Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Can đảm cũng lớn hơn, hắn hít một hơi thật sâu để bản thân bình tĩnh lại, rồi một lần nữa bước ra ngoài, quyết tâm tìm hiểu sự thật.
"Nếu thật sự có người sống sót khác thì tốt quá rồi," Tô Lê thầm nghĩ.
Một mình đối mặt với vô vàn những điều chưa biết, không chỉ là sự cô độc, mà còn là nỗi sợ hãi vô hình luôn bao trùm lấy tâm trí, khiến hắn cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Hắn sợ nếu cứ tiếp tục thế này, chẳng bao lâu nữa bản thân sẽ suy sụp. Hắn khao khát được nhìn thấy một người sống khác, một người đồng hành, thậm chí dù chỉ là một con chó cũng tốt.
Rất nhanh, Tô Lê đã đến trước cửa căn phòng. Hắn nhìn cánh cửa chống trộm khép hờ và những dấu chân ướt đẫm trước cửa.
Khi đến gần hơn, Tô Lê phát hiện hai bên dấu chân còn có rất nhiều vệt nước. Hiển nhiên, người để lại dấu chân không chỉ bị ướt giày, mà cả người đều ướt sũng. Vì vậy, khi đi qua, không chỉ để lại một hàng dấu chân, mà nước từ trên người còn nhỏ xuống, tạo thành vô số vệt nước trên mặt đất.
Tuy nhiên, theo thời gian, những vệt nước này đang dần bốc hơi. Mãi đến lúc này, khi lại gần, Tô Lê mới chú ý tới.
Tô Lê siết chặt cây búa và dao phay trong tay. Hắn không lập tức đẩy cửa vào mà yết hầu khẽ động, nuốt một ngụm nước bọt, cuối cùng cất tiếng: "Có ai không?"
Ngoài giọng nói của hắn, cả hành lang và căn phòng đều im phăng phắc.
Tô Lê đợi vài giây rồi hỏi lại lần nữa, đồng thời cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên trong.
Đột nhiên, hắn nghe thấy bên trong truyền đến một tiếng động nhỏ, giống như tiếng ghế bị dịch chuyển. Trong không gian tĩnh lặng này, âm thanh đó trở nên đặc biệt rõ ràng, nghe như có người vô tình va vào ghế khi xoay người.
"Bên trong thật sự có người? Nhưng tại sao không trả lời Ta?"
Tô Lê cuối cùng không nhịn được nữa, tay phải cầm búa giơ lên, định đẩy tung cánh cửa đang khép hờ ra.
Vừa mới đẩy hé cửa, Tô Lê liền cảm thấy có vật gì đó chặn lại. Hắn ngẩng đầu nhìn, qua khe cửa hẹp là một khuôn mặt to bè, trắng bệch và phù nề. Hơn nửa khuôn mặt bị mái tóc đen dài ướt sũng che khuất, chỉ để lộ ra một con mắt sưng húp tựa mắt cá chết.
Con mắt ấy hoàn toàn vô hồn, gần như không thấy con ngươi, chỉ còn lại một màu trắng đục.
Khuôn mặt trắng bệch, sưng phù này trông hệt như cương thi chỉ có trong phim ảnh. Càng quỷ dị và khủng bố hơn chính là trên bề mặt da còn mọc ra một lớp lông tơ trắng mịn.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Tô Lê chưa từng nghĩ sẽ đối diện với một khuôn mặt quái dị và đáng sợ đến thế. Hắn sợ đến hồn bay phách lạc, bất giác hét lên một tiếng kinh hoàng, theo bản năng định xoay người bỏ chạy.
“Ầm” một tiếng, cánh cửa bị kéo bung ra. Vừa mới xoay người, Tô Lê đã cảm thấy một vật ướt sũng bổ nhào vào mình. Cú va chạm mang theo một lực cực lớn, khiến hắn không thể đứng vững, ngã sõng soài xuống đất. Trán hắn đập mạnh xuống sàn, nhất thời mắt nổ đom đóm, máu tươi tuôn ra. Ngay sau đó, hắn cảm nhận được có vật gì đó nặng trịch đang đè lên người mình.
Vào khoảnh khắc sinh tử, Tô Lê không còn tâm trí đâu để sợ hãi nữa, hắn lập tức liều mạng giãy giụa. Tay, chân, đầu gối và cả phần eo đồng loạt phát lực, hắn đột ngột lật mạnh người, hất văng thứ đang đè lên mình.
Lúc này, hắn cuối cùng cũng nhìn rõ.
Thứ vừa xông ra đè lên người hắn chính là cái xác nữ đang ngâm dưới làn nước ở giữa cầu thang lúc trước.
Vẫn là khuôn mặt to bè, trắng bệch vì ngâm nước, thân hình mập mạp, nhưng phần lớn huyết nhục ở ngực, bụng và chân đã bị gặm nhấm, để lộ ra xương trắng bên trong, thậm chí có thể lờ mờ nhìn thấy nội tạng sền sệt. Nước bẩn không ngừng chảy xuống từ người và mái tóc ướt sũng của nó.
Nhưng điều kinh hoàng nhất không thể nghi ngờ chính là lớp da thịt và khuôn mặt lộ ra bên ngoài của cái xác đã mọc lên một tầng lông tơ trắng toát, hệt như cương thi mọc lông trắng trong truyền thuyết.
Sức của nó rất lớn, nhưng khớp xương tay chân lại có vẻ hơi cứng ngắc, không linh hoạt như người sống. Bị Tô Lê hất văng sang một bên, nó đổ vật xuống cạnh hắn, vươn ra đôi bàn tay phủ đầy lông tơ, cố gắng bò dậy để tóm lấy Tô Lê, chỉ là động tác có vẻ tương đối chậm chạp.
Tô Lê loạng choạng đứng dậy, con dao phay và cây búa trong tay liền bổ thẳng vào đầu nó.
Máu thịt lập tức văng tung tóe, bắn cả lên mặt Tô Lê.
Hắn không hiểu tại sao cái xác nữ này lại có thể hành động, thậm chí còn tấn công mình. Điều duy nhất hắn có thể nghĩ đến chính là thi biến, cái xác nữ này đã biến thành một con quái vật giống như cương thi.
Cái xác nữ này tuy có dáng vẻ khủng bố, sức lực cũng không nhỏ, nhưng hành động cứng nhắc, không biết né tránh. Rất nhanh, nó đã bị dao phay của Tô Lê chém trúng mặt, cây búa sắt cũng bổ thẳng vào trán, lập tức vang lên tiếng “rắc” giòn tan của xương sọ vỡ vụn.
Cú này Tô Lê gần như đã dùng hết sức lực. Trong cơn hoảng loạn và sợ hãi tột độ, hắn đã bộc phát ra sức mạnh chưa từng có. Một búa này trực tiếp đập nát đầu của cái xác nữ, đến óc cũng văng cả ra ngoài.
Tô Lê như phát điên, không ngừng vung dao phay và cây búa. Đến khi hắn thở hồng hộc dừng tay, khuôn mặt sưng phù của cái xác nữ đã hoàn toàn biến dạng. Riêng trên mặt đã bị chém bảy, tám nhát, mỗi nhát đều lút sâu vào xương cốt, còn cây búa thì dính đầy máu thịt, nửa cái đầu đã bị đập nát.