Hoàng Đông Kiệt đưa ra điều kiện như vậy, hắn cũng không tin nhi tử của hắn không cắn câu.
"Thật không?"
Vốn dĩ Hoàng An Trạch trong lòng vô cùng bài xích việc rời khỏi kinh thành, nhưng hắn biết hắn không cự tuyệt được mệnh lệnh của Bất Lương Soái, nhưng nghe thấy phần thưởng do Bất Lương Soái đưa ra.
Bài xích trong lòng hắn không còn nữa, có làm Thiếu Soái của Bất Lương Nhân hay không không sao cả, nhưng bệnh tim của thê tử hắn phải trị, phần thưởng Bất Lương Soái đưa ra là thứ mà hắn cần nhất.
"Bản Soái còn không thèm nói dối ngươi." Bất Lương Soái nói.
“Được, một lời đã định, nếu như Võ Đang thật sự tồn tại Kỳ Lân chi tử, ta sẽ tận lực giết chết hắn."
Hoàng An Trạch là có tính nguyên tắc, nhưng hắn không phải thiện nam thiện nữ, những năm làm Cẩm Y Vệ kia, chuyện thay Hoàng Đế xét nhà diệt môn, làm qua không ít.
Hiện tại hắn là Bất Lương Nhân, hắn không phản kháng được mệnh lệnh của đại soái, nhưng vì thê tử, hắn có thể lựa chọn làm ác nhân.
Dù cho vì vậy mà đắc tội Võ Đang, hắn cũng không chối từ.
"Nếu như Võ Đang không có Kỳ Lân chi tử thì sao?"
Hoàng An Trạch không sợ cái gì cả, chỉ lo lắng cái này, nếu như không có Kỳ Lân chi tử, phần thưởng của đại soái vẫn còn tồn tại sao.
"Nếu như Kỳ Lân chi tử không tồn tại, vậy thế lực thiên hạ an tâm, Bản Soái cũng có thể an tâm, ngươi cũng không cần chấp hành nhiệm vụ ám sát, ngươi nên làm gì thì làm."
Hoàng An Trạch nghe rõ rồi, Võ Đang không tồn tại Kỳ Lân chi tử, thì sẽ không tồn tại phần thưởng, điều này khiến cho Hoàng An Trạch rất thất vọng.
"Đại soái, chuyện Miêu Yêu khiến lòng người bàng hoàng, biết không?"
Hoàng An Trạch cảm thấy đại soái chắc chắn biết nội tình chuyện Miêu Yêu, rất muốn biết vì sao đại soái theo đuổi vụ án càng ngày càng nghiêm trọng như vậy.
"Phiền phức trên người ngươi đã đủ nhiều rồi, chuyện như vậy dính líu đến chiến tranh đảng phái triều đình, ngươi cứ nhất định phải biết nội tình, không sợ dẫn lửa thiêu thân sao?"
Bất Lương Soái hỏi ngược lại.
Hoàng An Trạch vừa nghe vậy, lập tức một mạch lắc đầu, quả nhiên ở kinh thành, đại soái không gì không biết. Chỉ cần không liên luỵ đến trên người hắn, hắn cũng không cần xen vào việc của người khác.
"Đi Võ Đang, không được để cho muội muội ngươi ngụy trang người sở hữu thần khí đi theo ngươi."
"Phụ thân ngươi cùng Huyết Thần đồng quy vu tận, khiến cho rất nhiều người xác nhận người sở hữu thần khí đi theo bên cạnh ngươi là giả."
"Mệnh của phụ thân khiến cho người sở hữu thần khí lãng phí một viên đạn, không ai tin tưởng rằng ngươi sẽ lựa chọn người trước."
"Mặc dù rất nhiều người biết người sở hữu thần khí đi theo bên cạnh ngươi là giả, nhưng nếu như ngươi cứ muốn đến Võ Đang ân oán với người sở hữu thần khí."
"Dù cho bọn họ biết người sở hữu thần khí là giả, thì ngươi làm điều không cần thiết, bọn họ không làm khó dễ ngươi mới là chuyện lạ."
Bất Lương Soái nhắc nhở.
Hoàng An Trạch nghe thấy Bất Lương Soái nói toạc người sở hữu thần khí là muội muội hắn ngụy trang, hắn không có kinh ngạc chút nào cả, dù sao ở kinh thành, thực sự rất nhiều chuyện đều không thể gạt được ánh mắt của Bất Lương Nhân.
Biết đại soái đây là đang nhắc nhở hắn, hắn chỉ gật đầu.
"Võ Đang ở chỗ giao giới giữa Đại Võ vương triều và Kim quốc, đường xá xa xôi, từ từ cáo biệt với người bên cạnh ngươi, mấy ngày nữa thì xuất phát cùng đội."
Bất Lương Soái nói xong, liền vẫy tay để cho Hoàng An Trạch đi ra ngoài.
Hoàng An Trạch nhìn thấy đại soái bảo hắn rời đi, tốc độ của hắn liền rất nhanh, ngoại trừ ở trước mặt đại soái hắn không hề có bí mật gì để nói ra, ở bên cạnh đại soái, hắn chính là cả người đều không được tự nhiên.
Có cơ hội, hắn đương nhiên muốn cách đại soái thật xa. "Đại soái, ngươi lại đào hầm cho hắn nhảy?"
Chờ Hoàng An Trạch rời đi, Khương Liên Vân xuất hiện, vừa xuất hiện liền ghé sát qua nói.
"Làm sao có thể, hắn chính là người kế thừa mọi thứ của Bản Soái, Bản Soái làm sao có thể hãm hại hắn, đây là lịch luyện, đúng, chính là lịch luyện."
"Lịch luyện là cái gì, ngươi cũng hiểu rồi đấy, không trải qua một ít đau khổ, người làm sao có thể trưởng thành chứ?"
Hoàng Đông Kiệt vô tâm vô phế nói.
"Đại soái, ngươi đã rất nhiều ngày không qua đêm ở chỗ ta, có phải tâm tư đều bị Xà Tinh kia tha đi rồi hay không?"
Khương Liên Vân không quan tâm đến việc đại soái chơi nhi tử của hắn thế nào, nhưng nàng có chút thất sủng rồi, cái này không thể được, nàng phải tranh thủ tình cảm.
Hoàng Đông Kiệt vừa nghe đã hiểu, đầu tiên là thưởng thức Khương Liên Vân múa thoát y, sau đó mới cùng Khương Liên Vân thăm dò Triết học nhân sinh.
Hoàng An Trạch rời khỏi trấn Trường An liền đi tìm mẫu thân hắn, đồng thời đem an bài của đại soái đối với hắn nói cho mẫu thân nghe.
"Võ Đang có người có tư chất Đại Tông Sư Kỳ Lân chi tử có phải là thật hay không, không biết, nhưng điều tra chuyện này không chỉ một mình ngươi."
"Sợ rằng tất cả thế lực đều để cho thiên chi kiêu tử của bọn họ nhân cơ hội lần này điều tra rõ chuyện này."
"Một khi điều tra ra thật sự có người này, vậy không chỉ một mình ngươi ám sát Kỳ Lân chi tử này, thiên chi kiêu tử khác cũng giống như ngươi, đều nghĩ trăm phương ngàn kế giết chết hắn."
"Nhiều người sức mạnh lớn, không nhất định cần ngươi sử dụng lực, ngươi có thể lợi dụng bọn họ hoàn thành chuyện này."
"Nhưng nhất định phải nhớ kỹ, một khi cảm thấy mạo hiểm quá lớn thì không suy nghĩ gì cả, trực tiếp từ bỏ nhiệm vụ lần này."