Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong sơn lâm, trận chiến giữa Vệ Trang và Hùng Bá vẫn đang tiếp diễn.
“Hoành Quán Tứ Phương!”
“Thiên Sương Quyền!”
Kiếm khí do Vệ Trang phát ra toàn bộ bị hai tay Hùng Bá chấn vỡ.
“Đáng ghét!”
“Vệ Trang, xem ra ngươi cũng không có gì đặc biệt nha! Ha ha ha ha!”
Đối mặt với tiếng cười nhạo của Hùng Bá, Vệ Trang không hề tức giận, cũng không có thời gian để tức giận. Hiện tại não bộ Vệ Trang đang xoay chuyển nhanh chóng, ý đồ tìm ra kẽ hở trong chiêu thức của Hùng Bá.
“Hoành Quán Bát Phương!”
Vệ Trang thấy không thể tìm ra sơ hở, trực tiếp tung ra đại chiêu. Một con hắc long xuất hiện trước mặt Vệ Trang, kèm theo kiếm khí từ Sa Xỉ Kiếm trong nháy mắt bổ nhào về phía Hùng Bá.
Lúc này sắc mặt Hùng Bá cũng trở nên nghiêm túc.
“Tam Phân Quy Nguyên Khí!”
Ba loại nội lực khác biệt hội tụ trên hai tay Hùng Bá. Hắn thuận thế đánh ra chưởng lực, đây cũng là chiêu thức mạnh nhất của hắn.
Hai luồng công kích cường đại va chạm, uy lực bùng nổ, chỉ riêng dư chấn đã phá hủy toàn bộ cây cối xung quanh.
“Ha ha, hảo tiểu tử, thực lực không tệ à?”
“Hùng Bá tiên sinh cũng rất mạnh nha!”
Hai người không hẹn mà cùng tán dương thực lực đối phương.
“Vệ Trang huynh đệ, chúng ta hiện tại ai cũng không bắt được ai, không bằng dừng tay tại đây thế nào?”
“Ha ha, Hùng Bá tiên sinh vừa gặp mặt liền trực tiếp công kích, bây giờ muốn dừng tay có phải hơi trễ không?”
Vệ Trang tuy thực lực kém hơn Hùng Bá một chút nhưng không phải kẻ dễ bắt nạt. Hùng Bá vừa gặp đã đánh, không nói đạo lý, giờ muốn dừng tay, Vệ Trang cũng có ngạo khí của mình.
Nhưng Hùng Bá nghe vậy cũng không nổi nóng: “Vệ Trang huynh đệ, chúng ta cứ tiếp tục đánh như thế này, cho dù thắng cũng khó tránh khỏi bị thương. Ngươi tới nơi đây chẳng phải cũng vì ‘Trường Sinh Dược’ mà đến sao?”
Vệ Trang nghe vậy cau mày suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định dừng tay. Rất nhanh, cả hai cùng lúc thu chiêu.
Lúc này Xích Luyện cùng Bạch Phượng chạy tới. Trong trận chiến vừa rồi, hai người căn bản không thể xen tay vào.
Hùng Bá nhìn về phía Xích Luyện xinh đẹp, trêu chọc: “Vệ Trang huynh đệ thật biết hưởng thụ nha! Ra ngoài còn mang theo nữ tử xinh đẹp như vậy.”
Vệ Trang không muốn để ý đến lão sắc quỷ này, đang định mang Bạch Phượng cùng Xích Luyện rời đi thì bị Hùng Bá gọi lại.
“Vệ Trang huynh đệ, đi ngay lúc này sao?”
Vệ Trang tưởng Hùng Bá muốn tiếp tục chiến đấu: “Làm sao? Hùng Bá tiên sinh vừa rồi còn chưa đánh đủ?”
Hùng Bá vội lắc đầu: “Vệ Trang huynh đệ hiểu lầm ý ta rồi. Ta lần này tới tìm ngươi không phải để chiến đấu, mà là muốn cùng ngươi kết minh cướp lấy ‘Trường Sinh Dược’. Vừa rồi sở dĩ ra tay chính là muốn khảo nghiệm thực lực của ngươi một chút.”
Vệ Trang nhìn Hùng Bá: “Nga, xem ra ta đã qua cửa rồi?”
“Đúng vậy! Nếu không ngươi đã sớm chết.” Ngữ khí Hùng Bá trong nháy mắt trở nên băng lãnh.
“Hừ!” Vệ Trang lạnh lùng hừ một tiếng, hắn hiện tại cũng không muốn hợp tác với kẻ nguy hiểm này. “Hảo ý của Hùng Bá tiên sinh ta xin tâm lĩnh, về phần hợp tác vẫn là miễn đi!”
Thấy Vệ Trang cự tuyệt, Hùng Bá tiếp tục khuyên: “Vệ Trang huynh đệ đừng vội từ chối, hãy nghe ta nói hết đã. Ta biết thực lực ngươi cường đại, nhưng trên Đại Tuyết Sơn này cũng không thiếu cao thủ. Tông Sư Cảnh giới quá nhiều, đi đơn độc khó tránh khỏi bất trắc. Hơn nữa...”
Hùng Bá dừng lại, sắc mặt trở nên nghiêm túc. Điều này khơi dậy lòng hiếu kỳ của Vệ Trang. Đến thực lực như Hùng Bá mà còn e ngại điều gì sao?
“Hùng Bá tiên sinh cứ nói đừng ngại.”
Hùng Bá biết chuyện hợp tác đã thành công một nửa, tiếp tục nói: “Hơn nữa tại Đại Tuyết Sơn này còn có Thiên Nhân Cảnh cường giả.”
Nói xong Hùng Bá im lặng. Nhưng ba người Vệ Trang nghe thấy tin này trong lòng đều kinh sợ.
“Hùng Bá tiên sinh nói thật sao?”
Tin tức này dọa ba người không nhẹ. Thiên Nhân Cảnh cường giả nha! Trong nhận thức của hắn, ngoại trừ vị trên Võ Đang Sơn và sư phụ Quỷ Cốc Tử của hắn, Cửu Châu đã không còn Thiên Nhân Cảnh cường giả nào nữa. (Sự tồn tại của Vân Đan và Quỷ Trảo hiện tại Vệ Trang vẫn chưa biết).
“Chẳng lẽ là Trương Chân Nhân trên núi Võ Đang?”
“Cái này cũng không rõ, ta vừa rồi tại cửa thành cảm ứng được một luồng khí thế thập phần cường đại. Nói ra cũng không sợ các ngươi chê cười, ta lúc đó ngay cả nhìn cũng chưa dám nhìn, trực tiếp trốn đi.”
Nghe Hùng Bá nói vậy, Vệ Trang cũng biết chuyện này khó giải quyết. Nếu tên Thiên Nhân Cảnh kia cũng vì ‘Trường Sinh Dược’ mà đến, bọn họ coi như gặp nguy hiểm.
“Vệ Trang huynh đệ, hai người chúng ta hợp tác tuy không chắc chắn sẽ lấy được ‘Trường Sinh Dược’, nhưng dù sao cũng có khả năng lớn hơn một chút so với đi một mình. Sau khi chuyện thành công, chúng ta chia đều ‘Trường Sinh Dược’, thế nào?”
Điều kiện Hùng Bá đưa ra rất dụ người. Thêm một người thêm một phần lực lượng, hai người liên thủ chưa chắc không thể đoạt được ‘Trường Sinh Dược’ từ tay Thiên Nhân Cảnh.
Vệ Trang giả vờ suy nghĩ sâu xa một hồi rồi nói: “Được, Hùng Bá tiên sinh, chúng ta một lời đã định.”
“Được.”
Cứ như vậy, sự hợp tác ngắn ngủi giữa Hùng Bá và Vệ Trang bắt đầu. Nhưng liệu hai người có thật tâm hợp tác hay không, e rằng chỉ có bản thân họ mới biết.
...
“Đại Soái cũng thật là, phái chúng ta tới làm cái công việc vừa khổ vừa mệt này.”
Trên đường chính, Thiên Xảo Tinh Thượng Quan Vân Khuyết oán trách.
“Ngươi chú ý một chút, nếu để Đại Soái nghe được lời này, ngươi chết chắc.” Bên cạnh, Thiên Tốc Tinh Đoạn Thành Thiên nhắc nhở.
Hai người này chính là Bất Lương Nhân của Đại Đường. Lần này đến đây là phụng mệnh Bất Lương Soái Viên Thiên Cương dò xét chuyện ‘Trường Sinh Dược’.
Nhưng Viên Thiên Cương thân là một lão quái vật sống hơn ba trăm năm, từ lúc còn trẻ đã nghiên cứu ra Trường Sinh Bất Lão Dược. Tuy nhiên tai hại cũng rất rõ ràng, khuôn mặt hắn bị hủy hoại hoàn toàn, biến thành quái vật người không ra người quỷ không ra quỷ. Sau đó hắn gia nhập triều đình Đại Đường, tổ kiến Bất Lương Nhân, mới kết thúc trăm năm phiêu bạt.
Viên Thiên Cương mặc dù hứng thú với ‘Trường Sinh Dược’ nhưng cũng không nhất định phải đoạt được. Cho nên hắn phái Thiên Xảo Tinh và Thiên Tốc Tinh đi. Hai người thực lực đều ở Tiên Thiên Hậu Kỳ, dùng để dò xét cũng đủ.
Hai người tùy tiện tìm một quán rượu ở lại. Chờ thu xếp ổn thỏa, Đoạn Thành Thiên nói với Thượng Quan Vân Khuyết: “Nhiệm vụ của chúng ta lấy dò xét làm chủ, cho nên ngươi không cần lên núi. Ngày mai ta sẽ tự mình lên núi.”
Thượng Quan Vân Khuyết gật đầu: “Vậy ngươi cẩn thận một chút, tận lực không nên phát sinh xung đột với người khác.”
Đoạn Thành Thiên là cường giả tốc độ, khinh công rất mạnh, Tông Sư bình thường đều không đuổi kịp hắn.