Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đời người không thể lúc nào cũng thành công.
Đời người cũng có thất bại.
Thất bại của Lục Viễn dường như cũng hợp tình hợp lý.
Tại sao không ai tin tưởng mình chứ? Lục Viễn có một chút phiền muộn.
Lục Viễn đánh giá cao mánh khóe lừa đảo của mình, cũng đánh giá thấp trí thông minh của những thiếu nữ diễn viên quần chúng ở Hoành Điếm.
Dù sao xã hội bây giờ "ngốc bạch ngọt" thực sự rất ít.
Cho nên Lục Viễn suýt chút nữa bị coi là lừa đảo đưa vào đồn cảnh sát tiếp nhận thẩm phán.
Theo một tiếng gà gáy, phương Đông nổi lên một tia trắng bạc, tia nắng ban mai đầu tiên chiếu rọi lên mảnh đất này.
Buổi sáng nện bước vui sướng từ trong bóng tối đi tới.
Cảnh đêm của « Đô Thành » quay xong, theo cái phất tay vô cùng tiêu sái của đạo diễn Thẩm Liên Kiệt, Lục Viễn nhổ toẹt một bãi nước bọt, các diễn viên của đoàn làm phim « Đô Thành » bắt đầu ai về nhà nấy.
Lục Viễn nhìn phim trường người ta tấp nập, thoạt nhìn cảm thấy tất cả mọi người giống như những con dê béo nhỏ, nhưng nhìn kỹ lại thì giống sói đội lốt cừu hơn.
Theo bản năng thò tay vào túi muốn lấy "Hồng Lan" hút một điếu, lại phát hiện điếu cuối cùng đã sớm hút xong.
Không có "Hồng Lan" làm bạn, Lục Viễn dần dần ủ rũ, ngày càng tiều tụy, chỉ có thể quay đầu nhìn sắc trời.
Thời gian không chờ người.
Dựa theo ước định, Vương Quan Tuyết hai tiếng nữa sẽ tới.
Cho nên, Lục Viễn chỉ có hai giờ.
"Thử lại một lần cuối cùng đi!"
Lục Viễn nhìn thấy một cô gái cao gầy đội mũ đang chậm rãi đi về phía mình từ xa, hắn lại lần nữa chỉnh đốn trang phục, cầm tấm danh thiếp hầu như sắp nát nhàu nghênh đón.
...
Khi cô gái tháo mũ xuống, Lục Viễn dường như cảm thấy thiếu nữ có chút quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.
Cô gái vừa tháo mũ ra dường như có chút căng thẳng, nhưng khi thấy ánh mắt Lục Viễn rất trong veo, phảng phất như cái gì cũng không hiểu, biểu lộ ngây thơ thì liền hết căng thẳng.
Vận may cứt chó của Lục Viễn thật sự không tệ.
Cô gái tháo mũ xuống là một đại mỹ nữ, hơn nữa là loại hình thiên về thanh thuần, cả người tản ra mùi hương hoa lan.
Nhìn rất đơn thuần, đơn thuần đến mức khiến Lục Viễn cảm thấy cô bé này có thể là cô nhóc mới lên đại học.
Rất có khí chất.
Lục Viễn cũng không bị khí chất của cô hấp dẫn.
Hắn hiện tại đầy trong đầu đều là một trăm vạn!
Lục Viễn bắt đầu mơ mộng.
Nếu như thành công, đó chính là phô trương.
Có đại mỹ nữ đẹp như thế này làm lễ tân, đây không phải là phô trương thì là cái gì?
Kể cả trước mặt Vương Quan Tuyết cũng là có mặt mũi!
Người khác có thư ký, ta cũng có...
Không phải là đạo lý này sao?
Hắn nhìn thấy một trăm vạn dường như đang vẫy gọi hắn, đang mọc cánh bay về phía hắn.
Hắn đưa danh thiếp cho cô gái, giới thiệu bản thân.
"Anh tên Lục Viễn? Là giám đốc công ty Viễn Trình?" Ánh mắt cô gái hơi sáng lên, lông mày khẽ run, sâu trong đôi mắt đẹp dường như có một tia quái dị, nhưng sau đó sự quái dị này biến mất.
Cô dường như đang kìm nén điều gì đó.
"Vâng!" Lục Viễn nghiêm trang, diễn thì phải diễn cho chuyên nghiệp.
"Tôi không có bất kỳ hứng thú nào với kịch bản của anh, càng không có hứng thú với thử vai của anh."
"..." Nghe câu này, cảm giác lâng lâng trong lòng Lục Viễn đột nhiên quét sạch sành sanh, rơi xuống đáy vực.
Hắn nhìn thấy sự thất vọng.
Chẳng lẽ lại bắt đầu thay đổi nhanh như vậy sao?
"Nhìn ra được anh đang gặp khó khăn, tôi có thể giúp anh, bất quá tôi chỉ có một yêu cầu."
"Yêu cầu gì?" Lục Viễn nhìn cô gái. Chung quy là tháo bỏ lớp ngụy trang xuống một chút.
Quyền chủ động dường như dễ như trở bàn tay chạy sang phía cô gái.
Thời gian không chờ người.
Thật sự nếu không nắm bắt cô gái này, thì món rau cúc vàng đang chờ kia sẽ nguội lạnh mất.
Mặc dù ánh mắt cô gái phảng phất nhìn thấu hết thảy, dường như cũng giống Vương Quan Tuyết mang theo ý trêu chọc...
Nhưng mà,
Lục Viễn mặc kệ.
Không có tâm tư đi quản.
"Giúp tôi khiêng chút hành lý, hành lý của tôi ở bên kia... Ừm, hành lý của tôi muốn để ở công ty anh mấy ngày, như vậy có được không?"
"Được rồi, không có vấn đề."
"Đồng ý?"
"Đồng ý."
"Tốt, vậy tôi cũng đồng ý giúp anh, giúp anh làm lễ tân và mặt tiền, hoặc là, cái gọi là thư ký của anh cũng được."
Thiếu nữ cười.
Cười rất rạng rỡ.
Vẫn như cũ là thanh thuần như vậy, vẫn như cũ là ngây thơ như vậy, vẫn như cũ là, khiến người ta không chút phòng bị như vậy.
Lục Viễn gật gật đầu.
Tâm trạng hắn giờ phút này giống như ngồi tàu lượn siêu tốc vậy.
Lúc lên lúc xuống.
Thay đổi rất nhanh, vô cùng kích thích!
Cái giá phải trả chỉ là khiêng chút hành lý mà thôi, cũng không có gì ghê gớm lắm...
Tảng đá lớn trong lòng Lục Viễn rơi xuống.
Đi theo thiếu nữ đến phòng để hành lý cách đó không xa, nhưng khi Lục Viễn thực sự bước vào nơi thiếu nữ để hành lý, nhìn thấy một đống rương lớn, Lục Viễn liền phát hiện chân mình mềm nhũn, không hiểu sao trời đất quay cuồng.
Ý là sao đây?
Mỗi một rương hành lý dường như đều nặng cả trăm cân, tổng cộng có hơn mười rương...
Cái này hơn mười rương chuyển đi, người không phải liệt luôn sao?
"Cái này, đều là hành lý của cô?"
"Đúng vậy a, có vấn đề sao?"
"Không có... Cô đây là chuyển nhà hay là di cư?" Lục Viễn nghi thần nghi quỷ nhìn chằm chằm thiếu nữ.
Hắn đột nhiên cảm thấy thiếu nữ toàn thân cao thấp đều lộ ra một loại không bình thường.
Hắn muốn đổi ý.
Thiếu nữ này có thể hố mình hay không?
"Anh hỏi nhiều như vậy làm gì, a, anh giúp tôi hay là không giúp tôi đây? Chẳng lẽ anh là một đại nam nhân mà nỡ lòng để cô gái yếu đuối như tôi khiêng nhiều hành lý như vậy mà không có chỗ sắp đặt sao? Anh thật sự nhẫn tâm sao? Tôi cũng không tin chàng trai lớn tướng như anh không có em gái..." Cô gái nhìn Lục Viễn, khi thấy vẻ hối hận trên mặt Lục Viễn, lập tức lật mặt, ánh mắt từ chắc chắn lúc đầu biến thành vô cùng đáng thương.
Giọng nói càng là mềm mại đến mức không chịu được, tựa như một con mèo nhỏ khiến người ta thương yêu.
"Nhưng mà cái này... Cái này cũng quá nhiều a?" Lục Viễn há hốc mồm có chút cạn lời.
"Đúng vậy a, cho nên a, nhiều hành lý như vậy, anh nỡ lòng để tôi một mình sao? Lục Viễn ca ca... Anh giúp tôi không có chỗ xấu đâu... Có lẽ sẽ có bất ngờ đấy, tin tưởng tôi, được không?" Thiếu nữ đột nhiên kéo ống tay áo Lục Viễn lắc lắc, ánh mắt càng là vô cùng đáng thương, phảng phất Lục Viễn không giúp chính là tội ác tày trời, lương tâm sẽ bị khiển trách vậy.
"..."
Mùi hương hoa lan quanh quẩn nơi chóp mũi Lục Viễn.
Hương thơm thiếu nữ luôn làm người ta mê say.
Lục Viễn muốn từ chối, nghĩa chính ngôn từ từ chối.
Hắn cảm thấy làm một người đàn ông, không thể khuất phục trước loại cầu xin này!
Hắn hẳn là một người đàn ông sắt đá!
Nhưng mà...
Lục Viễn mẹ nó mềm lòng.
Tên này điển hình chính là ăn mềm không ăn cứng.
Ngươi cưỡng ép hắn, hắn bật lại, ngươi nói ngọt nhõng nhẽo, được rồi...
Hắn chịu không nổi.
"Đừng như vậy, tôi khiêng... Tôi khiêng còn không được sao? Buông tay ra, đừng có do dự như thế, cái này không ra thể thống gì!"
"Ha ha, sớm như vậy không phải tốt sao? Xùy... Buồn nôn chết đi được..." Nhìn thấy Lục Viễn đồng ý, biểu cảm vô cùng đáng thương của thiếu nữ lúc đầu lại thay đổi, biến thành biểu cảm vô cùng ghét bỏ.
Cô dường như vô cùng ghét bỏ chính mình vừa rồi làm ra cái vẻ đó.
Họa phong đột biến!
"..." Lục Viễn tiếp tục há hốc mồm.
Dường như...
Mình bị người ta gài bẫy?
Chờ chút, đã nói là đi lừa người khác, sao cảm giác bị người ta lừa đi làm cu li rồi?
Một trăm vạn!
Vì một trăm vạn!
Mẹ kiếp liều mạng!
...
Thơ và phương xa đúng là không tồn tại.
Cuộc sống không chỉ là sự tạm bợ trước mắt, mà còn là sự tạm bợ ở phương xa.
Đây là chân lý.
Lục Viễn cảm thấy rất phù hợp tâm thái hiện tại.
Khi Lục Viễn chuyển xong kiện hành lý cuối cùng, nhét đầy căn phòng nhỏ bên trong, Lục Viễn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn làm cu li hơn một giờ đồng hồ.
"A, cho anh uống."
Thiếu nữ đưa cho Lục Viễn một bình sữa bò, Lục Viễn không nói hai lời liền uống một hơi cạn sạch.
Uống xong Lục Viễn theo thói quen lại sờ túi.
Túi vẫn trống không.
Hắn cảm thấy cuộc đời mình giống như cái túi này, rất trống rỗng.
"Đừng hút thuốc lá, hút thuốc lá có hại cho sức khỏe, mấu chốt nhất là tôi không thích!" Thiếu nữ đường hoàng ngồi tại vị trí lễ tân, như là bà chủ nghịch máy tính. "Anh đây là thuê tạm thời a?"
"Quản nhiều như vậy làm gì, lát nữa biết nên nói như thế nào chứ?"
"Biết! Bất quá, hợp đồng của anh tối thiểu phải cho tôi xem một chút chứ?"
"A, được."
"Cái này của anh cũng gọi là hợp đồng?"
"A? Không tính sao?"
"Nể tình anh cố gắng giúp tôi như vậy, tôi giúp anh soạn một bản hợp đồng đi, thật là, hợp đồng cũng không biết soạn thì mở công ty gì a."
"Nha... Bất quá tôi sẽ không trả tiền cho cô đâu." Lục Viễn đột nhiên cảnh giác, cảm thấy thiếu nữ không nên tốt bụng như vậy.
"Ai thèm mấy đồng bạc lẻ của anh, tôi không thiếu tiền!" Thiếu nữ trợn trắng mắt nhìn Lục Viễn.
"A, vậy là tốt rồi." Lục Viễn gật gật đầu.
Hiệu suất của thiếu nữ vô cùng cao, gõ lạch cạch trên máy tính vài phút liền chỉnh lý ra một bản hợp đồng cho Lục Viễn.
Lục Viễn nhận lấy hợp đồng nhìn một chút, hắn cảm thấy rất hài lòng.
Tốt hơn nhiều so với bản hắn tải bừa trên mạng.
Sau đó ngoài phòng truyền đến tiếng xe Lamborghini.
Lục Viễn vội vàng nghênh đón.
Vương Quan Tuyết đeo kính râm bước xuống xe, nhìn quanh "công ty" của Lục Viễn.
"Đây là công ty của anh?"
"Ừm, đúng, công ty của tôi!"
"Anh đầu đầy mồ hôi đang làm cái gì?"
"Tôi đang tập thể dục buổi sáng."
"A, rất chăm chỉ nha, được đấy."
"Đương nhiên, vì Trung Hoa trỗi dậy mà tập thể dục buổi sáng, đây là việc của mỗi người."
"Đây chính là cô em lễ tân của anh?" Vương Quan Tuyết đẩy cửa ra, sau đó thấy thiếu nữ mỉm cười đứng dậy.
"Đúng vậy a, hàng thật giá thật." Trong mắt Lục Viễn lóe lên một trận đắc ý.
"Ca sĩ thần tượng đang 'hot', trưởng nhóm thiên đoàn thiếu nữ KP - An Hiểu là lễ tân của anh?"
"Cái gì???" Lục Viễn nghe được câu này, ánh mắt trong nháy mắt ngây dại, sau đó tựa như gặp quỷ nhìn thiếu nữ.
Cái gì?
Chuyện quái gì thế này?
"Quan Tuyết tỷ tỷ, em chờ chị rất lâu rồi á! Đến, ôm một cái..."
Thiếu nữ đón lấy Vương Quan Tuyết, dang rộng vòng tay.
Vương Quan Tuyết vẻ mặt bất đắc dĩ.
Còn Lục Viễn thì há hốc mồm...
Ta là ai?
Ta ở đâu?
Ta đang làm cái gì?