Ta, Súng Thần! (Dịch)

Chương 883. Làm Liền Một Mạch

Chương trước

Roots Cornell hơi kinh ngạc. Bởi vì, anh ta thật sự định làm đúng như thế. Nhưng Roots Cornell rất tự tin. Hơn nữa, bây giờ anh ta lại càng muốn cướp được Annie hơn. Suy nghĩ một lát, thực ra cũng chẳng tốn mấy nơ-ron thần kinh, Roots Cornell mỉm cười. “Vậy em có muốn đến thế giới của tôi xem thử không? Một thế giới mà em vĩnh viễn không bao giờ có thể bước chân vào.”

Annie cắn môi. Cô ta nhìn chiếc siêu xe của Roots Cornell, nhìn bộ đồ trên người anh ta, rồi thở hắt ra một hơi dài, nói khẽ: “Bạn trai tôi đã là sự lựa chọn tốt nhất của tôi rồi. Nhưng anh... anh... anh là Roots Cornell. Được rồi, trước khi tôi đổi ý, tôi có thể vào xe ngồi thử một chút được không?”

Roots Cornell lập tức làm động tác mời. Anh ta điềm tĩnh nói: “Tại sao chỉ ngồi thử? Em có thể lái mà.”

Annie lại tỏ vẻ hoang mang. Cô ta ngơ ngác. “Anh quá... Tôi không biết nữa, có lẽ, được thôi...”

Annie thuận thế ngồi vào xe. Hai tay cô ta siết chặt vô lăng, giống như đang đấu tranh tâm lý kịch liệt. Sau đó, cô ta khẽ lắc đầu, nói với Roots Cornell: “Cảm ơn.”

Nói cảm ơn xong, Annie làm ra vẻ định bước xuống. Nhưng Roots Cornell giơ tay ra hiệu dừng lại. Anh ta vươn tay kéo cửa cắt kéo đóng sập xuống, giữ Annie lại trong xe. Đi vòng qua đầu xe, Roots Cornell mở cửa ghế phụ. Anh ta ngồi vào trong, khuôn mặt đầy tự tin. “Lái thử đi.”

Annie há hốc miệng, nhưng lập tức từ chối: “Không được, không được đâu, sắp đến giờ đặt bàn rồi.”

“Nhà hàng này mở cửa hai mươi tư giờ vì tôi. Đi thôi, em muốn đi đâu cũng được.”

Annie mím môi, tự thắt dây an toàn, sau đó còn chu đáo nhắc nhở: “Dây an toàn.”

Roots Cornell đã thắt xong dây an toàn. Anh ta chỉ tay về phía trước. “Go!”

Annie không nhúc nhích. Cô ta nhìn Roots Cornell, cực kỳ nghiêm túc nói: “Sáp lại gần một chút. Đúng, gần một chút nữa. Nhìn tôi này, nhìn vào mắt tôi, anh nghiêm túc chứ?”

Roots Cornell ghé sát vào Annie. Anh ta cũng rất nghiêm túc đáp: “Tôi...”

Bàn tay phải của Annie tung ra nhanh như chớp, đánh mạnh vào cạnh cổ Roots Cornell. Trúng vào động mạch cảnh, không chết được, nhưng sẽ ngất xỉu ít nhất năm phút.

Annie thở dài một tiếng. “Hừ, đàn ông...”

Lời vừa dứt, chiếc xe lao vọt đi như một tia chớp.

Annie lấy điện thoại ra bấm số, sau đó nhàn nhạt thông báo: “Bắt được rồi.”

“Sao lại bắt được rồi? Thế này là xong rồi á? Vệ sĩ đâu?”

Annie hờ hững đáp: “Không mang theo vệ sĩ. Một thanh niên cực kỳ tự tin lúc ra ngoài tìm thú vui ban đêm thì không cần vệ sĩ vướng chân. Đến điểm tập kết đi, quan sát xem phía sau có xe bám theo không.”

“Rõ.”

Annie cố ý đi chậm lại, bởi vì không đi chậm thì Andrei không đuổi kịp. Xe chạy dọc theo rìa Công viên Trung tâm được một nửa thì Annie bẻ lái, tấp xe vào một đầu hẻm tối tăm. Xe cô ta vừa dừng hẳn, chiếc MPV do Samir cầm lái đã đỗ sát ngay bên cạnh. Cửa cắt kéo mở hất lên trên, cửa MPV trượt ra phía sau. Khoảng trống giữa hai xe rất hẹp. Annie tháo dây an toàn của Roots Cornell, còn Sirius thì lôi tuột gã lên chiếc MPV. Annie xuống xe, đường hoàng đi vòng qua mũi xe rồi leo lên ghế phụ của chiếc MPV.

Trên siêu xe rất có thể gắn định vị GPS, không thể lái đi được. Thế nên chiếc siêu xe cứ thế mở toang cửa, động cơ vẫn nổ máy, nằm chình ình trên đường phố New York. Một chiếc siêu xe đắt tiền đỗ hớ hênh như vậy, chẳng khác nào đang phát ra lời mời gọi trộm xe. Chiếc MPV lăn bánh.

Sirius không nhịn được thốt lên: “Thế này cũng quá đơn giản rồi.”

Annie bĩu môi, nói khẽ: “Hừ, đàn ông.”

Hai chiếc xe liên tục chạy ra ngoại ô, hướng ra khỏi khu Manhattan của New York. Nhóm Cao Phi không tìm được địa điểm thích hợp, nên họ lên kế hoạch hoàn tất toàn bộ quy trình còn lại ở nơi hoang vắng. Xe chạy rất lâu, đầu tiên đến New Jersey, sau đó tiếp tục đi ra ngoài. Cũng chẳng biết là nơi nào, cuối cùng dừng lại ở một khu đất hoang hiếm hoi. Roots Cornell đã tỉnh từ lâu, có điều vừa tỉnh lại bị đánh ngất tiếp mà thôi.

Lúc này đã là đêm khuya. Con đường nhỏ hẻo lánh, bốn bề vắng lặng, nửa ngày trời mới có một chiếc xe chạy qua, đúng là một địa điểm tuyệt vời để thẩm vấn. Bị dội nguyên chai nước lên đầu để đánh thức, Roots Cornell vẫn còn hơi mơ màng. Nhưng vừa mở mắt ra đã thấy một đám đàn ông to con vây quanh mình, gã lập tức tỉnh táo hoàn toàn.

“Ôi không!”

Roots Cornell tuyệt vọng thốt lên. Gã cố gắng nheo mắt tránh luồng sáng chói lọi từ đèn pin, hạ giọng nói: “Tôi đưa tiền! Đừng làm hại tôi!”

Cao Phi tắt đèn pin. Hắn lạnh lùng nói: “Tán tỉnh bạn gái tao ngay trước mặt tao, mày coi tao không tồn tại à? Mày rất nhiều tiền, tao cũng rất nhiều tiền. Nhưng mày đoán xem tiền của tao từ đâu mà có?”

Roots Cornell sững người một lúc. Nhưng gã rất khôn ngoan khi không bắt lời Cao Phi. Gã bày ra vẻ mặt vô cùng chân thành. “Anh bạn, tất cả là lỗi của tôi. Nhưng tôi là người nổi tiếng, tôi có rất nhiều tiền. Anh không thể giết tôi được. Chuyện này có thể giải quyết trong hòa bình, anh muốn bao nhiêu tiền?”

Tiền là lá gan của anh hùng, tiền có thể khiến đàn ông tự tin. Roots Cornell biết tình cảnh của mình không ổn, nhưng gã vẫn cho rằng có thể dùng tiền để giải quyết, thế nên gã vẫn cố gắng kiểm soát cục diện. Nhưng mà, Red Devil tuy không có nhân tài thẩm vấn chuyên nghiệp, song họ có thể tìm ngoại viện, có thể nhận được sự chỉ đạo từ xa.

Chương trước