Ta Thật Sự Không Muốn Gây Chuyện Đâu!

Chương 42. HỢP TÁC ĐI, TÔI KHÔNG LỪA ÔNG ĐÂU

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi thu hồi Dương Kiều vào bình sứ, Liễu Kim không hề do dự mà rời khỏi Quỷ vực ngay lập tức. Vừa bước ra ngoài đã thấy cánh cổng đồng lớn của từ đường đóng sầm lại sau lưng.

Bên ngoài, ba người nhà Dương Tuyết vẫn đang mỏi mắt ngóng chờ, Đại Thanh cũng đã thu nhỏ lại thành một con rắn nhỏ quấn trên tay Liễu Kim, nằm cảnh giới.

— Đại sư! — Dương Tuyết nhìn thấy Liễu Kim bước ra lành lặn, theo bản năng gọi khẽ một tiếng mừng rỡ.

Liễu Kim phẩy tay, mỉm cười nói:
— Không phụ sự kỳ vọng. Xong rồi.

Dương Tuyết mừng rỡ:
— Em gái tôi...?

— Về nhà rồi nói. Ở đây tai vách mạch rừng.

Rời khỏi từ đường để quay lại nhà Dương Tuyết, Liễu Kim mới mở nắp bình thả hồn phách Dương Kiều ra. Cả gia đình vừa thấy nhau đã ôm chầm lấy nhau khóc nức nở như mưa. Đúng là ba người phụ nữ bằng cái chợ vỡ, ồn ào cảm động không chịu nổi.

— Người anh em, cậu đỉnh thật đấy.

Lúc này, người đàn ông đi cùng nãy giờ vẫn giữ im lặng bỗng tiến lại gần Liễu Kim, châm điếu thuốc mời, vẻ mặt đầy thán phục.

Liễu Kim khiêm tốn:
— Cũng chỉ là kiếm miếng cơm manh áo thôi mà. Nghề nào cũng có cái khó.

Người kia bảo:
— Cậu khách sáo rồi. Tôi sống hơn ba mươi năm trên đời, làm thầu xây dựng đi đây đi đó nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên được thấy người có bản lĩnh thực sự như cậu, chuyến này đúng là mở mang tầm mắt. Làm quen chút nhé, tôi là Trương Uy, chồng của Dương Tuyết.

Liễu Kim mỉm cười bắt tay:
— Liễu Kim, thuật sĩ giang hồ.

— Tôi chắc hơn cậu vài tuổi, gọi cậu là chú Liễu nhé cho thân mật. Chuyện của cô em vợ, thật sự cảm ơn cậu đã ra tay trượng nghĩa giúp đỡ.

Liễu Kim đáp:
— Không có gì, nhận đơn thì phải phục vụ tới nơi tới chốn, đó là tôn chỉ làm việc uy tín của tôi.

— Ừm, chuyện này náo loạn như vậy, tôi e là sẽ có rắc rối về sau. Không biết chú Liễu đây có dịch vụ hậu mãi bảo hành gì không? — Trương Uy rít một hơi thuốc, cuối cùng cũng nói ra mục đích chính đầy lo lắng.

Liễu Kim khựng lại một nhịp, hỏi:
— Ý anh là sợ bọn ma quỷ trong từ đường quay lại tính sổ trả thù?

Trương Uy gật đầu lia lịa, không hề giấu giếm nỗi sợ:
— Đúng vậy. Người sống thì không sợ, chứ mấy cái thứ phi nhân loại bay đi bay về đó thì gia đình tôi đều là người thường mắt trần thịt, sợ là không chống đỡ nổi. Lỡ nó ám hại con cái thì khổ.

Liễu Kim thong thả nói:
— Cái thằng quỷ con định cướp Dương Kiều đã bị tôi vỗ chết tươi hồn phi phách tán rồi. Nhưng trong từ đường nhà các người đúng là vẫn còn rất nhiều linh hồn tổ tiên họ Dương ương ngạnh không chịu đi đầu thai. Bọn chúng đã dám làm ra chuyện ép uổng Dương Kiều thì chứng tỏ đám tổ tiên đức cao trọng vọng trong đó chẳng có bao nhiêu đâu, toàn là quỷ già thành tinh cả.

— Thế này đi, có hai lựa chọn. Một là cả nhà anh bán nhà chuyển đi chỗ khác thật xa, thời buổi này có tiền thì ở đâu chẳng sống được, đi rồi là hết chuyện. Hai là tôi bán cho các người một món đồ pháp khí, không dám nói là thần kỳ gì, nhưng đặt trong nhà trấn trạch thì đảm bảo tà ma ngoại đạo không dám bén mảng tới cửa.

— Tôi chọn cách thứ hai. — Trương Uy dứt khoát trả lời ngay tắp lự, rồi thở dài: — Ly hương thì khổ, bố mẹ vợ tôi cũng già rồi, không muốn cuối đời lại phải tha phương cầu thực. Chỉ cầu có vật gì trấn trạch, để không còn gặp phải chuyện quái gở nữa là chúng tôi mãn nguyện lắm rồi. Bao nhiêu tiền tôi cũng trả.

Liễu Kim gật đầu hài lòng, đảo mắt nhìn quanh quất phòng khách một lượt rồi đi tới ban thờ tổ tiên, cầm lấy một pho tượng Quan Âm Bồ Tát bằng sứ trắng đang được thờ phụng nhưng bám đầy bụi.

Tượng Bồ Tát ở những gia đình bình thường thế này dường như hoàn toàn không có linh tính, vẫn chỉ là một vật chết vô tri, khác xa với những pho tượng có thần trong nhà ông cụ Mao. Rõ ràng việc thờ phụng cũng phải có bí quyết và tâm thành mới "thỉnh" được thần về.

Liễu Kim cầm pho tượng lên, vươn tay phải ra, Sát Khí đỏ rực trong người bắt đầu ngưng tụ rồi gia trì thẳng vào pho tượng. Từng sợi Sát Khí len lỏi thấm vào bên trong lớp sứ trắng. Dần dần, pho tượng Bồ Tát mang lại một cảm giác hoàn toàn khác biệt, tuy vẫn là từ bi nhưng đôi mắt dường như cũng trở nên... hung dữ và sát phạt hơn.

Nạp vào một lượng vừa đủ, cảm thấy pho tượng sứ sắp nứt ra vì quá tải, Liễu Kim mới buông tay. Cậu quan sát một lát, thấy Sát Khí tuy cũng bị rò rỉ ra ngoài nhưng tốc độ rất chậm, xem chừng phải vài năm mới tan hết được.

Thấy vậy, Liễu Kim mỉm cười đắc ý nhìn Trương Uy:
— Vật này đã được tôi "Khai quang" gia trì pháp lực, các người đặt lên nơi cao ráo, đừng có tùy tiện động vào nó. Nó có thể bảo đảm nhà cửa yên ổn, bách tà bất xâm trong vòng vài năm. Ừm, giá hữu nghị cho người quen là 10.000 tệ.

Trương Uy: "..."
Một vạn tệ cho cái tượng sứ cũ nhà mình?

— Chúng tôi trả! — Trương Uy nghiến răng móc ví chuyển khoản ngay. Mua sự bình an thì đắt mấy cũng rẻ.

— Ngoài ra, đại sư có thể sắp xếp cho em gái tôi đi đầu thai càng sớm càng tốt được không? — Dương Tuyết đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc xen lẫn đau buồn.

Liễu Kim đáp:
— Được chứ, hôm nay tôi sẽ đưa cô ấy đi, tối nay sắp xếp luôn. Để lâu đêm dài lắm mộng.

— Làm phiền đại sư rồi.

— Mẹ, chị, anh rể, con xin lỗi. Con không ngờ về nhà lại gặp phải chuyện này khiến mọi người phải lo lắng sợ hãi. — Dương Kiều vẫn còn thấy buồn bã, gương mặt đầy vẻ bi ai hối lỗi.

— Kiều ơi, con không cần cảm ơn đâu. Là do mọi người vô dụng không bảo vệ tốt cho con. Đi đầu thai là tốt, đầu thai rồi sẽ có một khởi đầu mới, kiếp sau làm người hạnh phúc. Từ hôm nay mẹ sẽ ăn chay niệm Phật, tụng kinh cầu nguyện hồi hướng công đức cho con, nhất định sẽ để con được đầu thai vào nhà giàu sang phú quý.

Mẹ Dương Kiều sụt sùi, giọng nói đầy kiên định của tình mẫu tử.

— Mẹ, con bất hiếu, kiếp sau nếu có duyên con sẽ báo đáp ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ.

— Kiều ơi là Kiều... Hu hu hu...!

— Mẹ...!

Lại nữa rồi. Đàn bà con gái đúng là phiền phức, nước mắt ngắn nước mắt dài mãi không thôi.

Liễu Kim nhìn đồng hồ không nổi nữa, đành cắt ngang màn chia ly sướt mướt:
— Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, giờ lành sắp qua. Nếu không còn việc gì thì tôi đưa cô ấy đi nhé?

Dương Kiều cuối cùng cũng thôi khóc, cô quỳ xuống dập đầu lạy mẹ ba cái cốp cốp cốp rồi hóa thành một luồng sáng trắng chui tọt vào cái bình sứ mà Liễu Kim đã mở nắp sẵn.

— Để tôi lái xe đưa cậu ra ngoài bến xe, trong làng này khó bắt xe lắm. — Trương Uy đề nghị.

Liễu Kim gật đầu:
— Vậy thì làm phiền anh quá.

Xe còn chưa chạy tới thành phố Chương Giang, điện thoại Liễu Kim đã báo tin nhắn chuyển khoản Ting ting: tổng cộng 110.000 tệ (10 vạn phí siêu độ + 1 vạn tiền khai quang). Túi tiền bỗng chốc căng phồng khiến Liễu Kim cảm thấy vô cùng thỏa mãn, huýt sáo vang trời.

Đúng là đồng tiền đi liền khúc ruột, người có tu hành trâu bò đến mấy thì cũng phải ăn cơm uống nước chứ sao. Có điều vụ làm ăn cỏn con này xong xuôi chắc sau này cậu cũng hiếm khi làm lại. Tầm mắt đã mở mang rồi, làm cái gì mà chẳng hơn là đi lo chuyện đầu thai vụn vặt cho quỷ? Con người thì phải hướng tới những tầm cao mới, những con Boss lớn hơn chứ.

Về tới Chương Giang, sau khi nhận những lời cảm ơn rối rít của Trương Uy, Liễu Kim quay trở lại nhà cổ của ông cụ Mao.

Ông cụ lúc này đang vô cùng thong dong, nằm khểnh trên ghế bành gỗ trắc vừa uống trà Long Tĩnh vừa lướt TikTok xem gái xinh nhảy nhót.

— Ông cụ, giúp cháu một tay với.

Liễu Kim đặt thẳng cái bình sứ lên bàn trà, mở bài luôn.

Mao lão liếc nhìn một cái, cười bảo:
— Cậu ra ngoài cả buổi chỉ để làm việc vặt vãnh này thôi đấy à? Bắt ma dạo?

Liễu Kim đáp, rót chén trà uống ực một cái:
— Thì giúp quỷ làm vui mà người. Tích đức hành thiện. Có điều mảng siêu độ chuyên nghiệp này thì người mới là chuyên gia đầu ngành, cháu chỉ biết trông cậy vào người thôi.

— Hừ, bớt nịnh bợ đi, ta không mắc mưu đâu. — Ông cụ Mao tỏ vẻ khinh khỉnh, nhưng đuôi mắt vẫn ánh lên ý cười.

— Vậy người có yêu cầu gì cứ việc đưa ra ạ. Tiền nong sòng phẳng. — Liễu Kim vào thẳng vấn đề.

— Phí siêu độ trọn gói: Mười vạn tệ. — Mao lão mỉm cười, giơ một ngón tay.

Liễu Kim: "..."
Mịa nó chứ, lão già này chắc là biết đọc tâm thuật rồi đúng không? Sao biết mình vừa kiếm được 11 vạn? Định lột sạch à?

— Kìa ông cụ, bàn chuyện tiền nong nó sứt mẻ tình cảm chú cháu ra. Hay là thế này, lần trước cháu lỡ tay làm hỏng của người hai pho tượng thần, giờ cháu đền cho người mấy cái mới toanh thì thấy sao? Coi như trừ nợ. — Liễu Kim cười hì hì, mặc cả.

Mao lão hừ lạnh, đập bàn:
— Mới cái mịa gì! Tượng Thiên tướng nhà họ Mao thờ phụng, hun đúc linh khí trăm năm mà dễ làm ra thế thì công sức của tổ tiên ta chẳng hóa ra làm trò cười cho thiên hạ à? Cậu tưởng ra chợ mua mớ rau là xong à?

— Cũng không hẳn là không làm được đâu ạ, người nhìn này.

Liễu Kim nói xong, tùy tiện cầm lấy cái chén trà bằng sứ của ông cụ Mao, sau đó vận khí, ngưng tụ Sát Khí đỏ rực trong người gia trì thẳng vào đó. Đây chính là linh cảm cậu vừa nảy ra từ nhà họ Dương khi "khai quang" tượng Bồ Tát.

Gia trì Sát Khí cho đồ vật thông thường để biến chúng thành pháp khí tấn công, đây chắc chắn là cậu đã lách luật hệ thống để tìm ra con đường phát tài mới.

Chẳng mấy chốc, Sát Khí đã thấm đẫm vào chén trà, biến nó thành màu đỏ sẫm. Có điều tùy vào chất liệu mà lượng Sát Khí dung nạp được cũng khác nhau. Chén trà sứ này chỉ nhận được một chút xíu là đã bão hòa, nóng rực lên. Thế nhưng sau khi có thêm Sát Khí, chiếc chén bỗng tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, sắc bén như dao cạo.

Lúc này, ông cụ Mao cũng đang nhìn chằm chằm vào chén trà biến dị, đôi mắt suýt chút nữa thì rơi ra ngoài vì kinh ngạc.

Liễu Kim đắc ý:
— Thế nào ạ? Cái chiêu "Khai quang" này của cháu có oai không? Có đỉnh không? Thay vì dùng Tượng Thần, ta dùng đồ vật chứa Sát Khí ném chết ma quỷ, hiệu quả như nhau mà rẻ hơn nhiều.

Mao lão im lặng hồi lâu, nheo mắt nhìn kỹ chiếc chén, rồi mới ngước lên nhìn Liễu Kim, ánh mắt như thể đang nhìn thấy một con quái vật.

— Thằng nhóc cậu... rốt cuộc là học cái mưu hèn kế bẩn tà đạo này ở đâu ra thế?

Liễu Kim không phục:
— Sao người lại gọi đây là mưu hèn kế bẩn chứ? Đây là sáng tạo nghệ thuật.

— Thế không phải thì là cái gì? Khai quang thực sự là dùng thần uy chi pháp, điểm linh chi thuật, dẫn linh khí trời đất vào vật phẩm, khí tức phải thuần dương tinh khiết, mang lại sự bình an, may mắn.

— Còn cái thứ này của cậu là cái giống gì? Sát khí nồng nặc, hung bạo tàn độc, chứa đầy ý chí giết chóc. Cái chén này mà đưa cho người thường dùng để uống trà thì đảm bảo là tổn thọ ngay lập tức, không quá vài ngày là lâm trọng bệnh, dùng lâu có khi còn phát điên phát cuồng, tẩu hỏa nhập ma lên ấy chứ. Đây là hại người chứ cứu cái gì!

Ông cụ Mao bực bội giải thích, chỉ tay vào cái chén.

Liễu Kim: "..."
Hóa ra mình vừa bán thuốc độc cho nhà Trương Uy à? Thôi chết.

— Tuy nhiên...

Giọng ông cụ Mao bỗng dịu lại, mắt sáng lên đầy toan tính:
— Tuy chẳng biết cái luồng Sát Khí kỳ lạ này của cậu từ đâu mà có, nhưng nó lại rất tinh thuần, gần như thực chất hóa. Không hợp để khai quang cầu an, nhưng lại cực kỳ thích hợp để chế tác Pháp khí tấn công. Dùng để chém ma giết quỷ thì tuyệt vời ông mặt trời.

— Hợp tác đi! Con quỷ nhỏ Dương Kiều kia ta sẽ giúp cậu siêu độ trọn gói không lấy một xu, khuyến mãi thêm cả tụng kinh vãng sanh. Đổi lại cậu làm cho ta mười... không, một trăm viên Châu Sát Khí nhỏ là được. Ta đang thiếu đạn dược.

Ông cụ Mao đột ngột nở một nụ cười cực kỳ hiền hậu và "thương mại", giọng điệu cũng trở nên vô cùng thân thiết như người nhà.

Liễu Kim: "..."
Lão già này lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.