Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhìn từ vị trí thi thể và động tác giãy giụa được cố định sau khi chết, hung thủ hẳn là siết cổ nạn nhân từ phía sau.
Thời gian tử vong rất ngắn, thi thể thậm chí chưa nguội hẳn. Thông qua đo nhiệt độ trực tràng, căn cứ vào nhiệt độ môi trường theo mùa để đánh giá tổng hợp, ước tính thời gian tử vong chính xác trong khoảng ba bốn tiếng, sai số cơ bản không đáng kể.
Dương Nhuế không phải lần đầu tiên thấy người chết, khá bình tĩnh, ở bên cạnh học tập hỗ trợ.
Bên kia, với tư cách là nhân viên khám nghiệm dấu vết, Tôn Ngọc Kiệt đang cùng sư phụ đeo bao giày nghiêm túc tìm kiếm và thu thập các vật chứng như dấu chân, dấu vân tay tại hiện trường.
Hiện trường không tồn tại dấu vết dễ bị phá hủy, nên không trải tấm xốp.
Tách!
Tách!
Nhân viên chụp ảnh hình sự chụp ảnh, toàn bộ quá trình khám nghiệm hiện trường diễn ra trật tự.
"Đi tìm hung khí xem."
Phương Chu đứng cùng Trung đội trưởng Hồ Lập Huy và Phó đại đội trưởng Quý Bá Vĩ, lúc này ra lệnh cho các cảnh sát hình sự trong trung đội.
Thi thể và xung quanh thi thể không phát hiện vật dụng nào giống dây thừng.
"Rõ!"
Mọi người từ từ tản ra, trong đó bao gồm cả Đồng Phong.
Biểu cảm Đồng Phong có chút không tự nhiên. Nhập chức nửa năm cậu ta từng gặp thi thể, nhưng vẫn chưa thể giữ được bình tĩnh, việc này đối với cậu ta cần thời gian.
Phương Chu rất tốt, rất kiên nhẫn với cậu ta, dùng thân phận đàn anh khóa trên để đối đãi, hoàn toàn không có sự kênh kiệu, cậu ta cảm thấy mình rất may mắn.
Tầng hai không lớn, nơi này giống chỗ nghỉ ngơi tạm thời của chủ cửa hàng, một phòng ngủ một phòng khách một vệ sinh. Tìm kiếm rất nhanh, không phát hiện vật gì nghi là hung khí.
Xem ra đã bị hung thủ mang đi hoặc giấu đi.
"Xuống tầng một xem thử, tìm kỹ vào, cả kho hàng nữa." Phương Chu nói.
Tất cả các tổ trinh sát của Trung đội Trọng án nhận lệnh, bước vào trạng thái tìm kiếm toàn diện kiểu rà thảm.
Không tính lãnh đạo, ba tổ trinh sát chín cảnh sát hình sự, đây là tất cả thành viên Trung đội 1 thuộc Đội Hình sự Phân cục, phụ trách công tác điều tra thu thập chứng cứ các vụ trọng án.
Tất nhiên, các trung đội khác cũng phụ trách 8 loại trọng án, nhưng nhiều hơn là cướp giật và trộm cắp... Những loại án này so với án mạng thì thường xuyên hơn, như án trộm cắp tài sản trong xe, lúc nhiều một ngày có thể nhận mấy vụ.
Trung đội 1 giống như một "đội tăng cường" hơn, giải quyết các vụ án lớn, phức tạp, khó khăn. Sắp xếp như vậy có lợi cho việc tập trung năng lực nghiệp vụ, mang tính nhắm đích mạnh.
Tập hợp lực lượng, chuyên công một điểm.
"Tôi đi nói chuyện với người nhà nạn nhân."
Phương Chu cũng không nhàn rỗi, không cần Trung đội trưởng và Phó đại đội trưởng ra lệnh, anh biết giờ phút này nên làm gì.
Vợ chết, tất nhiên phải điều tra chồng trước, những cái khác có thể để sau, không vội.
Công việc của pháp y và khám nghiệm dấu vết cần thời gian, Quý Bá Vĩ và Hồ Lập Huy không nán lại hiện trường, cũng xuống lầu.
Cửa hàng, hai người đứng cùng nhau, Hồ Lập Huy đưa cho Quý Bá Vĩ điếu thuốc.
Hồ Lập Huy lớn tuổi hơn Quý Bá Vĩ, sắp bốn mươi rồi.
Ở vị trí tuyến đầu tuổi tác không quan trọng, năng lực quan trọng nhất, chỉ cần anh có năng lực nghiệp vụ mạnh, có thể được đề bạt nhanh chóng.
Lãnh đạo thích cấp dưới phá được án, một mặt là yêu tài trọng dụng, mặt khác tỷ lệ phá án có quan hệ trực tiếp với bản thân.
Vụ án treo trong cục mà nhiều, đừng nói đề bạt, kỷ luật là còn nhẹ, không cách chức anh là may rồi.
Mỗi thành phố mỗi khác, lấy thành phố Thanh Xương làm ví dụ.
Thành phố Thanh Xương có ba cấp cảnh báo màu đối với tỷ lệ phá án mạng của các khu vực, mức độ nghiêm trọng từ thấp đến cao lần lượt là vàng, cam và đỏ.
Vàng: tỷ lệ phá án mạng thấp hơn 80%, lúc này Phó Cục trưởng phụ trách sẽ bị Cục trưởng nói chuyện.
Cam: tỷ lệ phá án mạng thấp hơn 60%, lúc này Phó Cục trưởng phụ trách sẽ rời văn phòng trực tiếp xuống tuyến đầu chỉ huy điều tra.
Đỏ: tỷ lệ phá án mạng thấp hơn 50%, liên tục hai năm sau, căn cứ mức độ nghiêm trọng của vụ án sẽ đưa ra các mức xử phạt hành chính khác nhau.
Lãnh đạo có áp lực, người bên dưới áp lực sẽ càng lớn hơn, dù sao khi lãnh đạo bị quy trách nhiệm, người bên dưới cũng không chạy thoát.
Phim "Lượng Kiếm" có câu thoại thế này: Tôi lấy đầu ra đảm bảo với Sư đoàn trưởng, đầu tôi mà mất, tôi phải bắn bỏ cậu trước.
Đạo lý y hệt.
"Đội trưởng Quý, cảm giác không dễ làm đâu, phải tốn chút công sức đấy, anh thấy sao?" Hồ Lập Huy rít một hơi thuốc, nói.
Quý Bá Vĩ: "Mới đến mà, không vội, tôi gọi điện báo cáo với Đội trưởng cái đã."
Đội trưởng Đội Hình sự Phân cục Phùng Diệu thống trù toàn bộ công việc của đội, tình huống đặc biệt mới đến hiện trường, ví dụ tình tiết vụ án tồi tệ ảnh hưởng lớn, hoặc Phó đội trưởng Quý Bá Vĩ không xử lý được cần chi viện.
Nếu gặp vụ án đặc biệt nghiêm trọng, Phó Cục trưởng phụ trách cũng sẽ đến.
Phùng Diệu tuổi hơi cao rồi, bình thường ít thấy xuống tuyến đầu, mấy năm nữa có thể sẽ điều sang Pháp chế, Văn phòng... hoặc điều lên các vị trí phi lãnh đạo khác (chức cấp cao nhưng không có thực quyền).
Bên kia, Phương Chu đến trước mặt chồng nạn nhân, người này đến giờ vẫn đang ngồi ngẩn ra đó, hốc mắt đỏ hoe.
Phương Chu ngồi xuống bên cạnh anh ta, lấy hộp thuốc trong túi ra, rút một điếu đưa tới: "Làm một điếu?"
Thực ra anh không biết hút thuốc lắm, bốn năm trường cảnh sát chưa từng dính vào, từ sau khi tốt nghiệp thi vào Đội Hình sự Phân cục, dưới ảnh hưởng của khói thuốc thụ động thì cũng nghĩ thoáng ra.
Ngày nào cũng hít khói thuốc thụ động, thế thì thà mình trực tiếp hút khói thuốc chủ động cho rồi, có gì khác nhau đâu?
Hơn nữa khi ngồi xổm canh chừng nghi phạm, anh phát hiện lúc buồn ngủ làm một điếu, nicotine kích thích thần kinh giải phóng dopamine quả thực có thể giúp tỉnh táo, trực tiếp và nhanh chóng hơn cà phê – nói lại thì làm gì có điều kiện uống cà phê.
Còn về tác hại, kệ đi, các tiền bối ai mà chẳng có bệnh nghề nghiệp, viêm tụy, viêm dạ dày mãn tính, cao huyết áp... mình sau này cũng không tránh khỏi, tùy số phận.
Chồng nạn nhân nhận lấy điếu thuốc, Phương Chu châm lửa cho anh ta.
Rít mạnh mấy hơi, chồng nạn nhân tỉnh táo hơn chút.
"Nói chuyện chút nhé?" Phương Chu nói.
"Anh hỏi đi." Đối phương nói rất chậm, cảm xúc xuống thấp.
Phía bên kia, Hàn Lăng đang đứng gác bỗng tập trung tầm mắt, nhìn chằm chằm vào một người đàn ông trong đám đông. Đứt quãng đã nhìn gần mười phút, biểu cảm phản ứng và mức độ quan tâm của đối phương đối với vụ án mạng, theo hắn thấy là có vấn đề không nhỏ.
Trong phim có câu thoại: 81% hung thủ sẽ quay lại hiện trường vụ án sau khi giết người, để tận hưởng khoái cảm mà tác phẩm mang lại.
Hợp lý không? Không hợp lý, đây là câu thoại được thiết kế vì hiệu quả kịch tính.
Trong thực tế, chỉ một bộ phận hung thủ có khả năng quay lại hiện trường, ví dụ như nhân cách ái kỷ và nhân cách kiểm soát.
Tuy nhiên, còn một bộ phận hung thủ khác cũng sẽ quay lại hiện trường, bộ phận này thì khá bình thường, nguyên nhân là phản ứng tâm lý hoặc sự tò mò thúc đẩy.
Sau khi gây án, hung thủ sẽ chịu sự đả kích tâm lý cực lớn, dẫn đến tư duy xuất hiện sự hỗn loạn ngắn ngủi, cố gắng xác nhận tình hình hiện trường, trốn tránh nỗi sợ hãi trong lòng.
Hung thủ kiểu nào dám quay lại? Khả năng người lạ cao hơn.
Kiếp trước, Hàn Lăng sau khi làm xong việc thường xuyên quay lại hiện trường, hắn thuộc nhóm “không hợp lý”, ban đầu là do tò mò thúc đẩy, về sau là tự tin có thể kiểm soát kết quả.
Tình huống có thể khiến hắn quay lại, đối tượng ra tay đều là người lạ.
Nếu là người quen, hắn chạy nhanh hơn ai hết, một trong những nguyên nhân đến từ áp lực tình cảm trong tâm lý học.
"Siết cổ?"
Hàn Lăng nhớ lại lời Chu Dược nói, tầm mắt hạ xuống, chú ý đến đôi tay người đàn ông.
Người đàn ông để đầu đinh, biểu cảm hơi căng thẳng, vẫn luôn trà trộn trong đám đông nhìn vào trong cửa hàng, thờ ơ với chồng nạn nhân và cảnh sát đứng gác.
Đã cuối thu rồi, trên trán người đàn ông dường như có mồ hôi, gã giơ tay lau, dùng mu bàn tay, tư thế rất không tự nhiên, biên độ mở của bàn tay khá lớn.
Hàn Lăng nheo mắt để tầm nhìn rõ ràng hơn, lờ mờ thấy được da lòng bàn tay đối phương có sự chênh lệch màu sắc.
"Xem ra là giết người trong cơn kích động." Hàn Lăng có phán đoán.
Lúc này Quý Bá Vĩ gọi điện xong, nhìn thấy Hàn Lăng đang đứng gác ở đó, bèn đi tới.
Đã là người Ngô Tân quan tâm, ông cũng nên để ý một chút, gặp thì nói vài câu, coi như làm quen.
"Hàn Lăng à, cậu..."
Giọng nói vừa vang lên, Hàn Lăng đột nhiên giơ tay chỉ vào gã đầu đinh trong đám đông: "Hắn ta có vấn đề."
"Hả?" Quý Bá Vĩ sửng sốt, theo bản năng quay đầu.
Gã đầu đinh thấy Hàn Lăng chỉ vào mình, sắc mặt lập tức đại biến, không chút do dự quay đầu bỏ chạy.
Đám đông vây xem giật nảy mình, dạt ra ào ào.
"Ơ?"
"Đứng lại đó cho tôi!!!"
Quý Bá Vĩ lao ra như phản xạ có điều kiện, nhảy vọt qua dây cảnh giới. Hồ Lập Huy ở gần đó thấy Đội trưởng hành động, không nghĩ nhiều lập tức tham gia.
Hiện trường lập tức hỗn loạn, Phương Chu đang hỏi chuyện chồng nạn nhân đột ngột đứng dậy, chạy nước rút trăm mét đến giúp đỡ.
Lúc chạy qua người Hàn Lăng, còn không quên liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt lướt nhanh mang theo sự kinh ngạc.
Người chạy rồi, chứng tỏ chắc chắn có vấn đề, chỉ xem có liên quan đến vụ án này hay không thôi.
Lúc này các cảnh sát hình sự phụ trách tìm kiếm trong cửa hàng cũng bị kinh động, lần lượt chạy ra. Khi họ đuổi kịp ba vị đội trưởng, gã đầu đinh đã bị Quý Bá Vĩ đè nghiến lên tường.
Quý Bá Vĩ là nhân vật nòng cốt trong lĩnh vực hình sự của Phân cục, tôi luyện qua nhiều năm trong nghề, tốc độ, sức bền và giá trị vũ lực đang ở đỉnh cao, chỉ cần trong tầm mắt, nghi phạm bình thường rất khó trốn thoát.
"Mày chạy cái gì hả? Hả?!"
Gã đầu đinh hét lớn: "Tôi chẳng làm gì cả!!"
Quý Bá Vĩ quát: "Thế mày chạy cái gì? Trông chừng nó cho tôi!"
Hai cảnh sát hình sự một trái một phải khống chế gã đầu đinh, cả nhóm quay lại cửa hàng hiện trường vụ án.
Trên đường về Phương Chu cố tình quan sát hai tay gã đầu đinh, phát hiện lòng bàn tay đối phương có vết trầy xước và bầm tím ở mức độ khác nhau, phù hợp với phản lực khi siết cổ.
Kẻ này hiềm nghi rất lớn.
Thằng nhóc Đồn Công an kia trong thời gian ngắn có thể khóa mục tiêu chuẩn xác trong đám đông, không đơn giản nha, nhìn tuổi tác chắc là tân binh.
Nhớ Đồng Phong từng nhắc tới, Đồn Vọng Lâu năm nay có một bạn học mới vào nghề, có biểu hiện khá tốt trong diễn tập cảnh vụ, là cậu ta sao?