Ta Không Phải Thiên Tài Hình Cảnh

Chương 23. Đừng trách tôi không nhắc cậu

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Lâu rồi không gặp."

Hàn Lăng cười chào hỏi.

Phía sau, Trương Tư Lỗi như hình với bóng với người bị thương nhìn Dương Nhuế, đoán đối phương hẳn là bạn học của Hàn Lăng.

Trong một thành phố, giữa cảnh sát với cảnh sát thường là quan hệ bạn học, hoặc đàn anh đàn chị, đàn em khóa dưới.

Dù sao cũng tuyển sinh trong tỉnh, hơn nữa lúc thi tuyển cảnh sát hạn chế hộ khẩu, người trong tỉnh không ra ngoài, người ngoài tỉnh cũng không vào được.

Trương Tư Lỗi lại ghen tị rồi, hối hận mình không thi trường cảnh sát.

Tầm mắt Hàn Lăng chuyển dịch, nhìn về phía một người phụ nữ khác trong phòng, khoảng hơn ba mươi tuổi.

Phòng Pháp y của Phân cục có bốn pháp y, hai nam hai nữ.

Dương Nhuế giới thiệu, đối phương là sư phụ của cô, Pháp y giám định chính của Phòng Pháp y Phân cục.

Sư phụ nữ dẫn đồ đệ nữ, hợp lý.

"Anh ta chính là người bị thương, có cần bọn tôi ra ngoài không?" Hàn Lăng hỏi, đồng thời nộp giấy ủy quyền giám định thương tật.

Dương Nhuế nhận lấy.

Pháp y giám định chính đi tới: "Không cần, một lát là xong, người bị thương qua đây, ngồi chỗ này."

Kiểm tra bắt đầu, Hàn Lăng và Trương Tư Lỗi đợi bên cạnh.

Mười mấy phút sau.

"Cái gì?! Thương tích nhẹ? Các người có nhầm không đấy!" Sau khi có kết quả, Hạo tử cảm xúc kích động, chỉ vào đầu mình, "Tôi bị bổ vỡ đầu! Tai cũng điếc rồi! Vết thương dài mười centimet đấy!"

Pháp y giám định chính thấy nhiều không trách, bình thản đi viết báo cáo, miệng nói: "Dương Nhuế, em giải thích với cậu ta."

Dương Nhuế gật đầu, mở miệng nói: "Xương sọ nứt nhẹ, vết thương da đầu bảy centimet không phải mười centimet, màng nhĩ thủng do ngoại lực cần sáu tuần trở lên mới có thể tự lành, các bộ phận khác không có thương tích. Phù hợp tiêu chuẩn thương tích nhẹ, không đạt mức thương tích nặng."

Năm 2009, giám định thương tật chia làm thương tích rất nhẹ (vi phạm hành chính), thương tích nhẹ (vi phạm hình sự) và thương tích nặng, không tồn tại cấp độ một cấp độ hai, năm năm sau mới có phân cấp.

Hàn Lăng không hiểu lắm về chuyên ngành pháp y, nhưng kiến thức thông thường vẫn nắm rõ.

"Không phải, các người..." Hạo tử không cam lòng, gã bị thương càng nặng, kẻ đánh người càng thê thảm.

Dương Nhuế nói: "Thương tích nhẹ đã cấu thành tội phạm hình sự, đối phương cần chịu trách nhiệm hình sự."

Máy in bắt đầu hoạt động, giấy giám định thương tật đã ra, Dương Nhuế cầm lên đưa cho Hàn Lăng: "Xong rồi, Đội Hình sự ở tầng hai."

Thương tích nhẹ cấu thành tội phạm, tình huống bình thường cần Đội Hình sự Phân cục phụ trách xử lý, cô nghĩ báo trước cho Hàn Lăng một tiếng, đỡ phải hỏi.

Không ngờ Pháp y giám định chính phê bình: "Dương Nhuế, làm tốt công việc của mình, những cái khác không liên quan đến em."

Vụ án của Đồn Công an có báo lên Đội Hình sự hay không, phải tùy tình hình, quy định là quy định, thao tác thực tế rất linh hoạt, cái nào tiện thì làm.

Dương Nhuế có chút xấu hổ: "Vâng thưa sư phụ."

Hàn Lăng cáo từ: "Làm phiền rồi, tôi ra ngoài gọi cuộc điện thoại, mọi người cứ làm việc."

Nói xong, ba người rời khỏi Phòng Pháp y.

Hành lang, Hàn Lăng lấy điện thoại gọi cho Chu Dược, thông báo kết quả giám định thương tật, hỏi xem có cần báo cho Đội Hình sự Phân cục ngay bây giờ không.

Chu Dược trả lời là không cần.

Tình tiết vụ án đơn giản, không gây ra hậu quả nghiêm trọng, chỉ đợi giám định thương tật là có thể sắp xếp tài liệu giao cho Đội Pháp chế Phân cục thẩm tra, sau đó chuyển giao Viện kiểm sát.

Ở giữa không cần thông qua Đội Hình sự.

Đội Hình sự bận tối mắt tối mũi, không rảnh để ý đến mấy vụ án nhỏ đã giải quyết xong xuôi này.

Về phần thư bãi nại, thì xem thái độ hai bên, ký ở Đồn Công an cũng được, đến Viện kiểm sát rồi tính sau cũng được.

"Đã rõ."

Hàn Lăng cúp điện thoại.

Đang định đi, phía sau vang lên tiếng gọi: "Hàn Lăng!"

Hàn Lăng quay đầu, thấy là Tôn Ngọc Kiệt, bèn bảo Trương Tư Lỗi đưa người ra ngoài đợi trước.

Trương Tư Lỗi biết đối phương muốn ôn chuyện với bạn học, gật đầu rồi rời đi.

"Tình hình thế nào, có án à?"

Tôn Ngọc Kiệt cười đi đến trước mặt Hàn Lăng. Nhìn thấy người quen rất thân thiết, Đồn Công an trực thuộc và Phân cục thường xuyên có giao dịch nghiệp vụ, gặp Hàn Lăng là chuyện bình thường.

Hàn Lăng mỉm cười: "Đánh người, thương tích nhẹ, người bị đánh cũng là nghi phạm vi phạm pháp luật, nên qua đây."

Tôn Ngọc Kiệt "ừ" một tiếng, vụ án gặp phải ở Phòng Khám nghiệm dấu vết Phân cục nghiêm trọng hơn Đồn Công an nhiều.

Đừng nói thương tích nhẹ, thương tích nặng cũng không hiếm gặp, thi thoảng còn lòi ra cái chết bất thường.

"Vừa rồi là Cảnh sát phụ trợ à? Tôi nhìn quần áo thấy giống." Cậu ta hỏi.

Hàn Lăng gật đầu: "Đúng, Cảnh sát phụ trợ."

Tôn Ngọc Kiệt kinh ngạc: "Làm ở Đồn Công an không tồi nha, lãnh đạo có thể để một cảnh sát thực tập như cậu dẫn theo Cảnh sát phụ trợ đến Phân cục, xem ra rất tin tưởng cậu. Tôi bây giờ làm gì cũng có người dạy kèm."

Hàn Lăng cười nói: "Tổ Hình sự thiếu người mà, đành phải lấy bánh bao đậu làm lương khô dùng tạm thôi."

"Khiêm tốn rồi." Tôn Ngọc Kiệt vỗ vỗ cánh tay Hàn Lăng, "Đồn Vọng Lâu cả trăm người, kiểu gì chả rút ra được một cảnh sát chính thức, đó là lãnh đạo coi trọng cậu."

Hàn Lăng: "Được rồi, cậu chặn tôi lại là để tâng bốc tôi đấy à."

Tôn Ngọc Kiệt cười ha ha: "Hai ta ở phim trường đều là Phe Xanh, cùng nhau đánh bại “kẻ địch”, bây giờ lại là đồng nghiệp cùng khu vực, thế thì phải thân thiết chút chứ."

Cậu ta nói không sai, bạn học cùng khóa, cùng khu vực, sau này chắc chắn không thiếu việc phải giao thiệp, không có gì bất ngờ thì tương lai có thể trở thành bạn bè rất tốt.

Hàn Lăng vừa định mở miệng, lúc này cửa Phòng Pháp y mở ra, Dương Nhuế bước ra, có lẽ là nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài.

Thấy Dương Nhuế, Tôn Ngọc Kiệt hơi thu lại nụ cười, trở nên nghiêm túc hơn một chút.

Những chi tiết tương tự thế này, đều là căn cứ để Hàn Lăng phán đoán Tôn Ngọc Kiệt thích Dương Nhuế, tỷ lệ chính xác rất cao, chắc chắn không sai được.

"Hàn Lăng, bạn học kiêm đồng nghiệp, lưu phương thức liên lạc đi, tiện liên lạc." Dương Nhuế vừa đi vừa lấy điện thoại ra.

Hàn Lăng không từ chối, đưa tay móc túi.

"Khoan đã!!"

Tôn Ngọc Kiệt không cười nổi nữa, đột nhiên quát to một tiếng, làm Dương Nhuế giật mình.

"Muốn chết à Tôn Ngọc Kiệt! Có bệnh hả?" Dương Nhuế bất mãn, "Lại đây lại đây, tôi khám cho cậu."

Tôn Ngọc Kiệt ngượng ngùng, lấy cớ có việc riêng tạm thời muốn nói với Hàn Lăng vài câu, lập tức kéo Hàn Lăng sang một bên.

"Hàn Lăng, cậu muốn làm gì?" Tôn Ngọc Kiệt nói nhỏ.

Hàn Lăng giả vờ nghi hoặc: "Sao thế? Tôi làm sao?"

Tôn Ngọc Kiệt quay đầu nhìn Dương Nhuế một cái, nói: "Cậu thêm phương thức liên lạc của Dương Nhuế làm gì?"

Về nhan sắc, cậu ta tự nhận thấp hơn Hàn Lăng, về năng lực, Hàn Lăng lại làm một vụ lớn ở phim trường, hiện tại công việc cũng làm không tệ, trong tiềm thức, đây là một đối thủ cạnh tranh rất có tính đe dọa.

Hàn Lăng kỳ quái: "Tôi đâu có thêm, là cô ấy thêm tôi mà."

Tôn Ngọc Kiệt: "Thêm cậu thì cậu đồng ý à? Tôi nói cho cậu biết, cậu đã có Lâm Dung rồi, hoa khôi đấy, chắc chắn hẹp hòi lắm, phải biết tránh hiềm nghi. Việc này mà để Lâm Dung biết được, đừng trách tôi không nhắc cậu."

Hàn Lăng cạn lời: "Tôi có Lâm Dung bao giờ? Cậu đừng nhắc đến cô ấy được không?"

"Hả?" Tôn Ngọc Kiệt không hiểu tình hình, "Không phải nói, thắng rồi thì đồng ý lời theo đuổi của cậu sao? Bị lừa rồi? Cũng bình thường, hợp lý."

Hàn Lăng: "..."

Tôn Ngọc Kiệt coi như hắn ngầm thừa nhận, ném cho ánh mắt đồng cảm: "Haizz, thảm quá, nhưng mà... chỉ cần độc thân là có cơ hội, chuyện này mà để Lâm Dung biết cậu câu dẫn pháp y Phân cục, đừng trách tôi không nhắc cậu."

Cậu ta lặp lại hai câu giống nhau.

Hàn Lăng há miệng không biết nên nói gì, coi như phục cái tên "não yêu đương" này.

"Này! Nói cái gì đấy? Được chưa?" Dương Nhuế đợi sốt ruột.