Ta Là Hạo Thiên, Đệ Nhất Đại Đế Nhân Tộc!

Chương 28. Cực Tận Thăng Hoa! Một Tay Trấn Áp Bất Tử Đạo Nhân!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn thấy cảnh này.

Nội tâm Đại Bằng Hoàng giằng co một phen.

Hắn chỉ hơi chần chờ một lát, sau đó liền không chút do dự lựa chọn cực tận thăng hoa, tốc độ đột nhiên tăng lên một mảng lớn.

“Tới!”

Đại Bằng Hoàng gầm thét một tiếng.

Trong chớp mắt, đạo quả năm xưa trở về.

Hoàng đạo pháp tắc không khuyết đều gia trì trên thân hắn, khí thế trên người hắn rõ ràng đã đạt tới đỉnh phong, một cỗ khí tức khủng bố cuốn quét toàn bộ vũ trụ.

Cổ Hoàng không khuyết!

Cái thế cường giả năm xưa!

Hắn đã trở lại!

“Giết!” Đại Bằng Hoàng ngửa mặt lên trời gầm dài, tốc độ của hắn vượt qua tất cả mọi người, thân ảnh Kim Sí Đại Bằng gần như sắp sánh ngang với Tiên Hoàng rồi.

Nhưng đáng tiếc...

Bất Tử Thiên Hoàng chung quy vẫn là chiến lực cấp Thiên Đế chân chính.

Hoàn toàn không phải là Chí Tôn tự trảm một đao như Đại Bằng Hoàng có thể chạm trán.

Vút!

Hắn tiện tay chém ra một đao.

Đao quang rực rỡ lóe lên hàn mang vô tận, một đao này gần như chém vỡ không gian, cắt đứt thời gian, mang theo sát ý ngút trời, chém về phía Đại Bằng Hoàng...

“Chiến!”

Đại Bằng Hoàng mang theo tín niệm vô địch xông về phía trước.

Hắn không chỉ muốn lấy được bí pháp thành tiên, còn muốn chứng minh mình không yếu hơn Bất Tử Thiên Hoàng!

Đại Bằng hắn cả đời, tuyệt đối không yếu hơn người!

“Ầm ầm!”

Từng sợi lông vũ Kim Sí bay lượn lên.

Chúng nó hóa thành từng thanh sát kiếm ngút trời, tựa như mười vạn tám ngàn kiếm, bỗng nhiên va chạm vào đao quang do Bất Tử Thiên Hoàng chém ra.

Phanh...

Mười vạn tám ngàn vũ kiếm chôn vùi ngay tại chỗ.

Nhưng đao quang do Bất Tử Thiên Hoàng chém ra lại vẫn không có tiêu tán, thẳng tắp hướng về phía Đại Bằng Hoàng chém tới...

Sắc mặt Đại Bằng Hoàng hơi đổi.

Hắn không thể không dừng thân thể khổng lồ lại, cưỡng ép đỡ lấy một đạo đao quang này.

“Ầm ầm!”

Tinh hà run rẩy, hoàn vũ chấn động.

Hư ảnh của Phi Tiên Bộc triệt để biến mất không thấy.

Đồng thời biến mất còn có thân ảnh của Bất Tử Thiên Hoàng.

Đại Bằng Hoàng nhìn Bất Tử Thiên Hoàng biến mất không thấy, đáy mắt toát ra sự không cam lòng nồng đậm, vũ dực của hắn gãy lìa, Hoàng huyết nhỏ xuống, trong lòng tràn ngập sự mất mát...

“Sao có thể?”

“Chuyện này sao có thể!”

Đại Bằng Hoàng mất mát lẩm bẩm tự ngữ.

Hắn lại bị thương rồi?

Hắn chỉ là đỡ một đao của Bất Tử Thiên Hoàng mà thôi.

Lại bị thương rồi?

“Đáng chết!”

Sắc mặt các Chí Tôn khác xung quanh đồng dạng có chút khó coi.

Tốc độ của Bất Tử Thiên Hoàng thật sự là quá nhanh, trong số bọn hắn cho dù có người cực tận thăng hoa, vẫn như cũ không cách nào đuổi kịp...

...

...

Đỉnh Côn Luân Sơn.

Ba người Lâm Hạo chăm chú nhìn sự rung chuyển sâu trong tinh không.

“Kết thúc rồi sao?”

Nữ Oa tò mò dò hỏi.

“Bất Tử Thiên Hoàng chạy rồi...” Phục Hy khẽ thở dài.

Chỉ có thể nói Thiên Hoàng không hổ là Thiên Hoàng, làm tồn tại Tiên Hoàng chứng đạo, Bất Tử Thiên Hoàng cho dù đánh không lại cũng có thể chạy, dù sao tốc độ của Tiên Hoàng thật sự là nhanh đến mức khiến người ta không cách nào tưởng tượng...

Cấm khu Chí Tôn đương nhiên đuổi không kịp.

“Bất Tử Đạo Nhân cũng chạy rồi sao?” Nữ Oa có chút tiếc nuối.

“Không.”

Lâm Hạo mỉm cười.

Ánh mắt hắn nhìn về phía sâu trong vũ trụ, khẽ nói: “Ta đã nhớ kỹ khí tức của Bất Tử Đạo Nhân rồi, hắn chạy không thoát đâu...”

“Hửm?”

Nghe vậy, trong lòng hai người Phục Hy kinh hãi.

Nói xong.

Lâm Hạo cũng không giải thích quá nhiều.

Hắn chỉ chậm rãi đứng dậy, sau đó hướng về phía trước bước ra một bước, kim quang đại đạo rực rỡ kéo dài đến sâu trong vũ trụ, đế ảnh chớp mắt biến mất ở Hồng Hoang Cổ Tinh...

Lâm Hạo dạo bước ở sâu trong vũ trụ.

Hắn khẽ nhắm đôi mắt lại, tâm thần chìm vào thức hải, mượn nhờ Tạo Hóa Ngọc Điệp suy diễn vị trí cụ thể của “Bất Tử Đạo Nhân”.

Tạo Hóa Ngọc Điệp làm thần khí chân chính.

Nó không chỉ có thể cảm ngộ đại đạo, tăng lên ngộ tính của người khác, còn có công năng suy diễn...

Chỉ cần nhớ kỹ khí tức của người khác.

Liền có thể trực tiếp suy diễn vị trí cụ thể của đối phương.

Đương nhiên.

Trước khi suy diễn.

Lâm Hạo cũng phải trước tiên nắm giữ thực lực tương xứng mới được, ví dụ như thực lực nhân đạo cực điên hiện tại của hắn, nếu đi suy diễn vị trí của Hoang Thiên Đế hoặc là nói tồn tại cấp Tiên Đế...

Vậy tuyệt đối là con đường chết.

Nhưng nếu chỉ là suy diễn tồn tại như Bất Tử Đạo Nhân?

Vậy khẳng định là không có vấn đề!

Không chỉ là Bất Tử Đạo Nhân.

Lâm Hạo thậm chí ngay cả vị trí của Bất Tử Thiên Hoàng cũng có thể suy diễn.

Hắn thử suy diễn một phen.

“Ở chỗ đó sao?” Ánh mắt Lâm Hạo nhìn về phía phương hướng của “Huỳnh Hoặc Cổ Tinh”.

“Nếu nhớ không lầm.”

“Huỳnh Hoặc Cổ Tinh hẳn là có một cái thành tiên lộ thông tới Kỳ Dị Thế Giới, Bất Tử Thiên Hoàng liền trốn ở đó sao?”

Trong lòng Lâm Hạo như có điều suy nghĩ.

Bất kể trốn ở đâu.

Dù sao Bất Tử Thiên Hoàng hiện tại là không dám ra ngoài rồi, dù sao mấy chục vị Cấm khu Chí Tôn vẫn luôn như hổ rình mồi cơ mà.

Hắn chỉ cần hiện thân liền phải bị vây đánh.

Lâm Hạo thu hồi ánh mắt.

Hắn hướng về phía sâu trong vũ trụ tiến lên, bất quá một lát liền đi tới tinh vực mà Bất Tử Đạo Nhân trốn tránh.

Vút!

Lâm Hạo không chút do dự lựa chọn ra tay.

Hắn diễn hóa ra một đạo kinh thiên thần thuật, tín niệm vô địch cùng khí thế kết hợp với nhau, Đế đạo pháp tắc nồng đậm tới cực điểm, khí thế khổng lồ vắt ngang cả một vùng tinh vực...

Vạn đạo thần phục, đại đạo bi minh.

Ầm ầm!

Bàn tay khổng lồ bao trùm cả một vùng tinh vực, cắt đứt hết thảy lộ tuyến chạy trốn của Bất Tử Đạo Nhân, lập tức khiến hắn rơi vào tuyệt vọng.

“Hạo Thiên!”

Bất Tử Đạo Nhân có chút kinh khủng.

Hắn còn tưởng rằng Lâm Hạo chỉ là đi ngang qua mà thôi, bởi vậy âm thầm ẩn nấp, không có lựa chọn hiện thân, nhưng ai có thể ngờ tới!?

Lâm Hạo chính là chuyên môn vì hắn mà đến!

Hắn làm sao biết được mình trốn ở chỗ này?!

Trong lòng Bất Tử Đạo Nhân tràn ngập sự nghi hoặc.

Nhưng giờ phút này đã không có cơ hội cho hắn suy nghĩ nữa, bàn tay che khuất bầu trời bao trùm cả một vùng tinh vực, uy năng mà vô thượng thần thuật bùng nổ ra vượt xa Đại Đế không khuyết chân chính.

Trong lòng Lâm Hạo rõ ràng.