Ta, Rất Muốn Trọng Sinh!

Chương 39. Đệt, Trâu Bò Thật! (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này cậu ta vô cùng mừng rỡ, đối phương hóa ra thực sự là con gái, hơn nữa giọng nói và hình ảnh video đều hoàn toàn khớp nhau, người phụ nữ xinh đẹp trong màn hình còn đang vẫy tay chào cậu ta nữa chứ.

“Bây giờ anh tin em rồi chứ.” Giọng nữ gợi cảm kia nói.

Tiếp đó, Lâm Tiêu lập tức tắt cuộc gọi video, chuyển sang trò chuyện thuần bằng giọng nói.

Cô Tâm Tỏa Ái: Em thực sự đang ở Hồng Kông à?

Cô Độc Đích Dạ dùng giọng nói gợi cảm đáp: “Đúng vậy, em sống ở Trung Hoàn.”

Cô Tâm Tỏa Ái: Thế thì tiếng Phổ thông của em nói tốt thật đấy.

Cô Độc Đích Dạ: Em là người đại lục mà, quê em ở Phúc Kiến.

Cô Tâm Tỏa Ái: Thế thì em giỏi thật đấy, vậy mà có thể sống được ở Hồng Kông.

Cô Độc Đích Dạ: Em... em thực ra em đang làm người tình cho một đại gia, anh ấy cũng là người trong nước, kiếm được rất nhiều tiền nên sắp xếp cho em sang bên Hồng Kông này ở.

Cô Tâm Tỏa Ái: Anh ta làm quan chức à?

Cô Độc Đích Dạ: Anh tự biết là được rồi, dạo này anh ấy đang gặp chút nguy hiểm, lâu lắm rồi không qua đây với em, em cô đơn quá.

Cô Tâm Tỏa Ái: Hôm đó rốt cuộc là có chuyện gì thế? Sao vừa bấm vào ảnh của em là máy tính lập tức bị sập nguồn luôn, thực sự không phải em hại anh chứ?

Cô Độc Đích Dạ: Làm sao em biết được chứ? Máy tính của em cũng bị sập nguồn luôn đây này, em có biết gì về máy tính đâu. Thôi bỏ đi, anh đã không tin em thì thôi vậy, xóa bạn bè đi.

Tự dưng câu được một cô bạn mạng xinh đẹp lại đang cô đơn, Vương Lũy làm sao nỡ xóa chứ?

Cô Tâm Tỏa Ái: Anh xin lỗi, anh sai rồi, anh sai rồi mà.

Tiếp đó, Vương Lũy rụt rè hỏi: Chúng ta có thể tiếp tục gọi video không? Em có thể cho anh xem một chút được không?

Cô Độc Đích Dạ: Anh muốn xem cái gì nào?

Vương Lũy do dự một lúc lâu, run rẩy gõ chữ: Anh thấy em đẹp quá, gợi cảm quá, anh muốn xem cơ thể của em, có được không?

Cô Độc Đích Dạ: Được rồi, ai bảo anh là người bạn thứ năm em kết bạn trên QQ chứ.

Tiếp đó, Lâm Tiêu lại mở cuộc gọi video, phát cho đối phương xem một đoạn video chat khỏa thân.

Vừa phát video, hắn vừa lồng tiếng ở bên ngoài, những âm thanh vô cùng lẳng lơ, khêu gợi.

Nghe thấy những âm thanh đó, ông chủ quán net chui đang nấu cơm lại quay sang nhìn một cái, da đầu có chút tê dại. Thời buổi này lên mạng chat chít chửi bới, lả lơi thì không thiếu, nhưng một gã đàn ông lẳng lơ đến mức này thì đúng là hiếm thấy.

Nhưng ông ta cũng chỉ vờ như không thấy, cái loại quán net chui này thì dù khách có xem web đen hay làm cái gì cũng được, huống chi chỉ là trò chuyện lả lơi.

Còn ở phía bên kia, Vương Lũy hoàn toàn bị hớp hồn đến mức hồn siêu phách lạc.

Cậu ta tuổi đời còn nhỏ, đã bao giờ được trải qua trận thế thế này đâu. Tuy đã xem qua rất nhiều trang web đen, nhưng cơ bản chỉ là hình ảnh. Tuy cậu ta cũng xem không ít phim người lớn, nhưng kiểu gọi video trực tiếp thế này, đối phương lại còn là “người thật”, cảm giác kích thích này hoàn toàn khác biệt.

Ngay vào lúc gay cấn nhất, khi người phụ nữ chuẩn bị cởi bỏ chiếc áo lót ra.

Video đột nhiên bị ngắt kết nối.

Cô Tâm Tỏa Ái: Sao lại mất rồi?

Cô Độc Đích Dạ: Em không biết nữa, nó tự tắt đấy chứ em có động vào đâu.

Cô Tâm Tỏa Ái: Thế em mở lại lần nữa đi.

Rất nhanh, video lại được mở ra một lần nữa, người phụ nữ bên trong tiếp tục uốn éo, lại bắt đầu cởi áo lót.

Ngay vào lúc mắt cậu ta sắp lồi cả ra ngoài, video lại bị ngắt một lần nữa.

Vương Lũy sắp phát điên lên được, đúng vào lúc đặc sắc nhất thì lại bị mất.

Cô Độc Đích Dạ: Nó lại tự tắt rồi, em cũng chẳng biết là bị làm sao nữa, thôi bỏ đi.

Cô Tâm Tỏa Ái: Anh biết nguyên nhân rồi, đây là do phần mềm QQ phát hiện nội dung nhạy cảm nên tự động ngắt kết nối đấy. Em bảo anh là người bạn thứ năm của em, vậy trước đây em cũng từng gọi video thế này với người khác rồi à?

Cô Độc Đích Dạ: Đúng vậy ạ.

Cô Tâm Tỏa Ái: Thế... thế lúc em cởi hết quần áo ra thì vẫn gọi video bình thường được chứ?

Cô Độc Đích Dạ: Được chứ anh.

Cô Tâm Tỏa Ái: Thế em dùng phần mềm gì vậy?

Cô Độc Đích Dạ: Mấy người đó đều ở Hồng Kông, cũng có người ở Singapore, em dùng một phần mềm trò chuyện khác.

Cô Tâm Tỏa Ái: Phần mềm đó không bị cưỡng chế ngắt cuộc gọi khỏa thân sao?

Cô Độc Đích Dạ: Dù sao thì trước đây chưa từng bị tắt bao giờ.

Cô Tâm Tỏa Ái: Phần mềm gì thế?

Cô Độc Đích Dạ: Để em đi tìm xem nhé.

Một lát sau, Cô Độc Đích Dạ gửi qua một đường link liên kết.

Vương Lũy không thể chờ đợi thêm được nữa, lập tức tải về, phát hiện tên của phần mềm này là ICQ bản người lớn.

Cái tên này nghe một cái là biết không đàng hoàng rồi, nhưng lại đúng là thứ cậu ta đang thèm khát.

Tuy nhiên, cậu ta đã có chút bóng đen tâm lý rồi, lúc bấm mở vẫn hơi do dự một chút, liệu có khi nào lại hại mình tiếp không?

Nhưng cũng chỉ là do dự trong chớp mắt, một thiếu niên đang bị tinh trùng xông lên não thì làm sao nghĩ được nhiều như vậy?

Đây rõ ràng là một mỹ nữ cô đơn đang sống ở Hồng Kông, vừa rồi cả giọng nói lẫn hình ảnh video đều hoàn toàn khớp nhau, làm sao giả được chứ?

Vương Lũy mình chỉ là một học sinh cấp ba bình thường mà thôi, ai rảnh rỗi ngày nào cũng đi hại mình chứ?

Cho nên, chỉ một giây sau, cậu ta trực tiếp bấm mở phần mềm này lên.

“Đoàng!”

Một cảnh tượng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ xuất hiện.