Ta Thật Sự Không Muốn Gây Chuyện Đâu!

Chương 28. MỤC ĐÍCH CỦA NỮ TỬ ÁO XANH

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đi theo bà cụ hết đoạn đường này đến đoạn đường khác, nhưng cứ thấy bà đi vòng quanh một chỗ như mê hồn trận, Liễu Kim bắt đầu thấy bất lực. Quả nhiên, thần trí hỗn loạn do Tẩu Hồn khiến bà không còn nhớ đường về nhà nữa.

Dựa trên một chút lương tâm ít ỏi còn sót lại, Liễu Kim thở dài, định tiến lên giúp đỡ chỉ đường thì đột nhiên có kẻ nhanh chân hơn.

— Bà ơi, bà sao thế ạ?

Kẻ "cướp khách" là một phụ nữ, mà lại còn là người quen – chính là nữ tử áo xanh Hồ Bát Gia.

Liễu Kim đứng hình, mặt đen xì.
Mụ này ở đâu chui ra vậy? Không đúng, sao mụ ta lại ở đây? Theo dõi mình à?

— Tôi... tôi không tìm thấy nhà nữa. Phải làm sao đây? Tôi còn phải đi đón cháu đích tôn nữa, muộn mất thôi! — Bà cụ hốt hoảng, tay chân run rẩy, cuống cuồng đến sắp khóc.

Hồ Bát Gia mỉm cười dịu dàng như cô tiên:
— Bà đừng gấp, nhà bà ở đâu ạ?

— Ở... ở... đúng rồi, nhà tôi ở đâu nhỉ? Tôi... tôi không nhớ nổi nữa. Rõ ràng là tôi biết mà, sao giờ lại quên sạch thế này? — Bà cụ vò đầu bứt tai, càng thêm hoảng loạn.

— Không sao đâu, bà cứ từ từ nhớ lại, cháu sẽ cùng bà đi tìm.

Hồ Bát Gia tỏ ra cực kỳ tử tế, kiên nhẫn vỗ về. Bà cụ dường như bị cảm hóa bởi sự dịu dàng đó, dần bình tĩnh lại, ánh mắt bớt dại đi rồi cũng lờ mờ nhớ ra một cái tên ngõ.

Nữ tử áo xanh mỉm cười, chợt quay đầu nhìn Liễu Kim đang đứng núp trong bóng tối:
— Em trai nhỏ, có muốn cùng chị giúp bà một tay không? Đứng đấy nhìn trộm làm gì?

Liễu Kim bước ra, nhếch mép:
— Có tiền không?

Hồ Bát Gia lườm một cái đầy nũng nịu, mắng yêu:
— Cậu mà cũng đòi tiền à? Làm việc thiện tích đức đi.

— Làm không công ai mà thèm làm. Có trả không? Không trả tôi đi về ngủ đấy. Thời gian là vàng bạc. — Liễu Kim rất dứt khoát, quay lưng định đi.

Cái mụ này chắc chắn có vấn đề. Chắc là ông cụ Mao phát hiện ra mụ ta nên mới dứt khoát bỏ về trước để tránh mặt. Hừ, lão già này thật là, cũng chẳng thèm nhắc cháu một câu để đề phòng.

— Trả chứ. Một thỏi vàng ròng thế này đủ chưa?

Hồ Bát Gia xòe bàn tay trắng nõn ra, bên trong lấp lánh một thỏi vàng thật sự, nặng trịch.

— Ái chà, nhìn chị nói kìa, tôi đâu phải hạng tham tiền đến thế. Nhiều quá rồi, để lúc nào tôi đổi ra tiền mặt rồi trả lại chị tiền thừa nhé.

Liễu Kim dứt khoát lao tới giật phắt lấy thỏi vàng, hớn hở đưa lên miệng cắn một cái Cộp. Có vết răng, mềm, hàng thật giá thật!

Thứ này dù không bán theo kiểu đồ cổ thì cũng đáng giá vài chục nghìn tệ chứ chẳng chơi. Cái mụ này... lẽ nào mụ cũng 'thó' được mớ tài sản của lão tướng quân người Mãn kia? Đúng là đồng đạo rồi!

Nhìn cái bộ dạng hám tiền của Liễu Kim, Hồ Bát Gia lộ vẻ cười như không cười. Rõ ràng là một cao thủ giới tu hành mà cứ phải diễn cái vai du côn này, rốt cuộc là vì cái gì cơ chứ? Che giấu thân phận sao?

— Bà ơi, chúng ta đi thôi, để cháu đưa bà về nhà. — Hồ Bát Gia không đôi co với Liễu Kim nữa, quay sang dìu bà cụ đi.

— Cảm ơn cháu, cháu đúng là cô gái tốt. — Bà cụ cảm động rưng rưng nước mắt.

Chẳng mấy chốc, họ đã tìm thấy nhà bà cụ, đó là một cái sân nhỏ cũ kỹ, tồi tàn nằm khuất trong ngõ hẻm.

Vào đến sân, Hồ Bát Gia phất tay áo một cái, linh hồn bà cụ hóa thành một luồng sáng chui tọt vào trong nhà chính.

— Không vào xem thử à? — Liễu Kim hỏi.

Hồ Bát Gia đáp, ánh mắt nhìn xuyên qua bức tường:
— Cần gì phải xem? Trong nhà chỉ có mình bà ấy nằm trên giường, khí tức cực kỳ yếu ớt như ngọn đèn trước gió, bệnh đã thấu xương tủy rồi, chắc cũng chỉ trụ được thêm vài ngày nữa thôi.

— Thế còn đứa cháu đích tôn mà bà ấy bảo đi đón?

— Cậu không nhận ra à? — Hồ Bát Gia nhìn Liễu Kim: — Bà cụ này bị chứng mất trí nhớ (Alzheimer), có lẽ còn từng chịu cú sốc lớn nên tinh thần không bình thường. Ký ức của bà ấy chắc đã dừng lại ở rất nhiều năm về trước rồi, lúc đứa cháu còn nhỏ. Giờ đứa cháu đó chắc đã lớn tướng, hoặc đã đi xa rồi.

— Hả? Thảm thế sao? Thế còn con cháu nhà này đâu? Để bà cụ nằm một mình thế à? — Liễu Kim nhíu mày.

— Ai mà biết được, chắc là lũ con bất hiếu bỏ rơi thôi. Con người mà, đa phần đều là hạng phụ tình bạc nghĩa cả.

Hồ Bát Gia bình thản trả lời, giọng nói thoáng chút chán ghét nhân thế.

Hửm?

Ý gì đây mụ già? Tôi đã làm gì mụ đâu mà bảo phụ tình? Liễu Kim trừng mắt.

— Ái chà, em trai đừng có tự vơ vào mình, chị đâu có nói em. Hay em có tật giật mình? — Hồ Bát Gia mỉm cười trêu chọc.

— Ai vơ vào chứ? Tôi là người tốt chính hiệu đấy nhé. — Liễu Kim bĩu môi.

— Vậy người tốt ơi, có hứng thú giúp chị một việc không? — Hồ Bát Gia nhân cơ hội hỏi luôn, lật bài ngửa.

— Không hứng thú.

— Có tiền đấy. Nhiều tiền.

— Càng không hứng thú. Tiền nhiều rắc rối nhiều.

Thấy Liễu Kim mặt lạnh như tiền, Hồ Bát Gia thắc mắc:
— Tại sao chứ? Chẳng phải cậu rất ham tài sao?

— Đúng thế, nhưng quân tử ái tài phải có đạo, mà cái 'đạo' của chị thì tôi thấy không thông. Tôi sợ bị chị bán sang biên giới làm trai bao lắm. — Liễu Kim nheo mắt cảnh giác. Nhóc con, định gài bẫy ông đây à? Còn non và xanh lắm.

— Cậu còn chưa thử, sao biết là không thông? Hay cậu sợ không đủ sức chiều chị? — Hồ Bát Gia nhìn Liễu Kim bằng ánh mắt đầy khiêu khích và gợi dục.

Liễu Kim: "..."
Tôi nghi mụ này đang 'lái xe' (nói bậy), nhưng tôi không có bằng chứng.

— Thôi bớt nói nhảm đi, cứ vòng vo mãi mệt người lắm. Có gì nói toẹt ra. — Liễu Kim dứt khoát phá tan bầu không khí ám muội.

Hồ Bát Gia bật cười:
— Đơn giản thôi. Em trai nhỏ rất lợi hại, thâm tàng bất lộ. Mà chị đây đang có một đối thủ tranh giành địa bàn, thực lực ngang ngửa, thậm chí hắn còn nhỉnh hơn chị một chút. Thế nên chị cần một người giúp sức, nếu em giúp chị đánh bại hắn, muốn chị làm gì cũng được hết...

Nói xong, mụ ta nhìn Liễu Kim bằng ánh mắt đắm đuối, liếm môi một cái.

— Hóa ra chị bám theo tôi là để thuê tôi làm đâm thuê chém mướn à? Thế thì chị tìm nhầm người rồi. Tôi tuy lăn lộn giang hồ nhưng cũng có giới hạn của mình, không bao giờ nhúng tay vào ân oán cá nhân của người khác.

Liễu Kim dứt khoát từ chối, quay lưng đi.

— Mười triệu tệ, cộng thêm một quả Huyết Mạch Quả. — Hồ Bát Gia bình thản ra giá.

Liễu Kim còn chưa kịp mở miệng thì con rắn nhỏ (Tiểu Hắc) trên vai cậu đã bật dậy như lò xo, nguyên thần hiện ra đầy kích động, rít lên:
— Huyết Mạch Quả? Sao có thể! Nhân gian này mà vẫn còn tồn tại loại linh quả kỳ dị tuyệt chủng đó sao?

Liễu Kim nhướn mày, kinh ngạc nhìn Hồ Bát Gia.

Huyết Mạch Quả – trong cuốn Bách Thảo Tập nhà ông cụ Mao có ghi chép lại. Thứ này cực kỳ thần kỳ, có khả năng tinh lọc huyết mạch, phản tổ quy tông (trở về tổ tiên). Nó không phải tác dụng một lần mà sau khi ăn vào sẽ liên tục thanh lọc, mục đích cuối cùng là giúp cơ thể thoát thai hoán cốt.

Đối với con người, thoát thai hoán cốt sẽ tăng cường tố chất tu luyện, kéo dài tuổi thọ, thậm chí là bách bệnh bất xâm, lợi ích vô vàn.

Còn đối với loài Yêu quái thì hiệu quả lại càng khủng khiếp. Yêu tộc quan trọng nhất là huyết mạch, huyết mạch càng cao quý (như rồng, phượng, kỳ lân...) thì đường tu hành mới vững vàng, tiến xa, có thể thành Yêu Tiên.

Như con cự xà này, vốn chỉ là loài rắn nước bình thường, huyết mạch cổ xưa nếu có thì cũng đã mỏng manh đến mức không thấy tăm hơi. Nhờ cơ duyên lấy được tinh túy Tiềm Long nên mới có hy vọng hóa Giao, nhưng hy vọng không có nghĩa là thành công. Nếu tích lũy không đủ, thiên phú kém thì khả năng thất bại là cực cao, mà dù có thành công thì cũng coi như đi đến giới hạn cuối cùng rồi.

Nhưng nếu có Huyết Mạch Quả thì lại khác hoàn toàn. Thoát thai hoán cốt, tinh lọc huyết mạch, dù chỉ là khơi dậy được một tia máu của Chân Long cổ xưa thì cũng đủ để bảo đảm hóa Giao thành công 100%, thậm chí còn có thể nhòm ngó những cảnh giới cao hơn như Hóa Rồng thật sự.

Thế nên, con rắn nhỏ đang vô cùng phấn khích, run rẩy cả người, cảm giác như sắp "lên đỉnh" đến nơi rồi.

— Tất nhiên là có. Thiên địa bao la, không gì là không thể. Dù là thứ hiếm có đến đâu, chỉ cần có đất sống thì sẽ được sinh ra, đó chính là sự kỳ diệu của tạo hóa. Sao hả? Có hứng thú chưa?

Hồ Bát Gia mỉm cười híp mắt, bộ dạng như thể chắc chắn con cá lớn Liễu Kim sẽ cắn câu.

Liễu Kim im lặng suy nghĩ, tính toán thiệt hơn. Cậu thì không quan tâm chuyện tinh lọc huyết mạch cho lắm, vì có hệ thống bên mình thì mạnh lên chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng đồ tốt thì không bao giờ là thừa cả. Mình không dùng thì sau này để dành cho người thân cận dùng, hoặc tệ nhất thì mang đi bán cho đại gia tu hành cũng bộn tiền. Cái này kiếm đậm hơn siêu độ vong hồn cả trăm lần, một vụ là đủ ăn chơi cả đời.

— Đúng là có chút rung động đấy. Nhưng mà, ít quá. — Liễu Kim lắc đầu.

— Vậy cậu muốn sao?

— Tôi muốn chia đôi chiến lợi phẩm thu được từ đối thủ của chị. — Liễu Kim nhìn thẳng vào mắt nữ tử áo xanh, ra điều kiện tham lam.

— Chốt đơn! — Hồ Bát Gia đồng ý cái rụp, không cần suy nghĩ.

Liễu Kim: "..."
Hớ rồi! Biết thế đòi chia 7/3.

— Hiện giờ chưa đến lúc Huyết Mạch Quả chín, khi nào sắp đến kỳ thu hoạch, chị sẽ tìm cậu. Chuẩn bị tinh thần đi nhé.

Có được câu trả lời ưng ý, nữ tử áo xanh mỉm cười mãn nguyện rồi quay người định rời đi.

Liễu Kim vội gọi với theo:
— Cứ thế mà đi à? Chị tìm tôi bằng cách nào? Tôi đổi chỗ ở liên tục đấy.

— Chị đã lấy được một sợi khí tức của cậu rồi. Chỉ cần cậu chưa chết, dù trốn xuống địa ngục thì chị cũng tìm thấy.

Hồ Bát Gia chẳng thèm quay đầu lại, phất tay áo lướt đi mất hút trong màn đêm.

Hừ! Cái mụ này cũng lắm chiêu trò thật.

Ừm, không ổn. Trước khi đi làm vụ này, mình phải cố gắng mạnh lên hết mức có thể, để còn đảm bảo không bị mụ ta chơi chiêu 'hắc ăn hắc' (phản bội cướp đồ). Liễu Kim thầm suy tính.

— Chủ nhân, tôi muốn Huyết Mạch Quả. Tôi thèm lắm rồi! — Nguyên thần con rắn nhỏ nhìn Liễu Kim bằng ánh mắt tội nghiệp, nước miếng chảy ròng ròng.

— Để xem biểu hiện của mày thế nào đã. Ngoan thì có quà.

Nói đoạn, Liễu Kim nhìn về phía cái sân nhỏ tối om, đắn đo một lúc rồi thở dài quyết định không làm gì thêm. Bà cụ tuổi đã cao, bệnh vào đến tủy, thọ mệnh đã cạn, có cứu cũng vô ích, chỉ làm trái quy luật tự nhiên.

Có lẽ, ra đi trong tĩnh lặng, mang theo giấc mơ đẹp về đứa cháu đích tôn chính là kết cục tốt nhất dành cho bà.