Ta, Rất Muốn Trọng Sinh!

Chương 26. Quá Đỗi Kinh Ngạc!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lâm Tiêu đặt hành lý xuống, suy nghĩ hai phút, sau đó cầm phấn viết vài dòng chữ lên bảng đen.

Không muốn đi làm quen với ai, bởi vì cuối cùng cũng sẽ rời đi. Cô đơn dễ nghĩ nhiều, nghĩ nhiều dễ cô đơn.

Thà phụ lòng mặt trời, chỉ sợ bỏ lỡ những vì sao. Thay vì làm nhân gian của nhau, chi bằng tự thành vũ trụ.

Viết xong, Lâm Tiêu xách hành lý lên nói: “Em còn phải bắt tàu hỏa, vậy em đi trước đây.”

Giáo sư Bạch Vãn Tình vẫn đang chìm đắm trong mấy câu thơ này, nghe thấy lời của Lâm Tiêu thì gật đầu nói: “Ồ, được, bạn học Lâm.”

Sau đó, Lâm Tiêu liền vội vã rời đi đến ga tàu hỏa.

Giáo sư Bạch Vãn Tình nhìn các nghiên cứu sinh thạc sĩ, tiến sĩ khoa tiếng Trung bên dưới nói: “Các bạn còn ai muốn lên viết không?”

Mấy chục sinh viên này lập tức lắc đầu, vốn dĩ đã đứng lên rồi, lại ngồi xuống lại.

Trước đó là rục rịch muốn thử, bây giờ mà lên nữa thì đúng là làm trò cười rồi.

Giáo sư Bạch Vãn Tình nói: “Kinh diễm chứ?”

Mấy chục sinh viên bên dưới gật đầu.

Bạch Vãn Tình nói: “Các bạn không viết ra được những câu thơ như vậy đúng không? Em ấy mới là học sinh cấp ba a.”

Mấy chục người bên dưới thi nhau gật đầu.

Bạch Vãn Tình nói: “Tôi cũng không viết ra được. Thơ hiện đại yêu cầu về thể thức kém xa thơ cổ thể, nhưng ngược lại là khó nhất. Đầu tiên thứ cảm xúc này, có là có, không có là không có. Còn phải đem cảm xúc trong nội tâm, dùng câu chữ tốt nhất cô đọng lại, quá khó rồi.”

“Câu chữ thứ này, thực sự là quá chú trọng thiên phú, không lấy tuổi tác để phân định cao thấp, rất là hoang dã.”

……………………

Trước khi Lâm Tiêu lên tàu hỏa, tiện tay mua một tờ báo.

Đang đúng dịp nghỉ lễ Quốc khánh, nên trong toa xe vô cùng đông đúc.

Lâm Tiêu không lấy máy tính xách tay ra chơi, một là không vào mạng được, chẳng có gì hay để chơi.

Hai là lúc này máy tính xách tay vẫn là đồ hiếm, lúc này lấy ra, người ta lại tưởng cậu đang khoe khoang.

Mở tờ báo ra lật xem một cách nhàm chán.

Đột nhiên, một cái tên khắc cốt ghi tâm đập vào mắt.

Tài nữ số một Bắc Đại phá sản, hồn đoạn internet.

Hạ Tịch!!!

Ân nhân kiếp trước chỉ nhẹ nhàng vươn một ngón tay, đã kéo Lâm Tiêu ra khỏi vực sâu, đẩy lên tận mây xanh.

Thậm chí Lâm Tiêu cũng không biết tại sao cô lại ra tay giúp đỡ mình.

Về lai lịch của cô, Lâm Tiêu cũng hoàn toàn không biết.

Cô giống như một bí ẩn.

Truyền thuyết cô xuất thân từ hào môn cũng không biết là thật hay giả, Lâm Tiêu chỉ biết khi cô ba mươi mấy tuổi, đã là một trong những cổ đông của một gã khổng lồ quốc tế nào đó.

Kiếp trước nếu không có cô ra tay tương trợ, Lâm Tiêu đã hoàn toàn xong đời rồi.

Lúc đó, cậu đã dốc sạch toàn bộ gia tài, vay mượn rất nhiều nợ bên ngoài, thậm chí vay rất nhiều khoản vay, dốc toàn lực đầu tư vào ngành này.

Chỉ trong vòng chưa đầy một năm, chuỗi vốn đứt gãy.

Mà trớ trêu thay lúc đó cậu đã nhìn thấy ánh sáng chiến thắng rồi, lại phải gục ngã trước bình minh.

Lúc đó cậu thực sự chỉ còn một con đường lên sân thượng. Không những tiền vốn đầu tư không thu hồi được, còn có bao nhiêu nợ bên ngoài căn bản không trả nổi.

Lúc đó cậu cũng thực sự đứng trên sân thượng, chỉ là không có dũng khí nhảy xuống.

Ngay lúc cậu hoàn toàn tuyệt vọng, Hạ Tịch giống như thiên sứ, vươn tay ra cứu giúp.

Dễ như trở bàn tay kéo Lâm Tiêu ra khỏi khó khăn, sau đó còn nghiêng lưu lượng cho cậu, khiến sự nghiệp của cậu ngày càng lớn mạnh, trực tiếp phất lên.

Lâm Tiêu tổng cộng mới gặp cô ba lần.

Một lần, kinh diễm hơn một lần.

Giống như ở trên mây xanh, có thể nhìn mà không thể với tới.

Không ngờ lại có thể nhìn thấy tên cô trên báo, hơn nữa lại với thân phận của một kẻ thất bại.

Bản tin này giới thiệu sơ qua về cuộc đời như hack của Hạ Tịch.

Thiếu nữ thiên tài, giải nhất toàn quốc kỳ thi Olympic, giải nhì kỳ thi Olympic quốc tế.

Mười lăm tuổi được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa, hai mươi tư tuổi tốt nghiệp tiến sĩ Bắc Đại. Trong thời gian học đại học khởi nghiệp hai lần, kiếm được mấy triệu tệ.

Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, cô dấn thân vào khởi nghiệp internet, thua lỗ hàng chục triệu tệ, thất bại triệt để.

Giọng điệu của toàn bộ bài báo chính là Thương Trọng Vĩnh.

Hạ Tịch, có lẽ kiếp này, chúng ta phải thành tựu lẫn nhau rồi.

Kiếp trước cô cứu tôi từ địa ngục ra, kiếp này hy vọng tôi có thể kéo cô ra khỏi vực sâu.

Cùng nhau ở trên mây xanh, có lẽ tôi mới có thể nhìn rõ cô một chút.

“Bia lạc hạt dưa, mì tôm có ai mua không?” Nhân viên đường sắt đẩy xe hàng đi tới hỏi.

“Ồ, không cần.”

…………………………

Tối hôm đó, Liên Chính lại hỏi Liên Y không ít chuyện về Lâm Tiêu.

Cả nhà vốn dĩ còn định tiếp tục chơi ở Hàng Châu hai ngày nữa mới về nhà, nhưng Liên Chính hơi thay đổi kế hoạch, đưa cả nhà đến Ma Đô, bái phỏng một cố nhân.

Phó viện trưởng Học viện Văn học ngôn ngữ Trung Quốc Đại học Chấn Đán Thạch Dẫn.

Liên Chính cũng tốt nghiệp khoa tiếng Trung Đại học Chấn Đán, ông và Thạch Dẫn là bạn học.

Trung tâm Ma Đô, trong khu nhà tập thể Đại học Chấn Đán.

Cổ kính, trong nhà trang trí tinh tế mà lại mang đậm dấu ấn thời gian, trầm mặc thanh nhã.

“Phó viện trưởng Thạch.” Liên Chính.

“Quận trưởng Liên, ồ không, là Bí thư Liên.” Thạch Dẫn.

“Đầu đen.”

“Mặt trắng nhỏ.”

Sau đó hai người cười ha hả ôm chầm lấy nhau.

“Liên Y, qua đây chào bác Thạch đi.” Liên Chính nói.

Liên Y bước tới, đôi mắt tràn đầy linh khí nhìn Thạch Dẫn, ngoan ngoãn hành lễ: “Cháu chào bác Thạch ạ.”