Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Qua khỏi tiền sảnh, ở giữa là một cái sân luyện võ.

Lúc chú cháu Trần Lạc đi ngang qua, trong sân đang có mấy gã sơn tặc cởi trần trùng trục luyện quyền. Trần Lạc liếc qua, thấy bọn họ toàn luyện mấy chiêu thức thô thiển, hay còn gọi là ngoại công. Loại võ công này đối phó với người thường thì được, chứ đặt vào thế giới có võ đạo chân chính thì khó mà đi xa. Quan trọng nhất là ngoại công rất hao tổn tuổi thọ, lúc trẻ còn đỡ, về già thì bệnh tật đầy mình.

Đi thêm một đoạn nữa, cả hai tới được kiến trúc duy nhất ra dáng ngôi nhà trong cái trại này.

Mãnh Hổ Đường.

Mấy vị đương gia đang ngồi uống rượu bên trong, thấy người lạ bước vào cũng chẳng buồn nhúc nhích, chắc hẳn đã có người báo trước rồi.

"Ngươi là Trần Đại Hà à? Sao lão tử không nhớ là có gã đồng hương nào như ngươi nhỉ?"

Đại đương gia ngồi trên chiếc ghế trải da hổ, người ngả ngớn dựa vào lưng ghế, bộ áo ngắn màu đen không che hết được những thớ cơ bắp cuồn cuộn, chỉ ngồi đó thôi cũng toát ra vẻ hung hãn, đúng là người cũng như tên - Mãnh Hổ. Đám lâu la ngồi cạnh khí thế cũng chẳng vừa, tên nào tên nấy cao to lực lưỡng, nhìn qua là biết phường đâm thuê chém mướn chuyên nghiệp.

"Đại đương gia quý nhân đa vong sự."

Trần Lão Tam cũng chẳng phải lần đầu giao thiệp với đám người này, tự nhiên sẽ không bị vài câu dọa dẫm của Đại đương gia làm cho khiếp vía.

Lão bình thản móc từ trong ngực ra số bạc đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn.

Tròn ba mươi lượng!

Đây là số tiền mà dân thường làm lụng cả năm trời cũng chưa chắc kiếm được! Cũng vì bây giờ cần đám thổ phỉ này để giữ mạng, chứ bình thường có đánh chết Trần Lão Tam cũng chẳng đời nào hào phóng như vậy.

"Hai tháng trước, tại hạ còn từng được kính rượu ngài mà."

Đặt bạc xuống xong, Trần Lão Tam lùi lại, chắp tay nói.

"Phải rồi, phải rồi, lão tử nhớ ra ngươi rồi."

Tên trùm sơn tặc chộp lấy túi bạc, cười lớn.

Nhìn bộ dạng của gã, cứ như thể gã nhớ ra người bạn cũ này thật vậy.

Thật hay giả, chỉ có trời biết đất biết và bản thân gã biết.

"Nói đi, tìm lão tử có việc gì? Ba mươi lượng bạc này đủ để lão tử uống một bữa rượu rồi."

Thái đương gia hào sảng nói. Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng: việc nhờ vả không được vượt quá cái giá ba mươi lượng này.

"Chúng tôi muốn rời khỏi Thanh Nha Huyện, mong Đại đương gia tạo điều kiện, cho đi nhờ đường thủy một chuyến."

"Rời khỏi Thanh Nha Huyện..."

Thái đương gia ngồi thẳng dậy, giọng điệu không còn cợt nhả như ban nãy. Đám sơn tặc đang cười nói hả hê bên cạnh cũng im bặt, biết là đại ca đang suy tính chuyện hệ trọng.

"Các ngươi có phải đã nghe được phong thanh gì không?"

Thái đương gia đâu có ngu, thực ra mấy ngày nay gã vẫn luôn để mắt đến động tĩnh bên Thanh Nha Huyện. Từ lúc lệnh phong tỏa được ban ra mấy ngày trước, gã đã thấy có mùi không ổn. Gần đây, gã đã triệu tập toàn bộ huynh đệ trong trại rút về, tăng cường tuần tra canh gác. Nếu là trước kia, bọn Trần Lão Tam vừa bước vào phạm vi sơn trại đã bị người của gã tóm cổ rồi chứ đâu có chuyện tự dẫn xác đến tận đây.

"Chúng tôi..."

"Tam thúc, để cháu nói cho."

Trần Lạc bước lên một bước, đặt tay lên vai ông chú trấn an.

Hắn biết chuyện này không thể giải thích rõ ràng trong vài câu, mà dù có nói rõ thì Thái đương gia cũng cần khối thời gian để kiểm chứng. Đợi đến lúc mọi chuyện ngã ngũ, muốn chạy cũng chẳng kịp nữa.

Thế nên, Trần Lạc quyết định dùng cách riêng của mình để "nói lý" với đám thổ phỉ này.

"Được rồi, tùy cháu vậy."

Trần Lão Tam thấy thế đành nuốt lời vào trong, lui sang một bên. Trải qua biến cố đêm qua, lão không còn coi đứa cháu mình là kẻ hậu bối ngây thơ nữa.

"Chắc hẳn Mãnh Hổ đương gia cũng cảm nhận được rồi chứ?"

Vừa nói, Trần Lạc vừa cố tình phóng thích khí thế của mình ra. Với thực lực nội luyện hiện tại, một khi hắn ngoại phóng khí thế, người thường cũng có thể cảm nhận rõ rệt.

Cao thủ nội luyện?

Khí thế vừa tỏa ra, tất cả mọi người trong sảnh đều giật mình đề phòng, mấy vị đương gia tay đã sờ ngay vào cán đao.

Đều là những kẻ liếm máu trên lưỡi đao, tự nhiên bọn họ hiểu hai chữ "nội luyện" nặng tựa ngàn cân thế nào.

"Thái mỗ mắt vụng về rồi."

Mãnh Hổ đương gia nheo mắt lại, năm ngón tay đặt trên tay vịn ghế khẽ siết chặt.

Ở cự ly gần thế này, dù là gã cũng không nắm chắc phần thắng để rút lui an toàn. Đừng thấy trong sảnh đông người mà lầm, nếu thật sự động thủ, không một ai ở đây là đối thủ của Trần Lạc. Một cao thủ nội luyện nếu bung hết sức, hoàn toàn có thể tàn sát sạch sẽ cả đám bọn họ.

"Không ngờ lại có cao thủ nội luyện giá lâm, Thái mỗ tiếp đón không chu đáo rồi."

Đây chính là cục diện do sự phong tỏa võ đạo tạo nên.

Thổ phỉ bình thường căn bản không có cửa tiếp xúc với võ đạo chân chính, cũng giống như kiếp trước mấy băng đảng nhỏ lẻ làm sao sờ tới súng ống được vậy.

"Đại đương gia không cần khách sáo, ta và Tam thúc tới đây cũng chỉ để tìm một con đường sống."