Ta Dựa Vào Diễn Xuất Trở Thành Bàn Tay Vàng Của Nhân Vật Chính Kinh Dị
Chương 8. Nặn Mặt Và Biên Soạn
Nắm bút có thể viết nên sử sách, cầm kiếm có thể ra trận giết địch, vận nước lâm nguy, lao ra chiến trường, không phụ non sông. Bút thần họa nên văn chương, giáo dài giết sạch quân thù, chẳng cầu vinh quang hiển hách, chỉ mong không thẹn với lòng...
[Kính gửi cha mẹ an khang— Dịp Tết đến xuân về này e là con cũng không thể về nhà, mong hai người giữ gìn sức khỏe, xin đừng bận lòng vì con, đợt này con phải chuyển đến vùng duyên hải...
Con kết giao được với không ít người chung chí hướng, chúng con đã cùng nhau thảo luận tổ chức một buổi hội thơ đón năm mới, nửa đêm uống loại rượu do một người bạn phương Bắc mang tới. Có lẽ giống như con người vùng non nước phương Bắc, rượu ấy rất mạnh, hậu vị kéo dài, tự thấy có phần không quen uống, nhưng trong tay lại nâng thêm chén nữa...
Cậu ấy hào phóng cho con biết công thức ủ rượu, trong lòng con vui mừng, kể cho cậu ấy nghe về rượu hoa đào mà mẹ vẫn luôn yêu thích. Nếu có cơ hội, nhất định sẽ đưa họ đến nếm thử tay nghề của mẹ...
Gần đây những bài viết thiển cận của con trên báo lại dấy lên một trận phong ba, không nói rõ được rốt cuộc là tâm trạng gì, nhưng vẫn mong mọi người có thể hiểu thêm một chút. Mọi người luôn tìm con, may mà bút danh thời thiếu niên không dễ gì bị nhìn thấu...
Diên Khanh, Diên Khanh... “Thời mờ mịt sắp tàn, kết u lan đứng đợi chờ”, “Bóng gầy tự chiếu mặt nước xuân, Khanh nên thương ta, ta thương khanh”, lúc đó con quả thật chỉ mang tâm tính của một thiếu niên...]
”Gây thù chuốc oán, thân phận bút danh bị bại lộ, bị hãm hại vào tù, bị người tin tưởng phản bội. Các cuộc đấu tranh nổ ra khắp nơi, cuồn cuộn cuộn trào, vô số vùng nhà tan cửa nát, chiến hỏa lại một lần nữa leo thang...“
[Kính gửi cha mẹ an khang— Mẹ ơi, dạo này đã lâu lắm rồi không nhận được thư, có lẽ trên báo đã đăng những tin tức liên quan đến con. Nhưng mẹ không cần lo lắng, con tuy ở trong tù, nhưng cũng nhận được vài phần tôn trọng, chưa từng bị tra tấn ép cung...
Lần này con gặp nạn, đã thức tỉnh không ít quần chúng, con trai cảm thấy thế cũng đáng giá...
Ban đầu mẹ đề nghị rời bỏ quê hương xuất ngoại, con đã chọn ở lại. Hai người vốn dĩ không cần đi cùng con, lúc đó con đáng ra phải kiên quyết hơn, thời cuộc rối ren, thật sự quá nguy hiểm...
Nghe nói ở đại lục đã nổi lên trận phong ba không nhỏ, những gia đình có chút gia sản đều bị chụp mũ... Trong lòng con có chút lo lắng, nhưng cha luôn điềm đạm và có tầm nhìn xa, trước đây con cũng đã viết thư khuyên cha sung công tài sản, hỗ trợ tiền tuyến. Con nghĩ chắc chắn sẽ có cách vượt qua sóng gió lần này...
Con tin rằng láng giềng trong trấn hiểu chúng ta là người như thế nào, con không cầu họ đưa tay cứu giúp, chỉ mong đừng giậu đổ bìm leo là tốt rồi, là do con trai vô dụng, lần này lại không thể chạy về, trong lòng con thấy hổ thẹn...]
”Chiến hỏa lại leo thang, bao trùm khắp mặt đất này, ở nhà đã từ rất lâu rồi không có thư gửi đến, dặn dò người nhà bình an, lại chẳng ngờ, danh lợi dần làm mờ mắt người. Cố nhân xưa nay vung đao tương hướng, tin nhầm kẻ tiểu nhân, tra tấn dã man, chất độc ngấm sâu vào ngũ tạng lục phủ...“
[Kính gửi cha mẹ an khang— Không ngờ nhân vật lớn của vị nhân vật lớn ngất trời kia lại đến tìm con, quy luật vừa đấm vừa xoa con cũng hiểu, ông ta muốn con viết bài biện hộ cho ông ta, thật nực cười biết bao!...
Thân là người trên mảnh đất này, đối mặt với thời khắc vận nước lâm nguy, lại bán nước cầu vinh. Dẫu cho mười ngón tay con bị chặt đứt từng đoạn, con cũng dứt khoát không viết một chữ cho ông ta. Thân thể hình hài, là do cha mẹ ban cho, là con trai bất hiếu, nếu hôm nay con lấy thân đền nợ nước, cũng không có gì hối tiếc...
Không biết bức thư này có thể gửi đi được không, con đoán rằng chắc chắn sẽ bị họ xem qua một lần trước, nếu vị nhân vật lớn kia tính nết tồi tệ hơn chút, nhất định sẽ trực tiếp xé nát tờ giấy này...
Nếu mọi người vẫn bình an, cũng không cần gửi thư lại, chỉ chuốc thêm rủi ro...]
”“Báo đây, báo đây —— Diên Khanh tiên sinh xưng quốc gia đã hết đường cứu chữa, thỏa hiệp viết bài biện hộ ——”“
”Cố nhân của ngài vô cùng tiếc nuối ——“
”Than ôi, tôi quen biết Diên Khanh đã lâu, cậu ấy không nên là người như vậy, rốt cuộc một mảnh chân tình, vẫn không thắng nổi sự vinh hoa phú quý...“
Người thở dài trước ánh đèn flash rưng rưng khóe mắt, nhưng khóe miệng lại nhếch lên nụ cười có như không.
[Kính gửi cha mẹ an khang—
Đó không phải do con trai viết, cho dù chỗ nào cũng có bóng dáng văn phong của con, ngay cả nét chữ cũng giống hệt, chẳng qua là không nhìn rõ lòng người mà thôi...
Lần này con nói ra, chắc cũng chẳng ai tin đâu... Nhưng mà, con chỉ cầu không hổ thẹn với lòng...]
”Đêm dài đằng đẵng, ai bước đến sau cánh cửa? Muốn sống ẩn dật bình yên nhưng đành bất lực. Một mồi lửa thiêu rụi tất cả, tiếng khóc than vang trời, tiếng gào thét liên miên.
“Có ai không, cháy rồi! ——”
“Là nhà của họ đấy...”
“Chúng ta có nên ra giúp một tay...”
“Chuyện này... Đừng đi chuốc họa vào thân...”
Cũng chỉ là một trong số những gia đình như thế thôi, những chuyện thế này đã xảy ra không biết bao nhiêu vụ ở đại lục rồi, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
“Nghe nói nhà của ngài Diên Khanh tiên sinh bị thiêu rụi trong một trận hỏa hoạn. Xét cho cùng, cháy sạch sẽ cũng tốt, cắt đứt luôn niệm tưởng của tiên sinh...'.”
[Kính gửi cha mẹ an khang— Con (gạch bỏ)... Cha, mẹ, có khỏe không?... Nếu có thể (gạch bỏ)... hồi âm, hồi âm...]
[Kính gửi cha mẹ an khang—]
“Từ khi còn thiếu niên cậu đã nổi danh khắp chốn, cuộc sống xa hoa phồn vinh như thế ai mà chẳng ngưỡng mộ... Thật nực cười khi nay cậu cũng phải nhận kết cục như vậy, đôi bàn tay cầm bút kia, thật nên biến mất đi...”
Nghĩ lại, đã từ rất lâu rồi không được thấy ánh mặt trời rực rỡ, đầu ngón tay cũng chưa từng chạm vào phím đàn.
Mười ngón tay liền với tim, nếu tất cả bị chặt đứt từng đốt, còn đau đớn hơn cả việc cứ thế bị khoét tim moi gan gấp mười lần.
Trên những ngón tay gầy guộc đã có không ít vết thương, từng ngón từng ngón rơi xuống vũng máu, vẫn trắng trẻo như ngọc bích, vì cơn đau truyền đến chậm chạp mà hơi run rẩy.