Đợi chu toàn một khoảng thời gian, hắn sẽ trực tiếp xông lên nộp mạng!

Không ngờ tới chứ gì, ngươi cần phải tấn công sinh vật có khiêu khích này trước!

Hứa Tử Thăng chắc chắn sẽ không quan tâm đến một con Quỷ Quái đột nhiên chui ra, tự nhiên là nhanh chóng chuồn đi cho rảnh nợ.

Nếu lát nữa hắn có thể thoát thân, lại biến trở về thân phận học sinh của [Quy Dị], trong vòng thứ hai hơi xuất hiện một chút.

Hứa Tử Thăng ước chừng sẽ không để ý đến một kẻ phản bội như hắn, đến lúc đó thao tác ngầm một chút, hắn liền có thể quang tốc quy tiên rồi.

Cái bộ dạng quỷ hóa này của hắn, đừng nói là Hứa Tử Thăng mới chỉ tiếp xúc với hắn một lát không nhận ra.

Ngay cả chính Tiêu Quy An người đích thân nặn khuôn mặt này, nếu không nói, cũng không nhận ra đây là một trạng thái khác của [Quy Dị].

Tiêu Quy An điểm nhẹ mũi chân, cả người vô cùng nhẹ nhàng lao về phía lão phụ nhân Quỷ Quái.

Hắn có thể cảm nhận được cơ thể sau khi quỷ hóa của mình ngập tràn sức mạnh, không biết mạnh hơn bao nhiêu lần so với khi còn là người bình thường.

Vốn dĩ chưa từng định sống sót, Tiêu Quy An áp dụng phương thức đả thương địch tám trăm, tự tổn hại một ngàn, chỉ vì muốn thu hút nhiều hỏa lực hơn lên người mình.

Không bao lâu sau, trên người hắn đã không còn một chỗ nào nguyên vẹn.

Thậm chí đã có xương trắng lộ ra ngoài phần máu thịt, nhưng hắn lại vẫn cứ như không cảm nhận được đau đớn, chỉ có thể trầm giọng gầm gừ.

“Các ngươi một kẻ cũng đừng hòng chạy!” Lão phụ nhân Quỷ Quái tựa hồ đã nhìn thấu suy nghĩ của hắn.

Lão trực tiếp cắn nát ngón tay mình, đầu ngón tay rỉ máu không biết quét nhẹ lên tờ giấy cắt lúc nào.

Những hình nhân giấy đó trong nháy mắt biến to gấp đôi so với ban đầu.

“Tuyệt quá! Chúng ta chuồn lẹ thôi!” Mắt thấy có kẻ đến phá đám, Quỷ Quái cấp D hô lớn một tiếng, hiển nhiên đối với tình huống vớ bở này rất cao hứng, “Không biết ở đâu lòi ra gã này, xông lên đỡ đao cho chúng ta, đi, đi!”

“Đợi rời khỏi đây rồi, ta sẽ đi giúp ngươi dạy dỗ tên nhóc chết tiệt kia!”

Hứa Tử Thăng trầm mặc một thuở, sau đó nắm chặt thanh rìu trong tay, thấp giọng mắng một câu: “Đồ ngu!”

Quỷ Quái cấp D:???

Nó không quá hiểu câu chửi này là nhắm vào ai, “Này, này, tiểu tử ngươi bị làm sao vậy? Mau đi thôi! Cơ hội khó có được...”

Điều khiến nó không ngờ tới là Hứa Tử Thăng không lùi mà tiến, vậy mà lại nhìn chuẩn thời cơ xông lên túm lấy cổ áo Tiêu Quy An, sau đó coi Quỷ Quái cấp D như một quả tạ trực tiếp ném qua.

“Mẹ kiếp, họ Hứa kia, ngươi làm cái gì vậy?!” Quỷ Quái cấp D hét toáng lên, nhưng đối mặt với đòn công kích sắp sửa giáng xuống người nó cũng đành phải dốc toàn lực chống đỡ, không dám tùy ý nương tay nữa.

Hứa Tử Thăng làm như vậy đương nhiên có nguyên do của hắn, bởi vì có sự tồn tại của khế ước, chỉ cần khoảng cách không vượt quá phạm vi kiểm soát của hắn, hắn lúc nào cũng có thể triệu hồi Quỷ Quái cấp D trở lại trong Huyết thư.

Cho nên nói, mồi nhử không dùng cũng uổng.

Cảm nhận được cổ áo bị người túm lấy, Tiêu Quy An khẽ nghiêng đầu nhìn sang, lọt vào tầm mắt là khuôn mặt âm trầm lạnh lẽo của Hứa Tử Thăng.

Đối phương mím chặt môi, khuôn mặt vốn dĩ tuấn tú ôn hòa giờ phủ đầy sương giá, bất cứ ai nhìn thấy cũng biết hắn hiện tại đang ở trong một trạng thái cực kỳ đè nén, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Tiêu Quy An:???

Không phải chứ, sao ngươi còn chưa đi?

Ta là một con Quỷ Quái đấy? Chỉ là một con Quỷ Quái đột nhiên chui ra phá đám thôi, chẳng lẽ ngươi còn muốn cứu ta sao?

Điều này không hợp logic a?

Thanh rìu rỉ sét nhuốm máu kia ở trong tay Hứa Tử Thăng dường như phình to gấp đôi, khi chém vào những hình nhân giấy đỏ xông lên đó, phảng phất phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai.

Hứa Tử Thăng liếc nhìn con Quỷ Quái bên cạnh một cái, con Quỷ Quái bị hắn nắm lấy cổ áo trong đôi mắt đẫm máu vô thần dường như bộc lộ ra vài tia bối rối rất con người, nhưng lại không phản kháng mấy, cũng không sử dụng năng lực kiểm soát tinh thần lên người hắn.

“Đi!”

Hứa Tử Thăng có loại cảm giác càng đánh càng hăng, hình nhân giấy màu máu đỏ thẫm căn bản không cản được hắn.

Lão phụ nhân Quỷ Quái bên kia bị con Quỷ Quái cấp D không muốn chết quấy rối một phen, cũng khẽ phân tâm, điều này vừa hay tạo ra thời gian cho bọn họ rút lui.

“Bái bai, mụ già...”

Nhưng chỉ trong chớp mắt, Tiêu Quy An bọn họ đột phá xuống tầng năm, mà Quỷ Quái cấp D sắp bị bỏ lại cũng trong thoáng chốc liền bị Hứa Tử Thăng triệu hồi về Huyết thư, trước khi tan biến, nó còn đê tiện nở một nụ cười khiêu khích với lão phụ nhân Quỷ Quái.

“Tên khốn kiếp!——”

Âm thanh khàn đục khó nghe phía sau lưng dần dần xa khuất, đủ để biết lão phụ nhân Quỷ Quái đang giận dữ bại hoại đến mức nào.

Chuỗi chuyển biến này xảy ra quá nhanh, Tiêu Quy An còn chưa kịp phản ứng, liền bị Hứa Tử Thăng từ túm cổ áo đổi sang nắm cổ tay, chạy một hơi xuống đến tầng hai, Tiêu Quy An mới chợt bừng tỉnh.

Không đúng, chuyện này không giống kịch bản hắn nghĩ.

Đây là diễn biến gì?

Đã chệch hướng xa tít tắp mây mù rồi.

Không được, không được, hắn phải vớt vát lại cục diện.

Hắn dùng sức hất tay Hứa Tử Thăng đang nắm chặt cổ tay hắn ra, nói thực một câu, lực đạo khủng khiếp của đối phương khiến Tiêu Quy An nghi ngờ có phải cổ tay mình sắp bị hắn bóp nát rồi không.

Tiêu Quy An quả thực không hiểu tại sao Hứa Tử Thăng lại muốn mang hắn chạy xuống cùng.

Lát nữa nếu không tách ra, hắn đâu thể nào biến trở lại thành hình dáng của [Quy Dị] ngay trước mặt Hứa Tử Thăng được.

“Cút...” Trong cổ họng con Quỷ Quái mặt mũi biến dạng phát ra âm thanh kháng cự như vậy, mái tóc đen rũ xuống như cỏ khô của nó rối bời, che khuất đi vài phần khuôn mặt của hắn.

Tiêu Quy An nhìn ánh mắt thâm trầm, cứ mãi chằm chằm nhìn vào mặt hắn của Hứa Tử Thăng, ngón tay khẽ cuộn lại, hoàn toàn không đoán được đối phương đang nghĩ gì.

Hắn thăm dò định lập tức chuồn lẹ, nhưng lại một lần nữa bị túm lấy cổ áo kéo trở về.

“Ngươi là ai?” Hứa Tử Thăng kề sát, đối diện với đôi mắt đẫm máu kia của Tiêu Quy An.