Ta Ở Chư Thiên Rất Điệu Thấp (Dịch)
Chương 1782. Được được được, chơi cái trò này, đúng chứ!
Hoàng An Trạch còn muốn tiếp tục giả điếc giả ngốc, ai ngờ cái này lại kéo tới trên người hắn.
"Mạc huynh, nhà có lương thê, từ ngày nàng lựa chọn ta, không thể nào phụ lòng nàng, học tập y thuật không chỉ vì người khác, cũng là vì chính mình, dù sao võ đạo và y đạo không có phân biệt."
"Mạc huynh tuổi còn trẻ đã vì gia tộc mà bước vào việc buôn bán tha hương, chỉ riêng điểm này, ta đã kém xa không bằng Mạc huynh."
"Ta kiến thức thiển cận, chỉ biết thiên tài võ đạo của Đại Võ vương triều, không biết các yêu nghiệt Kim quốc, không biết Mạc huynh có thể giảng giải một hai cho ta biết hay không?"
Hoàng An Trạch nhìn thấy những người khác ánh mắt đều đặt ở trên người hắn, bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể lẳng lặng đặt y thư xuống.
Lời hữu ích ai không biết nói, Hoàng An Trạch thuận miệng tới.
Võ Đang Sơn ở chỗ giao giới giữa Kim quốc và Đại Võ vương triều, chúc thọ Trương Lão Thần Tiên, thiên tài võ đạo Kim quốc nhất định sẽ tới không ít người.
Hắn muốn thông qua Mạc Đồ tìm hiểu một chút xem trong số thiên tài võ đạo Kim quốc có nhân vật lợi hại nào hay không.
"Hoàng huynh nói đùa rồi, thiên hạ có người nào không biết hoàng huynh ngoại trừ thiên tư võ đạo đệ nhất ra, thân phận bối cảnh cũng là đệ nhất, Thiên Hộ trẻ tuổi nhất Cẩm Y Vệ từ trước tới nay, xuất thân Tần Vương phủ, lại là Bất Lương Nhân."
"Ở Đại Võ vương triều, người trẻ tuổi, có ai có thể so với hoàng huynh chứ?"
"Có thân phận bối cảnh như vậy, muốn biết thiên tài võ đạo các môn các phái Kim quốc, còn không phải là chuyện vô cùng đơn giản sao, chắc hẳn hoàng huynh đối với thiên tài võ đạo Kim quốc đã sớm có dự tính trong lòng rồi, đúng chứ?"
Mạc Đồ không tin Hoàng An Trạch chỉ lo xem y thư, không quan tâm đến thiên tài võ đạo của nước hắn.
"Nói ra không sợ ngươi chê cười, ta đối với thiên tài võ đạo Kim quốc thật sự không hiểu rõ lắm, mong rằng Mạc huynh giảng giải một hai"
Y Nhân Thán đã sớm đem tư liệu về thiên tài võ đạo của Kim quốc thu thập thành sách giao cho Hoàng An Trạch, chỉ có điều tư liệu bị Hoàng An Trạch đè ở dưới đống y thư.
Chuẩn bị xem xong y thư rồi xem tư liệu thiên tài võ đạo nước hắn, bây giờ nói hắn không biết thiên tài võ đạo nước hắn, không tính là dối trá.
Lý Đạo Thần và Giang Trường Minh im lặng không lên tiếng, chỉ nhìn Hoàng An Trạch và Mạc Đồ giao lưu.
"Xem ra hoàng huynh rất có lòng tin đối với thực lực của mình, xuất môn cũng không tìm hiểu thiên tài võ đạo nước hắn trước, cũng được thôi, hoàng huynh muốn nghe, Mạc mỗ sẽ nói ra những thứ Mạc mỗ biết."
"Kim quốc giống với Đại Võ vương triều, môn phái Võ Lâm rất quá, mặc dù Kim quốc chúng ta không có tồn tại Thiên Kiêu bảng, nhưng Võ Giả Hậu Thiên 25 tuổi trở xuống thật sự không ít."
"Vô Cực Sơn trang, Bách Đình, Hậu Thiên trung kỳ, chiến tích kiệt xuất nhất, đồng cảnh giới, hắn có thể lấy một địch ba, còn có thể giết ngược hai người trong đó."
"Vô Tướng Đường, Tống Lương, Hậu Thiên sơ kỳ, nhưng hắn chỉ mới mười chín tuổi, nếu như không phải có sự tồn tại hoàng huynh ngươi, hắn có thể là võ giả Hậu Thiên trẻ tuổi nhất thiên hạ."
"Phong Lôi Môn, Đặng Văn Ngôn, Hậu Thiên trung kỳ, nghe đồn tốc độ của hắn nhanh như gió, chiêu thức uy lực mạnh mẽ như sấm, người giao thủ với hắn, không phải chết thì chính là tàn phế."
"Nhật Nguyệt Trạch, Đơn Vân Dịch"
"…"
Hoàng An Trạch nghe rất nghiêm túc, nhưng Mạc Đồ nói không nhiều lắm, nói bảy người, hắn liền dừng lại.
Trong bảy người này, không có một người nào có thể khiến cho Hoàng An Trạch nảy sinh chú ý, điều này khiến cho hắn hoài nghi Mạc Đồ có phải che giấu không nói cái lợi hại nhất hay không.
"Ta đã biết nhiều như vậy, có thể có sự tồn tại lợi hại hơn, nhưng người khác giấu giếm, ta cũng không cách nào biết được."
Mạc Đồ nhìn ra ý tứ trong ánh mắt của Hoàng An Trạch, biểu thị hắn chỉ biết như vậy thôi.
"Lý huynh, là ngươi muốn ra ngoài, hay là Tần Vương phái ngươi đi ra?"
Hoàng An Trạch còn muốn tìm hiểu thân phận thực sự của Mạc Đồ, nhưng nghĩ tới Mạc Đồ nói chuyện cẩn thận, không có dễ dàng lộ ra sơ hở mà hắn muốn như vậy, liền nhìn về hướng Lý Đạo Thần bên cạnh.
"Hoàng huynh, ngươi cũng biết ta rồi đấy, ở Vương phủ ta là thế tử không được ưa thích nhất, dù cho mấy năm nay ta có nỗ lực cố gắng đi chăng nữa, cũng không sửa đổi được cách nhìn của thế nhân đối với ta."
"Mặc dù hiện tại đã không có ai gọi ta là Tai Tinh nữa, nhưng ta trời sinh Dị Đồng, trong lòng bọn họ suy nghĩ như thế nào, chỉ có trong lòng bọn họ tự biết."
"Ở Vương phủ, ta vĩnh viễn không sánh bằng huynh trưởng còn lại, cho dù Phụ Vương phái đại biểu tới, cũng không thể nào chọn ta, ta là tự mình yêu cầu đi cùng đội, chỉ vì có được thêm kiến thức."
Lý Đạo Thần đem bản thân nói rất thương cảm, như thể muốn tranh thủ sự đồng tình của Hoàng An Trạch.
"Ngươi thì sao, quấn lấy ta lại là vì cái gì?"
Hoàng An Trạch lại đổi người rồi, trực tiếp nhìn về phía Giang Trường Minh nãy giờ không nói gì.
"Một là muốn khiêu chiến ngươi, muốn xem thử ta với ngươi rốt cuộc chênh lệch bao nhiêu, hai là người nhà muốn ta kết giao bằng hữu với ngươi."
Giang Trường Minh là một mạch suy nghĩ, có gì nói nấy. “Ừm"
Hoàng An Trạch gật đầu, sau đó hắn cũng không để ý tới ai cả, cầm lấy sách thuốc xem.
Mạc Đồ: "Hoàng huynh, hỏi một vấn đề đặc biệt mạo phạm, Thiên Cương Quyết trên người ngươi là làm sao có được, nhặt được? Phát hiện ở sơn động nào đó? Hay là hoàng huynh ngươi từng gặp qua Trường Sinh giả?"
Vấn đề này quả thực mạo phạm, khiến cho Lý Đạo Thần và Giang Trường Minh đều vểnh tai tới.
"Đinh ~ "
Hoàng An Trạch dường như tiến vào thời gian hiền nhân, liền nhìn chằm chằm
vào y thư, như thể không có nghe được lời nói của Mạc Đồ.
Mạc Đồ nhìn thấy Hoàng An Trạch không để ý tới hắn, hắn trợn tròn mắt, hỏi hắn nhiều vấn đề như vậy, hắn đều nhiệt tình trả lời, kết quả đến phiên hắn vừa hỏi, liền chơi trò này với hắn.
Mạc Đồ: Thật tức quá mà