Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Võ giả mạnh mẽ sở hữu sức mạnh thần quỷ khó lường, dời non lấp biển, tựa như lục địa thần tiên.

Trần Lão Tam tuy chưa từng tiếp xúc, nhưng lão đã nghe mấy huynh đệ trong nha môn uống rượu chém gió. Nói rằng võ đạo thông thần, luyện đến cực hạn có thể thành thần.

Chính vì vậy, võ đạo mới bị phong tỏa nghiêm ngặt đến thế.

Đối với người thường mà nói, dù là triều đình hay khách giang hồ, họ và những người này sống ở hai thế giới khác nhau. Thứ mà đối phương theo đuổi là những thiên tài địa bảo trong truyền thuyết thần thoại, còn thứ mà những người bình thường như họ theo đuổi, là củi gạo dầu muối.

"Vâng, cháu muốn!"

Trần Lạc vội vàng gật đầu.

Trước đây không có hy vọng thì thôi, bây giờ cơ hội đã ở ngay trước mắt, nếu còn rụt rè thì thật không đáng mặt.

Trần Lão Tam im lặng lấy một bình rượu từ trong tủ ra, tự rót cho mình một chén.

Trần Lạc đứng bên cạnh nhìn.

Cũng không nói gì.

Gã biết Tam thúc đang suy nghĩ.

Không giống như cha mẹ ở quê, Tam thúc làm nghề thu thi bao nhiêu năm nay, cũng có quen biết một vài người. Gã muốn học võ, nhất định phải nhờ cậy vào mối quan hệ của Tam thúc. Trong phạm vi có thể, tận dụng mối quan hệ thân thích của mình mới là cách làm lý trí của một người bình thường.

Còn về việc uống thuốc...

Phương thuốc trong tay gã vẫn chưa rõ dược tính, công hiệu thực tế ra sao gã cũng không biết, không dám uống bừa.

Xui xẻo mà phát điên đâm đầu vào tường chết như con thỏ hoang thì lỗ to.

"Thằng nhóc con, chỉ biết gây phiền phức cho lão tử!"

Tam thúc uống cạn chén rượu cuối cùng, chửi một câu, sau đó đóng cửa về phòng ngủ.

Trần Lạc thì thở phào một hơi dài.

Gã biết Tam thúc đã đồng ý rồi.

Màn đêm buông xuống.

Đợi đến khi nhà Tam thúc tắt đèn, Trần Lạc thay một bộ quần áo khác, lần thứ hai ra khỏi cửa.

Ban ngày làm việc không tiện, ban đêm chính là thời điểm thích hợp để đào mộ!

Kể từ khi thức tỉnh bàn tay vàng ngày hôm qua, gã chưa từng quên nó. Ban ngày bận rộn thử thuốc và chuẩn bị đồ đạc, ban đêm mới có thể ra tay.

Bây giờ trời đã tối hẳn, hàng xóm láng giềng cũng đã tắt đèn đi ngủ. Chó cũng đã nằm yên, đúng là lúc thích hợp để ra ngoài hành sự. Tranh thủ khoảng thời gian này, Trần Lạc chuẩn bị đi đào lại đám người mà gã đã chôn hôm qua để thử một phen. Nhiều khách giang hồ như vậy, mỗi người đọc một lần, biết đâu lại gặp được một người trong đầu ghi nhớ tuyệt thế võ công!

Để phòng ngừa trúng độc, Trần Lạc còn đặc biệt chuẩn bị trang bị.

Găng tay da và khẩu trang, trong tay còn có một túi thuốc giải độc và mấy con côn trùng thử độc. Chỉ mấy món đồ này thôi đã tiêu sạch số tiền công mà gã và Tam thúc cùng nhau làm lần trước. Nếu chuyện này mà để Tam thúc biết, chắc chắn sẽ bị một trận đòn.

Thành huyện là một nơi nhỏ bé, không có người tuần tra canh gác ban đêm. Vì nằm sâu trong nội địa nên tường thành cũng đã đổ nát xiêu vẹo. Trần Lạc dễ dàng tìm được một lỗ hổng rồi chui ra ngoài.

Dựa vào trí nhớ, Trần Lạc vác túi đồ đi một mạch.

Xung quanh dần trở nên hoang vắng, Trần Lạc thắp đèn lồng, men theo con đường nhỏ đi sâu vào trong.

Thung lũng về đêm, tiếng côn trùng và chim chóc kêu vang.

Quạ đêm đậu trên cành cây khô cất lên những tiếng kêu quái dị, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Trần Lạc đang đi trong núi.

"Đến rồi!"

Trần Lạc thở phào nhẹ nhõm.

Theo Tam thúc chôn người lâu như vậy, cũng coi như có chút kinh nghiệm. Dù là đường núi ban đêm, gã cũng có đủ tự tin để đi. Nghề nguy hiểm như người thu thi, tự nhiên cũng có những mánh khóe gia truyền của riêng mình.

Trần Lạc thắp sáng chiếc đèn sừng trong tay, treo lên cành cây cong vẹo bên cạnh.

Gã lấy chiếc xẻng sắt sau lưng xuống, phì hai bãi nước bọt rồi bắt đầu đào.

Vì là do chính tay mình lấp đất nên Trần Lạc nhớ rất rõ, chẳng mấy chốc đã đào thấy một tấm chiếu cói.

Gã cẩn thận gạt lớp đất phía trên ra, quả nhiên phát hiện ra thi thể của khách giang hồ được chôn bên dưới.

"Có phải ảo giác không, thử một lần là biết."

Cố nén mùi hôi thối của tử thi, Trần Lạc lật tấm chiếu cói lên. Mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mặt, khiến gã suýt nôn cả bữa cơm tối qua. May mà đã có chuẩn bị tâm lý từ trước nên gã đã chịu đựng được.

Gã lấy từ thắt lưng ra một ống tre, thả con côn trùng thử độc bên trong ra. Đó là một con côn trùng nhỏ hình con bọ cạp, toàn thân đen nhánh. Khi Trần Lạc lấy nó ra, con côn trùng này đang cuộn tròn lại. Ngửi thấy mùi tử thi, nó mới duỗi người ra. Chỉ thấy con vật nhỏ này dùng càng gạt qua gạt lại trên thi thể vài cái, sau đó lại bò quanh xác chết hai vòng.

Một lúc lâu sau nó mới cuộn tròn lại, biến thành một quả cầu nhỏ.

Không có độc!

Trần Lạc thở phào.

Sau đó, gã đeo đôi găng tay da hươu đã chuẩn bị ban ngày vào, cẩn thận đặt tay lên thi thể.

"Phát hiện sóng não còn sót lại, mức độ hư hại 97%, có muốn đọc không?"

"Đọc!"

Trần Lạc hét thẳng ra, dù sao bây giờ cũng không có ai.