Đặc vụ KGB bắt đầu mất kiên nhẫn. Đang vội đưa nhóm Cao Phi đi, anh ta liền đưa tay về phía Cao Phi: "Tôi có thể vào trước, để tôi."
Annie nhíu mày nhìn đặc vụ KGB: "Anh không tin phán đoán của tôi?"
"Không phải, tôi chỉ nghĩ dù là loại sát thủ nào đi chăng nữa, chúng cũng không dám dùng bom nổ chết người do KGB bảo vệ ngay giữa lòng Moscow đâu."
Annie bĩu môi. Thấy vậy, Cao Phi quả quyết đưa thẻ phòng cho đặc vụ KGB, lùi nhanh hai bước, nhắc nhở: "Cẩn thận chút."
Cả nhóm vội vã lùi về phía sau.
Thực ra mọi người cũng chẳng phải sợ có bom thật, mà là sợ làm Annie mất mặt.
Phối hợp chút đi, Annie đã bảo có nguy hiểm thì cứ lùi lại vài bước, vừa vuốt ve lòng tự trọng của cô ta, vừa đảm bảo an toàn, tiện cả đôi đường còn gì.
Cao Phi rút súng ngắn. Đặc vụ KGB quẹt thẻ một cái, sau đó vặn tay nắm cửa.
Cửa vừa hé một khe nhỏ, tiếng nổ "Đoàng" chát chúa đã vang lên, một quả bom phát nổ ngay trên đỉnh đầu. Cánh cửa bay ngược vào trong, đặc vụ KGB vừa mở cửa ngã bật ngửa ra đất.
Nhóm Cao Phi chỉ cảm nhận được luồng khí chấn động. Dù khoảng cách hơi gần, nhưng sức công phá của quả bom không quá lớn.
Sức nổ đủ lớn để giết chết đặc vụ KGB mở cửa, nhưng Cao Phi đứng cách đó bốn, năm bước chân, tức là khoảng ba mét, thì chỉ bị giật mình.
Bom nổ từ trên đầu, da đầu của đặc vụ KGB mở cửa bị sóng xung kích phạt bay mất, đỉnh đầu máu me be bét, trông cực kỳ rùng rợn.
Chết rồi, chết ngay tức khắc. Kiểu nổ dội thẳng xuống đỉnh đầu thế này thì dù không chết cũng chẳng mở miệng nói nổi câu nào nữa.
Cao Phi đứng một chân, hai tay ôm trước ngực theo bản năng. Khi thả cánh tay đang che chắn xuống, câu đầu tiên hắn thốt lên là: "Có bom thật kìa!"
Annie thở phào nhẹ nhõm, nói: "Quả nhiên là bom, nhưng dùng bom thì không đúng quy tắc rồi. Ồ, tôi quên mất, là Black Rook chứ không phải Rose Rook."
Trong thói quen ám sát của Rose Rook, bom có thể là lựa chọn cuối cùng, nhưng với Black Rook, bom lại có thể là phương thức thường dùng.
Annie chợt nói: "Hiểu rồi, bom treo trên khung cửa, dùng một sợi dây PE tàng hình nối với tay nắm cửa, lúc đi ra chỉ cần móc vào là xong. Ấn tay nắm cửa xuống mà bom không nổ là vì lúc thiết lập phải để hé cửa một chút để móc dây, thế nên lúc đẩy cửa vào mới phát nổ. Ra là vậy."
"Sao lại dùng dây PE tàng hình?"
Cao Phi cũng không hiểu sao vào lúc này mình lại đi quan tâm đến một vấn đề vớ vẩn như vậy.
Dân câu cá chắc chắn biết câu trả lời, nhưng Cao Phi đâu phải dân câu cá, nên hắn không biết.
Nhưng Annie lại rất nghiêm túc đáp: "Bởi vì dây nilon có độ đàn hồi. Đi thôi, đừng vào nữa."
Cao Phi liếc nhìn thi thể đặc vụ KGB trên mặt đất. Lúc này, một đặc vụ khác đang cầm súng chạy thục mạng tới. Thấy đồng nghiệp nằm ở cửa, anh ta ngồi xổm xuống xem xét, mặt mày lập tức đỏ gay.
Không gào thét, trông cũng không có vẻ gì là phẫn nộ cùng cực, nhưng Cao Phi biết đặc vụ này chắc chắn đang tức giận tột độ.
Không tức phát điên thì mặt đâu có dễ gì đỏ rần lên như thế.
Cao Phi thấy hơi áy náy, nếu không phải nhóm hắn cứ nằng nặc đòi về phòng lấy đồ thì đặc vụ này đã không chết.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu đặc vụ này chịu tin lời Annie thì anh ta cũng chẳng mất mạng.
Thêm vào đó, nếu để người của KGB đi thu dọn đồ đạc hộ nhóm Cao Phi, kiểu gì cũng phải có người chết, chỉ là không biết người chết sẽ là ai thôi.
"Báo cáo, tổ trưởng của chúng ta bị trúng bom chết rồi. Rõ, đã hiểu."
Đặc vụ mới tới trông trạc ba mươi tuổi, trẻ hơn nhiều. Anh ta ngẩng đầu nhìn Cao Phi, nói: "Tôi nhận lệnh bảo vệ các anh và đưa các anh rời đi, bây giờ xin mời đi theo tôi."
Chẳng cần thu dọn đồ đạc nữa, đi thôi.
Vài người theo chân đặc vụ mới tiếp quản, bắt đầu đi ra ngoài khách sạn.
Lúc này, Annie mới nói khẽ: "Vấn đề rất lớn, rất phiền phức. Biết chỗ ở của chúng ta, biết chúng ta cùng đi ăn, biết anh là đại ca trong nhóm, và quan trọng nhất là biết anh ở phòng nào."
Cao Phi vốn không quá bận tâm đến những vấn đề này, nhưng giờ Annie nhắc tới, hắn mới nhận ra khi ghép nối các chi tiết này lại với nhau, lượng tình báo cần thiết thực chất là rất lớn.
Cao Phi trầm giọng hỏi: "Chúng ta bị theo dõi à?"
Annie cười khẩy, đáp: "Nếu theo dõi mà không để tôi phát hiện ra thì coi như chúng có bản lĩnh. Nhưng không thể là theo dõi, lúc chúng ta về phòng, hành lang khách sạn làm gì có ai."
Andrei chen vào: "Khách sạn làm lộ thông tin, chắc chắn là vậy."
Annie đủng đỉnh nói: "Khách sạn rất có khả năng đã để lộ thông tin khách lưu trú, nhưng thông tin sát thủ lấy được từ khách sạn nhiều nhất cũng chỉ là tên khách. Chúng làm sao xác định được ai là đại ca? Tên anh ta đăng ký đâu phải là Rex."
"Có lý."
Annie nghiêm mặt: "Mọi người không hiểu đâu. Là một sát thủ, muốn nắm rõ danh tính, dung mạo, nơi ở của mục tiêu - chỉ ba yếu tố cơ bản này thôi - cũng cần một mạng lưới hỗ trợ tình báo cực kỳ lớn mới làm được. Black Rook tuyệt đối không dựa vào việc theo dõi hay thông tin lấy từ khách sạn. Bởi vì trong thời gian ngắn như vậy, tính nhắm mục tiêu cao và rõ ràng như vậy, thì chỉ có thể là đã có kẻ cung cấp cho Black Rook tình báo cực kỳ chi tiết."