Ta Sẽ Mai Táng Chúng Thần (Bản dịch)

Chương 96. Ta sẽ mai táng chúng thần 96

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Đây chính là nguyên nhân ngươi gia nhập Hợp Hoan tông à?"

Tiểu Hòa khẽ mỉm cười. Nàng chống người ngồi dậy, khoanh chân xuống, bắt đầu từng chút một điều hòa luồng chân khí hỗn loạn.

"Trước kia ta tu hành chưa bao giờ gặp phải trục trặc, cô cô cũng từng nói thể phách của ta vô cùng tốt, hôm nay sao lại…"

Tiểu Hòa nhíu chặt mày: "Lại ngay vào thời khắc then chốt này."

Bọn họ suýt chút nữa đã vì vậy mà mất mạng.

"Ta sẽ đưa ngươi ra ngoài." Lâm Thủ Khê đáp không đúng câu hỏi, có phần chột dạ.

"Ừm."

Tiểu Hòa gật đầu. Nàng muốn nói lời cảm kích nhưng lại ngượng ngùng không thể mở miệng, đành lạnh lùng cúi đầu.

Nàng điều tức một lát rồi quan sát bốn phía, hỏi: "Nơi này là đâu? Có lối ra không?”

"Dường như chỉ có con sông ngầm dưới lòng đất này mới có thể đi ra ngoài." Lâm Thủ Khê chỉ vào cái ao phía trước, nói.

Tiểu Hòa nhìn mặt hồ phản chiếu ánh sáng băng giá, nói khẽ: "Nếu lúc này ác long đuổi tới, chúng ta chẳng phải đều sẽ chết ở đây sao?"

Lâm Thủ Khê cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng lên. Hắn nhìn chằm chằm vào cái ao, trong đầu luôn có ảo giác một chiếc đầu lâu Hồng Đồng khổng lồ sẽ trồi lên từ đó.

Hắn trấn tĩnh lại, nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Hòa, nói: "Đừng sợ."

Tiểu Hòa không kháng cự, khẽ ừ một tiếng.

"Nó đuổi theo ta." Tiểu Hòa đột nhiên nói.

"Cái gì?"

"Con long thi này đuổi theo ta." Tiểu Hòa nghiêm giọng nói: "Ta đã liên lụy ngươi."

Lâm Thủ Khê bật cười. "Ngươi nói như vậy, là muốn ta bỏ mặc ngươi rồi một mình chạy trốn sao?”

"Ngươi sẽ làm thế à?" Tiểu Hòa nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Sẽ không."

"Vì sao?"

"Bởi vì làm việc thiện tích đức là tổ huấn được khắc tại cửa tông môn chúng ta."

"Ta không đùa với ngươi!" Tiểu Hòa gằn giọng: "Con rồng kia đuổi theo ta, chỉ cần bỏ ta lại, ngươi có thể sống!"

"Ta cũng không đùa giỡn với ngươi, huống hồ…" Vẻ mặt Lâm Thủ Khê cũng trở nên nghiêm túc. "Ta cảm thấy nó đang đuổi theo ta.”

"Ngươi… Hừ, đuổi theo ngươi? Ngươi tưởng mình là ai chứ? Đúng là tự đại…" Tiểu Hòa quay đầu đi: "Không tin thì thôi."

Lâm Thủ Khê nói sự thật. Kể từ lúc nhìn thấy con rồng kia, trong đầu hắn liền hiện ra mảnh vảy đen mà hắn đeo từ nhỏ. Mảnh vảy đen dẫn dắt sự rung động trong tâm hồn, hắn biết điều này rất có thể liên quan đến long thi, thậm chí là cả Cổ Long nhất tộc.

Hắn không giải thích thêm, chỉ hỏi: "Ngươi còn đi được không?"

"Đương nhiên…"

Tiểu Hòa cố gắng đứng dậy, nhưng hai đầu gối bỗng nhũn ra, khiến nàng ngã khuỵu xuống đất. Nàng căm ghét cảm giác yếu đuối này, siết chặt nắm đấm, đôi môi mím chặt.

"Sợi dây đỏ này?" Lâm Thủ Khê giơ cổ tay lên hỏi.

"Đừng cởi ra!" Tiểu Hòa vội nói: "Bây giờ thân thể ta quá yếu, không thể khống chế được phần… ừm, lực lượng này."

Lâm Thủ Khê gật đầu, không hỏi thêm. Hắn nắm lấy tay nàng, nói: "Không sao, ta sẽ tiếp tục cõng ngươi, ta nhất định sẽ đưa ngươi ra ngoài.”

"Ngươi..."

Tiểu Hòa ngẩng đầu. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng sứ, đôi mắt mờ sương của nàng dần trở nên trong veo. Nàng nhìn chằm chằm Lâm Thủ Khê, rồi ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi: "Ngươi sẽ không thích ta đấy chứ?"

Nàng vừa hỏi xong liền hối hận, nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, không thể nào thu lại được.

Trong thạch thất u tối, một góc mềm yếu nơi đáy lòng thiếu nữ dường như bị đâm trúng. Tựa hồ chỉ cần hắn tiến thêm một bước, là có thể vén lên tấm màn ngăn cách giữa hai người, ôm trọn thiếu nữ tuyệt mỹ này vào lòng.

Lâm Thủ Khê muốn mở miệng, nhưng Vô Tâm Chú lại giống như một chiếc gai nhọn, chặn đứng lời nói của hắn ngay tại cổ họng.

"Ta... đương nhiên là thích sư muội." Lâm Thủ Khê khẽ nói.

"Sư muội..." Tiểu Hòa hừ lạnh, nói: "Ngươi rất thông minh, biết rõ ta không hỏi điều này."

Nàng không chờ được câu trả lời, cúi đầu, giọng có phần oán trách: "Ta chỉ nhắc nhở ngươi, đừng nảy sinh những tình cảm sai trái. Nếu có, hãy sớm dứt bỏ ý niệm đó đi."

"Vậy sao...” Giọng Lâm Thủ Khê rất nhẹ: "Ta hiểu rồi."

"Ngươi hiểu cái gì?" Tiểu Hòa khẽ cắn môi.

"Ta hiểu ý của ngươi." Lâm Thủ Khê nói.

"Ta thấy ngươi hoàn toàn không hiểu!"

Thiếu nữ nói dứt khoát từng chữ, rồi giận dỗi quay đầu đi.

Lâm Thủ Khê không nói gì.

Hắn biết, Tiểu Hòa bình thường luôn che giấu tâm sự, nhưng giờ phút này nàng đang bị trọng thương, tính mạng treo lơ lửng, sự cảm động nhất thời đã phá vỡ phòng tuyến tâm lý, khiến phần mềm yếu chôn sâu trỗi dậy, điểm lên hàng mi và mái tóc nàng một nét đáng thương.

Hắn cũng biết, giữa họ vẫn còn nhiều hiểu lầm, nhưng hiện tại không phải là lúc để đưa ra bất kỳ quyết định nào. Bọn họ cần phải nhanh chóng thoát khỏi nơi này.

Lâm Thủ Khê bảo nàng ngồi yên đừng cử động, còn hắn đi trước dò xét tình hình.

Đây là một gian thạch thất hình thành tự nhiên, phía trên có nhũ đá rủ xuống, phía dưới lại có măng đá nhọn hoắt đâm lên. Nơi này gần với sông ngầm nên cũng nhuốm đầy thi khí nồng nặc, trong thi khí còn phảng phất mùi mục rữa.