này?
Nhìn cánh cửa sắp đổ sập cùng nụ cười ẩn giấu dao găm của Hứa Tử Thăng, khoảnh khắc đó, Tiêu Quy An mới hiểu ra những phỏng đoán trước đây của mình về Hứa Tử Thăng hoang đường đến nhường nào!
Thân phận Chân Quỷ của hắn tuyệt đối không được lộ ra, nếu không sẽ bị băm vằm thành một đống thịt nát!!!
Không cam lòng tin rằng mình hoàn toàn không dò hỏi được tin tức gì, Tiêu Quy An tự thôi miên bản thân.
Trước khi đi ngủ, hắn nhấn vào nhân vật khác mà ngày mai phải đóng vai.
[Chưa đặt tên]: Nam sinh viên đại học thanh thuần muốn làm trùm đa cấp, đang rèn luyện Khẩu Kỹ.
Thân phận: Bán Quỷ Học Sinh
Cấp bậc quỷ quái: Cấp D
Quỷ lực: 100
Sức mạnh: (15/100) Tốc độ: (19/100) Sức bền: (16/100)
Tinh thần: (15/100) Thể chất: (14/100) May mắn: (50/100) [Thuộc tính này không thể thay đổi]
“Nửa người nửa quỷ?”
Điểm này rất đáng để nghiên cứu sâu.
Thông thường những nhân vật có hai thuộc tính thế này đều không đơn giản.
Lẽ nào ——
Mình phải đóng vai một kẻ giai đoạn đầu trông có vẻ vô hại, nhưng thực chất là loại tiểu nhân ngoài mặt một đằng, sau lưng một nẻo?
Có lý đấy, trước hết cứ cho cái thân phận này làm trò đi chết đi, sau đó mới cho Tác Giả ra sân, thế này chẳng phải sẽ xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp sao?
“Cái này tôi hiểu mà, thân phận học sinh này rõ ràng thuộc nhóm pháo hôi rước họa vào thân, dùng để làm nền cho sự thông minh nhanh trí của Tiểu Hứa...”
Nhưng Tiêu Quy An lại nghĩ đến một khía cạnh khác, đã là khí vận chi tử cần hoàn thành nhiệm vụ để chữa lành cho quỷ quái, một người bình thường như cậu ta, chắc chắn là thập tử nhất sinh, nói không chừng [Tác Giả] còn chẳng cần ra sân, cái nick phụ học sinh này của mình cũng đủ hỗ trợ cậu ta hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Đến lúc đó không tiếp xúc với [Tác Giả], nói không chừng thân phận Chân Quỷ thứ hai trong trò chơi trốn tìm của [Tác Giả] sẽ không bị lộ, mình có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo!
Kế hoạch của hắn quả thực quá mức hoàn mỹ. Sau khi nghĩ xong ngày mai gặp Hứa Tử Thăng phải dùng biểu cảm gì, mở lời thế nào, Tiêu Quy An pha một cốc sữa nóng, rồi hí hửng lên giường ngủ.
Mà lúc này, mới chỉ 11 giờ rưỡi.
Nửa tiếng sau, thành phố chìm trong tĩnh mịch như thành phố chết ở Thời Khắc Tĩnh Mịch này mới bắt đầu sống lại.
Lớp sương đen mù mịt đó mới nhạt đi vài phần.
Màn hình máu khổng lồ vô cùng xuất hiện trên bầu trời thế giới, toàn bộ thời gian của trò chơi kinh dị trí úc lại một lần nữa luân chuyển.
Ở những ngóc ngách khác nhau của thế giới này, lại có những người chơi mới được lựa chọn tiến vào đây.
Ví dụ như ở tầng trên cùng của tòa nhà hắn ở, có một số chuyện đang âm thầm diễn ra.
Nhưng những chuyện này đều không liên quan đến Tiêu Quy An.
Hắn ngủ khá ngon.
Hắn hoàn toàn không biết rằng Cục [Thiên Cực] ở thế giới thực đêm nay sẽ một lần nữa vì hắn mà thắp sáng ngọn hải đăng cho hội nghị cấp cao, bộ máy quốc gia khổng lồ đang chuyển động, lan truyền tin tức đến mọi ngóc ngách trên thế giới.