Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Rất nhiều xạ thủ có thiên phú đã bộc lộ ngay từ phát súng đầu tiên, hơn nữa tỷ lệ này còn rất cao, vô cùng cao.
Chỉ có Cao Phi mới biết đó là phát súng đầu tiên mình bắn.
Không hề cảm nhận được độ giật trong truyền thu-yết, phát súng đầu tiên đến quá bất ngờ, Cao Phi chưa chuẩn bị sẵn tâm lý, cho nên hắn đã không cảm nhận cẩn thận.
Nhưng chắc chắn là đã bắn trúng, Cao Phi vô cùng khẳng định điểm này.
Tiếc là Sholokhov không nhìn thấy, cho nên anh ta rất tức giận, hung hăng trừng mắt lườm Samir quát: “Hai người các cậu nhìn rõ tình hình cho tôi. Mạo danh cựu binh tôi có thể không thèm để ý, nhưng các cậu dám...”
Chữ “dám” tiếp theo sau đó định nói cái gì thì không rõ, bởi vì tay xạ thủ súng máy đã mở miệng cắt ngang lời Sholokhov.
“Cậu ta bắn trúng rồi.”
Xạ thủ súng máy siết chặt khẩu súng máy, chăm chú nhìn vào chiếc xe thiết giáp bị bắn trúng đang bắt đầu bốc cháy. Anh ta vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi nhìn thấy rồi, cậu ta đã bắn trúng.”
Đối với lời của Samir thì hoàn toàn không tin, nhưng lời của đồng đội thì Sholokhov lại không thể không tin. Ngoài miệng anh ta vẫn lẩm bẩm “cậu dọa tôi à”, thế nhưng cuối cùng lại quay sang hỏi Cao Phi: “Cậu thực sự bắn trúng rồi?”
“Đúng vậy.”
Sholokhov cau mày. Anh ta suy nghĩ một lát, rồi nói: “Ừm, bắn mò trúng được cũng có khả năng xảy ra đấy. Cậu muốn chứng minh bản thân thì đơn giản thôi, bắn trúng thêm một kẻ địch nữa cho tôi xem thử nào.”
Cao Phi cũng muốn bắn thêm một phát súng để chứng minh bản thân. Hay phải nói là, bây giờ hắn tò mò hơn bất kỳ ai về việc liệu bản thân có còn bắn trúng được nữa hay không.
Bởi vì phát súng đầu tiên quả thực có khả năng là ăn may, bản thân Cao Phi cũng cho là như vậy.
Thế nhưng đám lính bộ binh trên xe thiết giáp sau khi xuống xe sẽ không ngu ngốc chạy tán loạn khắp nơi, càng không đứng nguyên tại chỗ đợi người ta tới bắn. Khác biệt với những NPC trong game, những tên lính này sau khi xuống xe sẽ lập tức nằm rạp xuống, hoặc nhanh chóng tìm kiếm vật cản.
Vào lúc này, chiếc xe tăng cán phải mìn đã nã một phát đạn pháo. Tiếp đó, khẩu súng máy điều khiển từ xa trên đỉnh tháp pháo bắt đầu nã đạn xối xả về phía trận địa ngay chính diện.
Mượn hỏa lực yểm trợ của xe tăng, hai chiếc xe thiết giáp còn sống sót bắt đầu di chuyển lên phía trước. Bọn chúng muốn cùng với chiếc xe thiết giáp bị bắn hỏng tạo thành thế chân vạc, như vậy có thể che chắn đạn từ hai phía, yểm trợ cho đám lính còn sống sót rút lui.
Hiện tại Cao Phi căn bản không nhìn thấy người. Hắn có muốn bắn cũng chẳng có mục tiêu để bắn. Thế nhưng ngay lúc hắn ngỡ rằng có thể đã đánh mất cơ hội xạ kích, chiếc xe thiết giáp bên trái lại cán phải mìn. Đi kèm với một tiếng nổ lớn vang dội đất trời, chiếc xe thiết giáp đó lập tức nằm liệt tại chỗ.
Chiếc xe thiết giáp bên phải cũng dừng lại.
Sụp đổ rồi, không dám xông lên nữa, cũng không dám yểm trợ và cứu giúp chiến hữu. Chiếc xe thiết giáp duy nhất còn sót lại bắt đầu lùi về sau với tốc độ nhanh chóng.
Sholokhov đột nhiên hô: “Chuẩn bị, chuẩn bị!”
Sholokhov còn chưa dứt lời, Cao Phi đã nhìn thấy một tên lính vừa mới bật dậy từ tư thế nằm sấp và bắt đầu chạy nhanh.
Ngắm chuẩn, khai hỏa, trúng đạn, ngã gục.
Phát súng này vẫn có hơi nhanh, nhanh tới mức Cao Phi chưa kịp phản ứng lại, cho nên hắn vẫn không quá chắc chắn liệu mình đã bắn trúng mục tiêu hay chưa.
Chỉ nhìn thấy mục tiêu vừa bật dậy chạy chưa được hai bước lại ngã sấp về phía trước, cũng không biết là bị bắn trúng rồi, hay là mục tiêu chủ động nằm sấp xuống nữa.
“Bắn trúng rồi!”
“Hay lắm!”
“F@ck!”
Samir kích động gào lớn, tay xạ thủ súng máy cũng vô cùng trầm tĩnh hô một tiếng “hay lắm”. Duy chỉ có Sholokhov, anh ta cứ như bị bệnh thần kinh mà gào lên: “Không thể nào, chuyện này không đúng.”
Xạ thủ súng máy cất giọng trầm trầm nói: “Được rồi, thừa nhận đi. Căn bản là chẳng có ai khác nổ súng cả, vả lại chỉ có cái trận địa này của chúng ta là thuận tiện để xạ kích nhất. Ở đây ngoại trừ cậu ta ra thì còn có ai nổ súng nữa đâu?”
Sholokhov dùng sức vò vò mặt, mang bộ dạng như táo bón nói: “Nhìn một cái là biết đồ lính mới chưa từng nổ súng rồi. Một trăm mét, mục tiêu di động, làm sao có thể bắn trúng được chứ? Điều này không khoa học, điều này không đúng.”
Cao Phi đột nhiên lên tiếng: “Không phải là một trăm mét, là chín mươi mét.”
Sholokhov sửng sốt một chút, sau đó anh ta kinh ngạc nói: “Cậu dọa tôi à? Bây giờ cậu bắt đầu đọ khoảng cách với tôi sao? Nghe đây! Tôi ước lượng khoảng cách bằng mắt rất chuẩn. F@ck! Đây là vấn đề một trăm mét với chín mươi mét sao!”
Cao Phi vẻ mặt đầy tự tin nói: “Chín mươi mét, đôi mắt của tôi chính là thước đo.”
“Được, được, cậu đợi đấy, cậu đợi đấy cho tôi!”
Sholokhov không muốn đôi co quá lâu. Muốn chứng thực lời Cao Phi nói quá đơn giản, bởi vì anh ta có thiết bị đo khoảng cách bằng laser.
“Chín mươi mét hả, hừ, ử?”
Sholokhov tiện tay lôi ra một chiếc máy đo khoảng cách laser. Anh ta nhắm vào chiếc xe thiết giáp rồi ấn công tắc, dữ liệu lập tức hiển thị ra: chín mươi hai mét.
Có sai số, nhưng sai số không đáng kể.