Ta Thật Sự Không Muốn Gây Chuyện Đâu!

Chương 50. ÁI CHÀ MỒM TÔI THỐI QUÁ, XIN LỖI NHA

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Nghe có vẻ cái thứ Thanh Đồng Bí Thược kia cũng hấp dẫn phết nhỉ? Có thể cho tôi tìm hiểu chút được không? — Liễu Kim tò mò hỏi, giả vờ ngây thơ.

Phùng Đại Bảo nhìn Liễu Kim chăm chú:
— Anh không biết thật à?

Liễu Kim nhún vai:
— Tôi mà biết thì đã ôm cái của nợ đó chạy mất dép rồi, việc gì còn ở lại đây chơi mấy cái trò nhạt nhẽo này với các người. Hôm nay bà cụ mới đưa cho tôi, giờ tôi vẫn còn đang mù tịt đây này.

Phùng Đại Bảo lắc đầu thở dài:
— Cũng không biết là tốt cho anh hay hại anh nữa. Nhưng nói thật lòng, Thanh Đồng Bí Thược quả thực vô cùng trân quý. Hiện tại trong giới tu hành, phàm là kẻ biết đến thứ này, không ai là không muốn có được, kể cả những lão quái vật ẩn cư ngàn năm.

— Thế rốt cuộc nó dùng để làm gì? Mở két sắt ngân hàng à?

— Anh biết Côn Luân Bí Cảnh không?

— Côn Luân Bí Cảnh á? Không biết. Nghe như phim tiên hiệp ấy.

Phùng Đại Bảo: "..."
Tên nhà quê này.

— Côn Luân Bí Cảnh là một thế giới Động Thiên (không gian khác), từng là thánh địa của giới tu hành, nơi linh khí dồi dào gấp trăm lần nhân gian, vạn ngàn người tu đạo không ai không hướng tới để cầu trường sinh. Nhưng không biết vì lý do gì, vào mấy trăm năm trước đột nhiên lụi bại, đóng cửa bế quan, không còn môn nhân nào đi lại chốn nhân gian nữa.

— Sau đó có lời đồn đại rằng Côn Luân đã bị diệt vong, tiên lộ đoạn tuyệt. Vốn tưởng chỉ là tin đồn, nhưng từ đó về sau ở nhân gian không còn ai thành tiên phi thăng nữa, lúc này tất cả người tu hành mới bừng tỉnh, muốn tra xét Côn Luân Bí Cảnh để tìm đường sống. Mà biện pháp duy nhất để mở cửa tiến vào đó, chính là Thanh Đồng Bí Thược.

Phùng Đại Bảo giải thích một câu, ánh mắt đầy vẻ khao khát.

Liễu Kim vỡ lẽ:
— Hóa ra đúng là một cái chìa khóa thật à? Thế cái này chỉ có một chiếc thôi sao?

— Không, có bảy chiếc. Nhưng cũng không bắt buộc phải tập hợp đủ bảy chiếc mới vào được Bí Cảnh, mà là mỗi một chiếc đều có thể mở một cánh cửa riêng biệt. Chỉ là tương truyền nơi mà mỗi chiếc chìa khóa dẫn vào đều khác nhau, có chỗ là tiên cảnh, có chỗ là tử địa.

— Mấy trăm năm trước, đã biết có ba chiếc được cao nhân mang vào, nhưng một đi không trở lại. Hiện tại có bốn chiếc lưu lạc bên ngoài: một chiếc trong tay bà cụ nhà họ Hứa, một chiếc trong tay Mật Tông Hoạt Phật vùng Tây Tạng, một chiếc trong tay Kiếm Thánh phái Thục Sơn, còn một chiếc hiện chưa có tin tức. Anh đang giữ chiếc thứ tư.

Phùng Đại Bảo tiếp tục thông tin cho hắn.

Liễu Kim giật mình:
— Vào rồi không ra được? Thế mà vẫn có người dám đi?

— Ai biết được chứ? Có người bảo vào đó chết rồi, cũng có người bảo vào đó đắc được tiên duyên, thành tiên đi mất rồi, nhưng chuyện không có tin tức gì là sự thật. Đối với những kẻ thọ mệnh sắp hết, đó là canh bạc cuối cùng.

— Đã hấp dẫn như thế, vậy sao chiếc chìa khóa của bà cụ trước giờ không có ai cướp thế? Tôi tin là số người dám làm liều chắc chắn không ít đâu nhỉ?

Phùng Đại Bảo cười khẩy:
— Xem ra anh hoàn toàn không biết gì về bà cụ nhà họ Hứa rồi. Bà cụ này không phải dáng vẻ yếu đuối bệnh tật như anh thấy đâu, người ta là hổ cái đấy. Bà ấy chủ tu 'Thiểm Điện Bôn Lôi Quyền' của Thiên Đạo Phái, đã đạt đến cảnh giới Hóa Cảnh, quyền ý thông thần.

— Mấy chục năm trước, vì một nguyên nhân ân oán không rõ, bà ấy một mình một ngựa vượt biển sang nước Nhật, đánh cho một vị Đại Âm Dương Sư bên đó – kẻ được xưng tụng là bán thần – phải quỳ xuống đất xin tha, lại còn đấm cho một đám đồ tử đồ tôn định đánh lén một trận tơi bời, phá hủy cả Thần xã của họ. Danh tiếng vang dội cả trong và ngoài nước. Người ta tặng cho biệt danh là: Phích Lịch Thần Cô.

Liễu Kim trợn mắt há hốc mồm.

Nhớ lại dáng vẻ hiền lành khả ái lúc gặp mặt, lại nghĩ đến cái biệt danh Phích Lịch Thần Cô nghe như nhân vật truyện tranh.

Ái chà chà, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong! Bà cụ ngầu vãi!

— Không chỉ có thế, bà cụ nhà họ Hứa còn có một sư huynh, là đại sư Mao của Thiên Đạo Phái, đó cũng là một cao nhân cực kỳ trâu bò và bao che khuyết điểm. Năm đó sau khi bà cụ Hứa từ nước Nhật trở về, tin tức truyền đến tai, chưa đầy ba ngày sau, đại sư Mao lại mò sang đó, đấm cho tên Âm Dương Sư kia thêm một trận nữa cho chắc, còn đánh cho một con Thức Thần (Shikigami) được truyền thừa mấy trăm năm của người ta hiện nguyên hình là con chó mực.

— Anh nói xem, hai sư huynh muội trâu bò, hung hãn và thù dai như thế, ai mà dám cướp? Một khi bại lộ, một người làm, cả nhà đều phải chết theo.

Phùng Đại Bảo lại bổ sung thêm, giọng đầy vẻ kính nể.

Liễu Kim hoàn toàn ngẩn tò te.

Vãi chưởng, ông cụ Mao còn từng làm chuyện này cơ à?
Đàn ông đích thực là đây. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, tiểu nhân báo thù từ sáng đến tối.

Nhưng mà, điều này cũng khẳng định chắc chắn rằng hai sư huynh muội này có vấn đề tình cảm, nếu không sao có thể bao che khuyết điểm đến mức phi lý ấy?

— Ừm, cô có biết đại sư Mao có biệt danh gì không? — Liễu Kim tò mò hỏi.

— Anh không biết à? Thiết Mi Đạo Trưởng, cả cái giới tu hành đều biết mà.

Phùng Đại Bảo nhìn Liễu Kim với vẻ ngạc nhiên.

Liễu Kim suýt chút nữa cười sặc.
Đúng thật, cặp lông mày của ông cụ Mao đặc biệt nổi bật, vừa rậm vừa dài, lại cứng như thép, rất có tính tiêu biểu nha. Được, sau này gặp lại, có cái để trêu ông ấy rồi.

— Hóa ra là thế, vậy thì phiền phức rồi. Thứ này tôi cũng chẳng ham hố gì, cũng chẳng muốn đi Côn Luân Bí Cảnh dạo chơi làm gì. Cái chỗ có vào mà không có ra ấy, ở chốn nhân gian ăn ngon mặc đẹp này không sướng sao? Chả hiểu nổi bọn họ nghĩ gì.

Liễu Kim lắc đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

Nói xong, tròng mắt Liễu Kim đảo một vòng, cười híp mắt nhìn Phùng Đại Bảo nói:
— Nói thật lòng, trong mấy người tôi gặp, có mỗi cô là tôi thấy thuận mắt nhất, thông minh lại hiểu chuyện. Cảm giác như hai ta kiếp trước đã quen biết ấy, thân thiết lắm. Nếu không chê, chúng ta kết bái huynh muội được không?

Phùng Đại Bảo: "..."
Thằng cha này bị đa nhân cách à?

— Chuyện này, hơi đột ngột quá. — Phùng Đại Bảo cười gượng, không thể hiểu nổi mạch não của Liễu Kim.

— Vậy cô thấy tôi thế nào? Đẹp trai không? — Liễu Kim nghiêm túc hỏi.

— Cũng tàm tạm, ít nhất là người sống thật với bản tính, không giả tạo. — Phùng Đại Bảo cân nhắc trả lời ngoại giao.

— Thế là được rồi còn gì. Hôm nay Hoàng Thiên làm chứng, Đại Đạo làm bằng, hai người chúng ta kết nghĩa huynh muội khác cha khác mẹ. Tôi là anh, cô là em, sau này là người một nhà rồi. Có phúc cùng hưởng có họa tự chịu... à nhầm, cùng chịu.

Liễu Kim cười híp mắt nói, cái dáng vẻ kia làm gì còn chút liêm sỉ nào.

Phùng Đại Bảo mặt đầy vạch đen.
Bà đây mẹ nó còn chưa động đậy gì, chưa gật đầu, thế mà đã tự biên tự diễn kết bái rồi?

Hơn nữa anh bây giờ đang mang trọng bảo trong người, là tâm điểm chú ý của vạn người, là cái bia di động, dính dáng đến anh chút xíu thôi, người lớn trong nhà tôi sẽ đánh chết tôi mất.

— Anh Liễu khéo đùa, kết bái gì đó thì thôi đi, có phải anh có chuyện gì muốn nhờ vả không? Nói thẳng ra đi. — Phùng Đại Bảo hỏi, cảnh giác.

Liễu Kim cười nói:
— Em gái thông minh lắm. Chỉ là chút chuyện vặt thôi, cô giúp tôi bắn tin đồn ra ngoài giang hồ, cứ nói là tôi cảm thấy đức hạnh mình chưa đủ, uy vọng chưa cao, tự thấy không xứng sở hữu Thanh Đồng Bí Thược này, cho nên nguyện ý bán lại.

— Chỉ cần ai chịu bỏ ra đủ thành ý, là có thể đổi lấy Thanh Đồng Bí Thược. Đấu giá công khai.

Phùng Đại Bảo kinh ngạc thốt lên:
— Anh định bán thật đấy à? Điên rồi sao?

— Đương nhiên rồi? Cái của nợ này chỉ là cục sắt vụn, không ăn được không uống được, lấy chùi đít còn sợ cứng, tôi giữ nó làm gì chứ? Rước họa vào thân. Cô có muốn lấy không? Nể tình đã kết bái, giảm giá cho cô 10% đấy. — Liễu Kim cười hỏi.

— Không chơi nổi. Nhà tôi nghèo lắm.

— Thế thì bắn tin giúp tôi đi. Càng nhanh càng tốt.

— Được, chút chuyện vặt này tôi vẫn có thể giúp được.

— Ha ha, quả nhiên là em gái tốt của anh, sau này có việc gì cứ tìm tôi nhé, giúp được là tôi tuyệt đối không nói hai lời. — Liễu Kim vỗ ngực cam đoan.

Phùng Đại Bảo cười gượng.
He he, anh đừng có ra ngoài bô bô cái mồm tôi là em gái anh, thế là giúp tôi chuyện lớn bằng trời rồi.

— Thôi, không có việc gì thì tôi đi trước đây, muộn quá rồi, không về bà cụ lại lo.

Liễu Kim cười ha hả định rời đi, đột nhiên nhìn thấy một đám lớn Bút Tiên vẫn đang đứng lố nhố đó, chưa được thu hồi. Hình như... mình còn chưa cày kỹ năng từ bọn này nhỉ, lãng phí là đáng xấu hổ.

Tròng mắt đảo một vòng, Liễu Kim lại nhìn sang Phùng Đại Bảo, vẻ mặt nghiêm túc phê bình:
— Em gái này, tôi còn một thắc mắc. Nhà họ Phùng tu luyện Khu Linh Thuật, tôi có thể hiểu được, nhưng chúng ta cũng phải phân loại hàng hóa chất lượng cao thấp chứ. Cô nhìn đám này xem, mấy trăm con đứng một chỗ, trông thì đông đấy, nhưng thực tế chỉ là một đám rác rưởi, một lũ ô hợp yếu nhớt, có cái tác dụng quái gì đâu? Nuôi tốn cơm.

Phùng Đại Bảo: ???
Anh đang chê bí thuật nhà tôi à?

Đám Bút Tiên: ???
Chúng em đã làm gì sai?

[Ting: Trêu chọc thành công, Tỏa Linh +1355.]

[Ting: Tỏa Linh: Quỷ đạo bí kỹ. Khóa Tam Hồn, định Thất Phách, nữu chuyển càn khôn, chuyển hóa hư linh thành nô bộc.]

[Ting: Tỏa Linh đạt mức Tiểu Thành.]

Vãi chưởng, một mẻ ăn to luôn.

Quả nhiên số lượng nhiều cũng có cái lợi, mỗi đứa cộng cho mấy chục điểm, cộng dồn lại trực tiếp khiến kỹ năng đạt mức tiểu thành, sướng tê người.

Hơn nữa, thế mà lại là một loại Bí Kỹ!

Cái này chẳng lẽ là bí truyền cốt lõi của Khu Linh Thuật nhà họ Phùng? Ngoan xinh yêu ơi, cái này mà để người nhà họ Phùng biết được mình học lỏm, chắc chắn sẽ trở mặt truy sát ngay.

Cảm nhận thông tin về Tỏa Linh trong đầu, Liễu Kim thầm vui mừng khôn xiết. Thứ này tuyệt đối là khắc tinh của quỷ vật, chỉ cần bắt được là có thể tế luyện nô dịch, đồng thời dung hợp đủ loại sức mạnh, hóa thành Hộ Thân Linh Tướng.

Từ đó có thể thấy, nhà họ Phùng thực ra cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, chuyên đi bắt hồn luyện quỷ.

— Ái chà, ngại quá, thực ra tôi không có ý phỉ báng gia truyền nhà cô đâu, chỉ là... là... lỡ mồm thôi. Tóm lại là xin lỗi em gái nhé, là do mồm tôi thối, hôm nào có thời gian tôi sẽ đến tận nhà tạ tội sau, thất lễ rồi, thất lễ rồi.

Đạt được lợi ích xong, Liễu Kim lập tức đổi giọng xin lỗi rối rít, sau đó với vẻ mặt đầy xấu hổ... che mặt chuồn thẳng ra cửa, chạy biến.

Phùng Đại Bảo đứng ngơ ngác nhìn theo:
Thằng cha này... bị làm sao thế nhỉ?

(Một chương mình không cắt ra nên có hơn 2k2 chữ, gấp đôi chữ so với các chương của nhà khác, nên mình để giá hơi cao chút)