Quỷ thủ hóa thành hắc khí, hoàn toàn tiêu tán.
Nữ quỷ xuyên qua lớp quần áo bị cào rách, nhìn thấy trước ngực Tần Thiếu Du, lại giấu một tấm gương đồng.
Trên gương đồng dán bùa chú, vết máu loang lổ, không biết là bôi máu chó đen, máu lừa đen hay máu gì.
“Ngươi đi ngủ không chỉ mang đao, còn lót gương đồng trong quần áo? Ngươi bị cái bệnh gì vậy!”
Nữ quỷ phát điên rồi, ả hành nghề bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên gặp phải một kẻ kỳ quái như vậy.
Tên tiểu tử này sẽ không phải là ngày nào cũng chờ yêu quái tới cửa chứ?
Ả thật sự đoán đúng rồi, Tần Thiếu Du từ ngày đầu tiên xuyên không đến thế giới này, đã luôn đề phòng yêu quái tới cửa.
Yêu quái ở thế giới này, sẽ không để ngươi hát “Quỷ chưa làm ta tổn thương mảy may” đâu, bọn chúng là thật sự muốn lấy mạng người!
Cho nên chuẩn bị càng nhiều, đều không chê nhiều.
Thậm chí Tần Thiếu Du từng có lúc muốn mặc áo giáp đi ngủ, đáng tiếc cho dù là Trấn Yêu Ty, lúc không thi hành nhiệm vụ, cũng không được lạm dụng áo giáp, nếu không chính là tư tàng giáp trụ, đồng nghĩa với mưu phản.
Sau khi chém nát quỷ thủ, Tần Thiếu Du kích động toàn thân huyết khí, đao thế liên miên bất tuyệt tấn công nữ quỷ, mỗi một đao đều mang theo tiếng sấm gió.
Nữ quỷ không dám đỡ thẳng, mưu toan dựa vào thân pháp quỷ dị né tránh, rồi chờ cơ hội phản công.
Nhưng ả vừa né được vài cái, đột nhiên cảm thấy bắp chân truyền đến một cơn đau nhức kịch liệt, cúi đầu nhìn thấy một thứ giống như bẫy thú, kẹp chặt lấy chân ả.
Trên bẫy cũng dán bùa chú, vết máu loang lổ, rõ ràng là đã được xử lý giống như gương đồng.
Tên này không chỉ đi ngủ mang đao giấu gương đồng, còn bố trí bẫy rập trong phòng mình? Đầu óc hắn thật sự không có vấn đề gì chứ? Quá nham hiểm rồi!
Nữ quỷ vừa kinh hãi vừa phẫn nộ.
Bởi vì hành động bị hạn chế, ả không thể né tránh thế công của Tần Thiếu Du nữa, liên tiếp trúng mấy đao, bị chém rụng từng mảng lớn hắc khí, tiếng kêu cũng thảm thiết hơn.
Ở phòng bên cạnh, cha mẹ Tần Thiếu Du bị tiếng nổ của xuyên vân tiễn làm bừng tỉnh.
“Sấm sét à? Sắp mưa rồi sao? Cửa sổ đóng chưa?”
Tần Lý Thị lúc đầu còn hơi mơ màng, nhưng sau khi nói một câu, đột nhiên nghe thấy tiếng rên rỉ và bi thương của phụ nữ truyền đến.
Bà vội vàng vểnh tai lên, vừa nghe vừa nhổ nước bọt: “Đây là nhà ai vậy? Nửa đêm nửa hôm làm ồn ào như thế, cũng không biết xấu hổ.”
“Tiếng phát ra từ phòng Tiểu Thất.” Tần Đạo Nhân nói, ông đã sớm ngồi dậy, sắc mặt ngưng trọng.
Tần Lý Thị không ngờ hóng hớt lại hóng trúng nhà mình, không khỏi kinh hãi: “Là Tiểu Thất? Nó... nó gọi kỹ nữ về nhà sao?”
Tần Đạo Nhân nhíu mày: “Bà không thể nghĩ điểm tốt đẹp được sao? Nó e là chọc phải yêu quái rồi! Vừa rồi nổ không phải tiếng sấm, là xuyên vân tiễn cầu viện.”
“Sao nó ngay cả yêu quái cũng dám chơi rồi?”
Tần Lý Thị theo bản năng tiếp lời, ngay sau đó mới phản ứng lại, che miệng kinh hô một tiếng, thúc giục: “Vậy ông còn không mau đi giúp đỡ?”
Tần Đạo Nhân thở dài thườn thượt: “Bây giờ huyết khí của ta đã tan biến, đi cũng không giúp được gì, chỉ làm vướng chân nó thôi.”
“Vậy phải làm sao?” Tần Lý Thị lo lắng không thôi.
“Người gác đêm của Trấn Yêu Ty sắp đến rồi, Tiểu Thất hẳn là có thể kiên trì đến lúc bọn họ tới.”
Hai vợ chồng đang nói chuyện, động tĩnh trong phòng Tần Thiếu Du lại dừng hẳn, khiến bọn họ lập tức thót tim.
“Bà ở trong phòng, ta qua đó xem sao.”
Tần Đạo Nhân thực sự ngồi không yên, vớ lấy một cái ghế đẩu xách trên tay, đẩy cửa phòng đi về phía phòng Tần Thiếu Du.
Đúng lúc này, mấy bóng người vượt tường vào sân.
Trong đó một người còn xách theo đèn lồng, nhìn cách ăn mặc, đều là người của Trấn Yêu Ty.
“Tần đại nhân.”
Người tới rõ ràng là quen biết Tần Đạo Nhân.
“Không cần gọi ta là đại nhân, ta đã không còn ở Trấn Yêu Ty nữa rồi.”
Tần Đạo Nhân xua tay, ngay sau đó gọi người tới chạy về phía phòng Tần Thiếu Du.
“Xuyên vân tiễn là con trai ta bắn, ta vừa nghe thấy trong phòng nó có tiếng đánh nhau.”
Động tác của người gác đêm còn nhanh hơn ông, một bước lao tới trước cửa phòng Tần Thiếu Du, nhấc chân đạp tung cửa.
Trong phòng đã không còn nữ quỷ, chỉ có một mình Tần Thiếu Du.
Hắn đang cầm đao, cẩn thận khều một cuốn sách từ trong tủ ra.
Nhờ ánh lửa của đèn lồng, tất cả mọi người đều nhìn rất rõ, đó là một cuốn xuân cung đồ.
Bìa sách nóng bỏng, khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.
“Ai?!”
Động tĩnh đạp cửa làm Tần Thiếu Du giật mình, hắn xoay người chém ra một đao.
“Người gác đêm Trấn Yêu Ty.”
Người đạp cửa vội vàng lùi lại, đồng thời xưng rõ thân phận, để tránh bị ngộ thương.
Tần Thiếu Du mượn ánh lửa đèn lồng, nhìn rõ đồng phục Trấn Yêu Ty trên người kẻ tới, cùng với yêu bài thân phận giơ trong tay, còn có Tần Đạo Nhân đi theo sau bọn họ.
Lúc này mới thu hồi đao vừa chém ra, nhưng không tra vào vỏ, dùng đao chỉ chỉ cuốn xuân cung đồ trong tủ.
“Các ngươi cuối cùng cũng tới, vừa rồi có một con nữ quỷ từ trong cuốn sách này bò ra.”
“Nữ quỷ đâu?”
Người gác đêm xách đèn lồng hỏi, ánh nến chập chờn chiếu rọi trong phòng bóng người lay động, tăng thêm vài phần quỷ dị và âm u.
“Bị ta giết rồi.”
Câu trả lời của Tần Thiếu Du rõ ràng có chút ngoài dự đoán của người gác đêm.
Bọn họ nhìn nhau một cái, khó hiểu hỏi: “Nếu ngươi có thể giết chết họa trung quỷ, vậy tại sao còn phải phát tín hiệu gọi tiếp viện?”
“Bởi vì trước khi khai chiến, ta không chắc chắn mình có thể giết chết ả, đương nhiên phải cẩn thận một chút, đưa ra lựa chọn ổn thỏa nhất rồi.” Tần Thiếu Du nói rất nghiêm túc.
“Chuyện này...”
Mấy người gác đêm đưa mắt nhìn nhau.
Nếu là người khác nói như vậy, bọn họ sẽ quở trách đối phương lạm dụng xuyên vân tiễn. Nhưng đối với Tần Thiếu Du, bọn họ lại không tiện nói như vậy.
Ai bảo Tần Thiếu Du có một ông anh rể làm Bách hộ quan Trấn Yêu Ty chứ.
Thậm chí bọn họ còn không thể không khen một câu: “Tiểu Tần đại nhân thật là... tác phong cẩn thận nha.”