Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ánh nắng sau giờ ngọ xuyên qua cửa sổ chiếu vào căn phòng nhỏ, khiến căn phòng hiện lên mấy phần sóng nhiệt.
Thở một hơi thật dài, mùi nấm mốc của máy điều hòa khiến căn phòng nhỏ ngưng tụ lại mấy phần mục nát.
Lục Viễn nhìn người không to, nhưng sức lực lại rất lớn, Ngụy bàn tử vùng vẫy hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn bị Lục Viễn nhiệt tình kéo vào phòng.
Ngụy bàn tử kinh hồn bạt vía khi thấy Lục Viễn ngang ngược vô lý, một mặt "tôi đưa cậu đi high", hắn chỉ cảm thấy hoa cúc thắt lại.
Ngụy bàn tử giới tính nam, yêu thích nữ.
Nhưng người trên thế giới này cũng không phải ai cũng giống như Ngụy bàn tử giới tính nam, yêu thích nữ.
Cho nên còn có giới tính nam, yêu thích nam.
Ngụy bàn tử không kỳ thị loại người này, nhưng mà...
Hắn kính nhi viễn chi.
Giờ khắc này...
Ngụy bàn tử đã cảm thấy Lục Viễn thuộc về loại người đó.
Ngụy bàn tử muốn khóc.
Hắn não bổ cảnh tượng N năm sau...
Có lẽ, nhiều năm sau vào lúc nửa đêm, hắn sẽ che lấy hoa cúc bừng tỉnh trong chăn, sau đó ảo não hối hận chính mình đã từng tè bậy về phía đoàn làm phim « Đô Thành », khổ sở đến mức muốn treo ngược tự sát.
Bãi nước tiểu kia...
Tè ra bóng ma tâm lý.
"Đừng đứng như vậy a, ngồi đi, chúng ta tâm sự!" Lục Viễn cởi áo khoác xuống, lộ ra chiếc áo ba lỗ trắng tinh, vẻ mặt hưng phấn.
"Lục Viễn, chúng ta có chuyện gì từ từ nói..." Trong lòng Ngụy bàn tử sợ hãi tột độ, bắp chân cũng đang run rẩy, tay nắm chặt điện thoại di động, chuẩn bị bấm số báo cảnh sát.
"Đúng vậy a, chính là nói chuyện cẩn thận a, cậu làm sao lại có vẻ mặt này, mọi người tự nhiên chút, buông lỏng một chút, vui vẻ lên chút không tốt sao? Cậu phải biết chúng ta đợi lát nữa tiến hành sự tình, có lẽ sẽ lưu lại dấu vết vượt thời đại!" Lục Viễn nhìn Ngụy bàn tử trong lòng vô cùng kỳ quái, nhìn bộ dạng hèn mọn đón gió tè bậy của Ngụy bàn tử vừa rồi, thực sự không giống người câu nệ như vậy a.
Sao lại thành ra thế này rồi? "Cái kia... Tôi buông lỏng và cậu buông lỏng, và cái vui vẻ của cậu hẳn là không giống nhau lắm." Ngụy bàn tử thở dài một hơi.
"A? Có cái gì không giống?" Lục Viễn lại càng kỳ quái.
"Lục Viễn, tôi thật không phải loại người như vậy, nếu như cậu thật sự muốn, nếu như cậu thực sự không nhịn được, cậu có thể đi hội sở... Hơn nữa chúng ta không quen?"
"Loại người nào? Hội sở?"
"Tôi nói nhiều lần rồi, tôi thật không chơi gay... Tôi... Tôi thích phụ nữ!"
"Cậu mẹ nó... Có bệnh à!"
Khi Lục Viễn nhìn thấy tư thái nhăn nhó mà đỏ mặt của Ngụy bàn tử, không nói hai lời đứng dậy, một cảm giác buồn nôn tự nhiên sinh ra.
Hắn suýt chút nữa thì nôn.
Hắn còn thiếu một cái tát đập bay cái tên Ngụy bàn tử này.
Coi như Lục Viễn có mù mắt, cũng không có khả năng coi trọng đàn ông a?
Hơn nữa còn là người đàn ông hơn hai trăm cân...
Hẳn là đầu óc hắn bị cửa kẹp rồi?
...
Đây là một sự hiểu lầm rất cạn lời.
Bất quá, khi Lục Viễn lấy ra kịch bản đã sửa chữa xong đưa cho Ngụy bàn tử, Ngụy bàn tử cuối cùng thở phào một hơi ngồi xuống ghế.
Hắn nhìn ra được tên Lục Viễn này thật đúng là muốn quay phim.
Kịch bản không dài, ngắn hơn nhiều so với kịch bản phim truyền hình thông thường.
Ngụy bàn tử ban đầu không có bất kỳ hứng thú nào với kịch bản của Lục Viễn, chỉ là tượng trưng nhìn thoáng qua, nhưng càng nhìn Ngụy bàn tử càng bị cuốn hút, đồng thời trên mặt sinh ra một biểu cảm cực kỳ khiếp sợ.
Ngụy bàn tử trừng mắt nhìn Lục Viễn...
"Cái kịch bản này là cậu viết?"
"Do tôi viết."
"Mẹ nó quá bá đạo!" Ngụy bàn tử vỗ đùi chửi thề một câu.
"Tạm được." Lục Viễn ra vẻ khiêm tốn xua tay, trên thực tế trong lòng mừng rỡ vô cùng.
Lăn lộn giang hồ, khiêm tốn chút vẫn tốt hơn.
"Tôi muốn quay! Có lẽ đây là tác phẩm thành danh của tôi!" Ngụy bàn tử kích động đứng dậy nhìn chằm chằm Lục Viễn, tay nắm chặt kịch bản.
Một bộ chết cũng không buông.
"Hợp đồng tôi chuẩn bị xong rồi!" Lục Viễn nghe được cái này, không nói hai lời liền lấy ra hợp đồng, lộ ra nụ cười con mồi đã mắc câu.
Hợp đồng này tự nhiên là An Hiểu giúp hắn soạn.
Mặc dù An Hiểu cũng không tình nguyện.
Nhưng không có cách nào.
An Hiểu còn muốn hợp tác với Lục Viễn lần sau.
Mà Lục Viễn cũng là dựa vào cái này thành công ăn chắc An Hiểu.
Nhân tài nha, không dùng thì phí...
Cũng giống như tiện nghi, không chiếm thì phí không phải sao?
"Đậu xanh, người anh em, cậu đây có phải là đã sớm chờ tôi mắc câu rồi không?" Gã béo lại lần nữa chấn kinh, hắn ngửi thấy mùi âm mưu.
"Làm sao có thể, đây đều là duyên phận!"
"Cậu đánh rắm! Cậu nói chuyện có thể nhìn thẳng vào mắt tôi không?"
"Nha!" Lục Viễn nhìn vào mắt Ngụy bàn tử.
Ánh mắt cực kỳ chân thành, hơn nữa mang theo một tia khí chất khiến người ta tin phục.
Không giống như là đang nói dối.
"..." Ngụy bàn tử há hốc mồm, thật đúng là không phát hiện được ánh mắt Lục Viễn có sơ hở gì.
"Thêm vào đi!" Lục Viễn mở miệng, giọng nói ôn nhu, phảng phất thôi miên.
"Nha." Ngụy bàn tử gật gật đầu, theo bản năng quét qua hợp đồng, xác nhận không có vấn đề lớn gì liền ký tên.
"Bộ phim này đầu tư tám mươi vạn? Hơi ít đi..."
"Chỉ có tám mươi vạn!"
"Được thôi được thôi! Bộ phim này cậu chuẩn bị mời minh tinh nào?"
"Cậu có quen ai không?"
"Có, kỹ năng diễn xuất cũng không tệ, nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì?"
"Cát-xê có một chút cao."
"Cao bao nhiêu?"
"Đại khái hai trăm vạn đi."
"..." Lục Viễn nghe xong, ánh mắt lúc đầu tràn ngập chờ mong trong nháy mắt liền ỉu xìu, sau đó biến thành bình tĩnh.
Hai trăm vạn...
Bán đứng Lục Viễn cũng không có nhiều tiền như vậy!
Không tồn tại!
"Cái này cũng không có cách nào, bộ phim này mặc dù chỉ có một vai, nhưng yêu cầu đối với nhân vật này lại vô cùng cao, tối thiểu phải có kỹ năng diễn xuất vô cùng thành thạo, hơn nữa quan trọng hơn là cần diễn viên nổi tiếng, nếu không đầu tư nhỏ như vậy, coi như kịch bản rất OK thì phòng vé cũng không thể cao bao nhiêu!" Nói đến phim ảnh, biểu cảm của Ngụy bàn tử liền vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không nhìn ra cảm giác hèn mọn trước đoàn làm phim lúc trước, ngược lại nhìn rất chuyên nghiệp, cực kỳ giống mấy vị giáo sư học viện điện ảnh.
"Kỳ thật tôi cảm thấy tôi cũng được, tôi là một diễn viên." Lục Viễn bắt đầu không biết xấu hổ tự chào hàng.
"Cậu?" Ngụy bàn tử nhìn Lục Viễn từ trên xuống dưới.
"Đương nhiên." Lục Viễn gật gật đầu, một bộ tràn đầy tự tin.
"Thế nhưng cậu không nổi tiếng, tôi còn chưa nghe nói qua minh tinh nào tên là Lục Viễn."
"Có lẽ cậu chỉ là tạm thời chưa nghe thấy?"
"Cậu có lý lịch gì?"
"Lý lịch của tôi phong phú lắm đấy!"
"Nói nghe một chút?"
"Tôi cho cậu biết, tôi thế nhưng là hệ Đạo diễn đại học Yến Ảnh chính tông... Phi, cậu có ý gì? Cậu phỏng vấn tôi à?" Lục Viễn vừa định lấy ra cái thẻ đạo diễn tốn hơn mười tệ làm giả để chứng minh thân phận với Ngụy bàn tử, nhưng sau đó lại bỗng nhiên lắc đầu.
Sự tình, dường như không phải như thế a?
Khí thế của ta làm sao bị hắn nắm thóp rồi?
"Tôi chỉ hỏi một chút a, không có ý gì." Ngụy bàn tử nhìn thấy khí thế Lục Viễn đột nhiên biến đổi, lập tức có chút lùi bước.
"Tôi hỏi cậu, cái kịch bản này là của ai?"
"Của cậu a."
"Ai xuất tiền quay?"
"Cậu a?"
"Ai kéo cậu vào?"
"Nói nhảm, cậu a!"
"Vậy cậu còn hỏi cái lông gì, đều là tôi, cho nên cậu quản tôi có phải là diễn viên hay không? Tôi làm diễn viên phim của chính mình, có vấn đề sao?"
"Không, không có vấn đề." Ngụy bàn tử há hốc mồm, nhìn Lục Viễn một mặt ngang ngược vô lý trịnh trọng việc, hắn vậy mà không có cách nào phản bác.
Giống như, vấn đề xác thực không lớn...
"Đã không thành vấn đề, như vậy bắt đầu đi."
"Bắt đầu cái gì?"
"Tổ kiến đoàn làm phim a!"
"Đoàn làm phim... Tôi có thể không quay không?" Ngụy bàn tử đột nhiên cảm thấy tên Lục Viễn này đặc biệt không đáng tin cậy.
Cái kịch bản hay này, sẽ không cứ như vậy bị chà đạp chứ?
Hắn cảm thấy sự nghiệp đạo diễn tiền đồ vô lượng của mình dường như sắp tiêu tùng.
"Không được, cậu đã ký hợp đồng, hơn nữa có hiệu lực pháp luật, trừ phi cậu giao hai trăm vạn phí bồi thường vi phạm hợp đồng... Nếu như cậu chịu giao, đây là số thẻ của tôi... Hoan nghênh tùy thời chuyển tiền." Lục Viễn thu hợp đồng xong đem một tấm danh thiếp ra, lộ ra nụ cười.
"..." Ngụy bàn tử lại lần nữa há hốc mồm.
Nhưng hắn không nói nên lời.
Cái này...
Chính là cái hố to.
Hai trăm vạn?
Hắn đi đâu kiếm hai trăm vạn?
Hai vạn tệ hắn đều không bỏ ra nổi.
Nhìn Lục Viễn cất kỹ hợp đồng và kịch bản trong tay, lại nhìn căn phòng rách nát cùng tấm biển quảng cáo "Công ty điện ảnh Viễn Trình" giá rẻ đã sớm bị gió thổi rơi trên mặt đất, Ngụy bàn tử có chút tuyệt vọng.
Thế này mẹ nó cũng được?
"Đinh đinh đinh."
"Xin lỗi, nghe cú điện thoại, cậu cứ tự nhiên, trong bình có nước, không lấy tiền, tôi mời cậu." Điện thoại Lục Viễn vang lên, Lục Viễn nhìn một dãy số lạ, liếc mắt nhìn Ngụy bàn tử.
"..." Ngụy bàn tử nhìn Lục Viễn đi đến ghế sô pha ngồi xuống.
Chung quy là nhắm mắt lại.
Tựa như một cô vợ nhỏ chịu ủy khuất, bị chèn ép vậy.
"Xin chào... Tôi là Lục Viễn, Für Elise đúng là do tôi viết."
"Ông là Trịnh Quốc Long?"
"Cái gì? Ông là giáo sư học viện Yến Ảnh? Xin lỗi, tôi không biết ông."
"Ông đến Hoành Điếm rồi?"
"Không, tôi không ở Hoành Điếm."
"Được rồi, không có việc gì tôi cúp máy đây, tôi rất bận, về sau xin đừng quấy rối tôi."
"Bíp."
Tiếng điện thoại của Lục Viễn cũng không nhỏ, tương phản, rất lớn.
Lớn đến mức Ngụy bàn tử nghe được rõ mồn một.
Trong nháy mắt!
Ngụy bàn tử trừng to mắt.
Trịnh Quốc Long?
Chắc là trùng tên trùng họ thôi.
Đúng!
Chắc chắn là trùng tên trùng họ.