Ta, Súng Thần! (Dịch)

Chương 31. Theo Chắc Anh Rồi

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Không chắc chắn lắm, sống được đến lúc bọn họ phát tiền thì tự nhiên cậu sẽ nhận được thôi!”

Samir sững người một chút. Suy nghĩ một lúc, anh ta tiếp tục hỏi: “Rex bắn chết hai tên địch, cậu ấy có tiền thưởng không?”

“Nhân mạng không tính. Trừ phi cậu ta bắn chết tên địch nào có giá trị cực kỳ cao, nếu không thì nhân mạng sẽ không được tính tiền thưởng riêng đâu. Cậu chỉ quan tâm đến cái này thôi sao? Cút về cái hố của cậu đi.”

Sholokhov thoạt nhìn có vẻ hơi tức giận. Samir không chút do dự đáp: “Vâng, cảm ơn tổ trưởng.”

Samir hớn hở quay về hố tránh pháo của mình. Còn Sholokhov thì nói với Cao Phi: “Cậu... bắn khá lắm, qua đây, chúng ta tâm sự chút.”

Sholokhov chỉ tay vào hố tránh pháo của mình, bảo: “Cậu vào trong đi.”

Cao Phi đóng chốt an toàn cho súng trường, chui vào hố tránh pháo của Sholokhov. Hắn tưởng Sholokhov cũng sẽ chui vào theo, không ngờ Sholokhov lại ngồi phịch luôn xuống chiến hào.

Trực tiếp ngồi trong chiến hào, rút thuốc ra tự châm cho mình một điếu, sau đó Sholokhov mới mang vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nói: “Tôi phải thừa nhận bản thân đã nhìn lầm rồi. Cậu hẳn không phải là loại lính mới chẳng biết cái cóc khô gì, nhưng mà... Thôi bỏ đi, cậu cứ nói cho tôi biết, cậu đã bắn như thế nào vậy?”

Cao Phi không biết phải trả lời ra sao.

Đối với một tay lính mới chính hiệu, lý thuyết thì đầy mình nhưng thực hành thì bằng không, Cao Phi thực sự không có cách nào dùng những thuật ngữ chuyên ngành mà chỉ cựu binh mới hiểu để giải thích.

Trầm ngâm một lát, Cao Phi vô cùng nghiêm túc nói: “Thì cứ bắn như thế thôi, giống như lúc huấn luyện vậy, ừm, giống như lúc bắn bia ấy. Ngắm chuẩn, nổ súng, cứ thế thôi.”

“Xạ kích nếu mà đơn giản như vậy thì cần gì phải có giáo quan nữa.”

Sholokhov rít một hơi thuốc thật sâu, sau đó anh ta mang vẻ mặt thâm trầm, nói: “Nhưng cậu nói cũng không sai, xạ kích vốn dĩ chỉ đơn giản như vậy. Ừm, được rồi, tôi cứ coi như những gì cậu nói đều là sự thật, vậy thì tại sao cậu lại không báo cáo sở trường?”

Cao Phi không do dự, hắn đã sớm nghĩ xong câu trả lời rồi.

“Đây là lần đầu tiên tôi tham gia thực chiến, hơn nữa tôi cũng không phải là lính bắn tỉa. Tổ trưởng, tôi cũng không biết tài nghệ bắn súng của mình trong thực chiến rốt cuộc như thế nào mà.”

Sholokhov tỏ vẻ bừng tỉnh hiểu ra. Anh ta không kìm được mà gật gật đầu, nói: “Như vậy còn nói xuôi tai được, thế này mới đúng. Cậu là cựu binh, nhưng cũng là lính mới. Ừm, thế này mới phải. Vậy nếu như đại đội lại hỏi cậu có sở trường gì không, cậu sẽ chọn như thế nào?”

Cao Phi không chút do dự đáp: “Không có sở trường! Tổ trưởng, tôi rất vinh hạnh khi được chiến đấu dưới trướng của anh. Gặp được một Tổ trưởng chiến đấu giỏi là vận may của tôi, tôi không muốn bị điều chuyển sang dưới trướng người khác đâu. Tôi theo chắc anh rồi, tổ trưởng.”

Trên mặt Sholokhov hiện lên một nụ cười mãn nguyện. Anh ta toét miệng cười, nói: “Tốt, tốt, thằng nhóc cậu được đấy. Lại đây, hút điếu thuốc đi, cậu đói không? Muốn uống nước không?”

Có ai lại không thích bên cạnh mình có một tay thiện xạ cơ chứ.

Đối với một Tổ trưởng chiến đấu mà nói, ai có thể cự tuyệt việc dưới trướng của mình có một tay thiện xạ cơ chứ?

Chỉ cần có một ngón nghề tuyệt kỹ, hòa nhập vào tập thể lại dễ dàng đến thế.

Sholokhov không hề che giấu sự nhiệt tình và thiên vị của mình, mà điều này lại khiến Cao Phi nhận được sự coi trọng mà hắn chưa từng cảm nhận được, cùng với sự thỏa mãn.

Từ nhỏ đến lớn, Cao Phi chưa từng nhận được sự đãi ngộ như thế này. Hắn chưa từng tạo ra bất kỳ sự liên hệ nào với hai chữ “thiên tài”.

Nhưng bây giờ, Cao Phi biết hắn có khả năng thực sự là một thiên tài xạ kích.

Chỉ bắn hai phát súng, đã khiến Sholokhov phải thừa nhận bản thân đã nhìn lầm người. Điều này chứng tỏ phần lớn cựu binh không làm được chuyện này, nhưng Cao Phi lại làm được.

Đây không phải là thiên tài thì còn có thể là cái gì.

Chỉ là Cao Phi cũng biết, cho dù mình có là thiên tài, thì cũng không phải là một tay thiện xạ thực thụ.

Có thiên phú thì có thiên phú, có thiên phú chỉ có thể nói là có tiềm năng để trở thành một tay thiện xạ, chứ không thể nói Cao Phi đã trở thành một tay thiện xạ rồi.

Thiện xạ đều do đạn dược đút cho mà thành, Cao Phi vẫn còn phải luyện tập dài dài. Cho nên, những gì Cao Phi nói với Sholokhov đều là lời nói thật lòng, hắn thực sự không muốn rời đi.

Không biết một người chỉ huy giỏi sẽ trông như thế nào, nhưng Cao Phi cảm thấy Sholokhov là một người đôn hậu.

Xạ thủ súng máy Grasky không nói nhiều, nhưng anh ta cũng là một người đôn hậu.

Còn có cả Samir nữa, Samir cho đến nay đã làm được mọi thứ mà một người đồng đội có thể làm. Anh ta nói đỡ cho Cao Phi, giúp Cao Phi giải vây. Mặc dù Cao Phi luôn không hề bày tỏ sự cảm ơn nào đối với Samir, nhưng Cao Phi thực sự coi Samir là đồng đội.

Trên cái trận địa này tổng cộng chỉ có bốn người, trong đó ba người đều là những người tốt hiếm có khó tìm, thế nên Cao Phi làm sao có thể rời khỏi trận địa này cho được.

Nếu thực sự báo cáo thiện xạ là sở trường của mình, rất có thể sẽ bị điều chuyển khỏi trận địa này. Chỉ vì kiếm thêm mấy trăm Euro mỗi tháng mà đánh đổi như vậy, Cao Phi có bị ngu mới làm thế.