Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trần Mạch cười khổ: "Chu thúc, ta cũng coi như là người đã chết một lần rồi. So với sự đáng sợ của chứng bệnh phong ma, chịu chút khổ cực thì có là gì. Về phần có luyện được hay không, ta tự có tính toán."

Chu Lương nhìn chằm chằm Trần Mạch hồi lâu, nhận thấy sự nghiêm túc trong ánh mắt Trần Mạch, ông ta cảm thấy Nhị thiếu gia đã khác hẳn trước kia, bèn gật đầu nói: "Sau lần bị bệnh, Nhị thiếu gia đã trở nên thành thục và vững vàng hơn rất nhiều. Không biết Nhị thiếu gia muốn luyện loại võ công gì?"

Luyện loại võ công gì?

Điều này thật sự làm khó Trần Mạch.

Hắn hoàn toàn…không biết gì về đường lối võ công của thế giới này.

Chu Lương dường như nhìn ra được sự lúng túng của Trần Mạch, bắt đầu giải thích cặn kẽ: "Võ công là phương pháp giết chóc và hủy diệt, là những kỹ thuật cực kỳ nguy hiểm, cần cực kỳ cẩn thận. Phần lớn võ thuật đều lấy Tráng Công* làm cơ sở căn bản, chỉ sau khi luyện thành Tráng Công, thì mới có thể bắt đầu luyện tập quyền pháp, chưởng pháp, thoái pháp, luyện thành thục công phu tay chân rồi, thì mới có thể tiến đến binh khí. Đao pháp, thương pháp, kiếm pháp. Đương nhiên, cũng có thể luyện thành Tráng Công rồi, thì trực tiếp tu luyện binh khí. Không biết Nhị thiếu gia muốn tu luyện loại nào?"

*Tráng Công: một loại phương pháp tu luyện nội công truyền thống, phân ra làm ba giai đoạn: đứng tấn, đi trụ, và hóa trụ

Trần Mạch cười khổ hỏi thẳng: "Có loại võ công nào có thể nhanh chóng tăng cường khí huyết không?"

Chu Lương có chút kinh ngạc: "Nhị thiếu gia nhìn thấu đáo đấy, quyền cước công phu cũng tốt, binh khí thủ đoạn cũng được, tất cả đều chỉ là công phu bên ngoài. Nền tảng để một võ giả đứng vững, cuối cùng vẫn nằm ở sự mạnh yếu của khí huyết bản thân, đây mới là con đường chính. Nhị thiếu gia vừa mới tiếp xúc với võ công mà đã có tâm tính thông suốt như vậy rồi."

Trần Mạch: "…"

Ta chỉ muốn bảo toàn tính mạng thôi.

Chu Lương tiếp tục nói: "Tu luyện đại binh khí là cách tăng trưởng khí huyết nhanh nhất. Chùy pháp, đại thương, đao pháp đều được. Thứ ta am hiểu nhất chính là đao pháp. Nếu Nhị thiếu gia có hứng thú, ta sẽ truyền lại phần đao pháp mà ta tu luyện thời mới bắt đầu cho thiếu gia. Thiếu gia cứ xem qua trước, đợi đến khi khỏi hẳn bệnh và có thể xuống giường rồi, ta sẽ dạy ngươi thêm."

Nói xong, Chu Lương liền lấy một quyển sách đã ố vàng từ trong người ra, đưa cho Trần Mạch.

"Đa tạ Chu thúc." Trần Mạch nói lời cảm ơn, sau đó mới nhận lấy quyển sách.

Trên bìa sách viết bốn chữ lớn:

Phục Dương Đao Pháp.

Trần Mạch thử gọi bảng điều khiển ra.

Không ngờ lại phát hiện một ô vuông hình chữ nhật xuất hiện bên trên bìa sách, bên trong chỉ có một vạch đen, cùng ba hàng chữ.

[Nguyên giải tinh hoa hiện tại: 0]

[Số lần nhận dạng hiện tại: 1]

[Phát hiện vật có thể nhận dạng, có nhận dạng hay không?]

Hả?

Lại có thêm một lần nhận dạng?

Đúng là kịp thời.

Trần Mạch cũng không nghĩ nhiều, lập tức động niệm:

“Nhận dạng!”

Sau khi động niệm, một cơn choáng váng ngay lập tức ập tới, đợi đến khi ổn định lại, ô vuông chứa mã vạch trước mắt đã biến mất, hóa thành một hàng chữ.

[Tên: Phục Dương Đao Pháp]

[Loại hình: Ngoại công hệ Dương]

[Công năng: Tăng cường khí huyết, rèn luyện da thịt, là thủ đoạn sát phạt thiên về sức mạnh.]

[Giới thiệu: Đao pháp do võ giả Ngũ Tạng Cảnh sáng tạo, chủ về lực lượng, chia làm bốn thức (Bất Tú Hàn, Ánh Thu Sương, Trảm Sơn Nhân, Phá Xuân Tiêu), sau khi luyện thành, nó khiến khí huyết dâng trào, có thể chém vỡ cả bia đá.]

[Ghi chú: Đao pháp này vô cùng mạnh mẽ, dễ làm tổn thương gân cốt. Phối hợp với võ thuật hệ âm nhu có thể giúp việc tu luyện đạt được hiệu quả gấp đôi, đồng thời giảm bớt tác dụng phụ.]

Có kinh nghiệm sử dụng bàn tay vàng lần trước, Trần Mạch tập trung chú ý trực tiếp vào cột ghi chú.

May mắn thay, thông tin ở cột này vẫn rất hữu dụng.

Giống như thượng đế mở mắt, nhìn thấu tất cả nhược điểm của môn công pháp này.

Điều này khiến Trần Mạch vô cùng vui mừng: "Chu thúc, tu luyện Phục Dương Đao Pháp có đường tắt hay tác dụng phụ nào không?"

Chu Lương nhún vai, vẻ mặt thản nhiên nói: "Luyện võ dù sao cũng là quá trình vắt kiệt tiềm năng của con người, mỗi một môn võ nghệ ít nhiều gì cũng đều có tác dụng phụ. Nhị thiếu gia không cần lo lắng quá. Về phần đường tắt… luyện võ làm gì có con đường tắt nào, tất cả đều do từng bước tích lũy kiến thức mà ra."

Phục Dương Đao Pháp cương mãnh uy vũ, những học đồ võ quán có thiên tư bình thường, nếu kết hợp với dược liệu phụ trợ, cũng phải mất nửa năm mới nhập môn, mười năm mới có thể đại thành. Nhị thiếu gia vừa mới bắt đầu tiếp xúc với võ nghệ, không thể so với những người da dày thịt thô trong võ quán, một năm nhập môn đã là tốt lắm rồi, chớ nên nóng vội, làm tổn thương phế phủ gân cốt.”

Sau khi nghe Chu Lương nói xong, Trần Mạch cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

Chẳng lẽ đến cả Chu Lương cũng không biết việc công pháp này phối hợp với võ nghệ hệ âm nhu có thể đạt được hiệu quả gấp đôi, đã thế còn có thể giảm bớt tác dụng phụ?

Nói thế thì những thông tin mà bàn tay vàng cung cấp…đúng là vô cùng giá trị.

Trần Mạch nói: “Chu thúc, ngươi có võ nghệ hệ âm nhu nào không?”

Chu Lương nghiêm túc nhắc nhở: “Phục Dương Đao Pháp là công pháp chí cương chí dương, cực kỳ xung đột với võ nghệ hệ âm nhu, tuyệt đối không được tu luyện đồng thời, nếu không sẽ tẩu hỏa nhập ma.”

Trần Mạch còn muốn xác minh thêm, liền hỏi: “Chu thúc đã tự thử qua lần nào chưa?”

Chu Lương nói: “Âm dương xung đột là chuyện thường tình trong giới võ thuật, không cần thử cũng biết. Hơn nữa, luyện võ là chuyện nguy hiểm, ai dám tùy tiện thử?”

Nghe vậy, Trần Mạch thêm một lần nữa cảm thấy: Giá trị của bàn tay vàng, vẫn còn đang tăng lên.

“Chu thúc yên tâm, ta chỉ xem thử thôi. Sau đó sẽ chọn một môn dễ để học.”

Chu Lương thở phào nhẹ nhõm, sau đó lấy một quyển sách màu vàng khác từ trong người ra: “Đây là Huyền Âm Thủ, chủ yếu dành cho nữ tử tu luyện. Nam nhân tu luyện sẽ tốn công gấp đôi mà thành quả lại chỉ bằng một nửa, Nhị thiếu gia cứ xem qua thử.”