Ta Thật Sự Không Muốn Gây Chuyện Đâu!

Chương 7. THƯƠNG NHÂN GIAN ÁC ĐỀU LÀ TỪNG BƯỚC LUYỆN THÀNH

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Chú đứng yên ở cửa đừng nhúc nhích. Khang Khang, vào gọi bà với mẹ ra đây.

Cô bé Bối Bối dặn dò cậu em trai, đôi mắt to tròn vẫn không rời khỏi Liễu Kim, đầy vẻ cảnh giác như mèo con xù lông trước người lạ.

Liễu Kim khẽ gật đầu vẻ tán thưởng. Trẻ con thời nay cứ phải cảnh giác cao độ như vậy mới tốt, nhà này giáo dục con cái không tệ chút nào.

Chẳng mấy chốc, cậu bé đã dẫn theo một bà cụ và một người phụ nữ trẻ ra ngoài. Bà cụ trông khá già nua, tóc đã bạc trắng, mặc bộ đồ ở nhà rộng rãi, sắc mặt có chút tiều tụy vì tuổi tác và lo âu. Người phụ nữ trẻ đi bên cạnh thì ăn vận khá thời thượng, trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ phú quý.

— Mẹ, chị... cuối cùng con cũng gặp lại mọi người rồi.

Thủy quỷ Dương Kiều đứng bên cạnh Liễu Kim trong trạng thái vô hình, xúc động cất tiếng, giọng nói nghẹn ngào như sắp vỡ òa.

Liễu Kim hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh. Đã đến bước chốt hạ cuối cùng này rồi, tuyệt đối không được để hỏng việc ở chỗ mình. Thái độ, quan trọng nhất vẫn là thái độ. Khách hàng là Thượng đế, khách hàng là cha mẹ nuôi cơm áo gạo tiền.

— Anh là...? — Bà cụ bước tới cổng, nheo mắt đánh giá Liễu Kim một lượt từ đầu đến chân rồi nghi ngờ hỏi.

Liễu Kim chỉnh lại cổ áo, nở một nụ cười mà hắn tự cho là hiền lành và đáng tin cậy nhất, lễ phép nói:

— Chào cô Chu, cháu tên là Liễu Kim, là bạn của Dương Kiều. Cô ấy có món đồ gửi ở chỗ cháu, nhờ cháu chuyển lại tận tay cho cô.

Dương Kiều!

Nghe thấy cái tên này, bà cụ bỗng biến sắc, lảo đảo muốn ngã. Đó là nỗi đau âm ỉ nhưng chưa bao giờ lành trong lòng bà suốt bấy lâu. Chỉ là không ngờ đã nhiều năm trôi qua, vẫn có người lạ mặt đến tận nhà nhắc lại cái tên này, hơn nữa còn bảo mang đồ đến gửi.

— Đồ của em gái tôi? Đồ gì mà phải đợi mấy năm mới mang tới? — Người phụ nữ trẻ cũng tiến lại, đỡ lấy mẹ mình, nhìn Liễu Kim bằng ánh mắt sắc bén đầy dò xét.

Liễu Kim cười, tháo ba lô lấy ra một chiếc bình sứ cắm hoa rẻ tiền, hai tay cung kính đưa cho bà cụ:

— Cô Chu, cháu có giải thích bây giờ cũng vô dụng thôi. Cô cứ mang cái này vào trong nhà, mở ra nhìn là biết ngay. Có điều...

Bà cụ run run đón lấy bình sứ, thấy miệng bình bị dán kín bằng băng keo, vẻ mặt đầy khó hiểu và hoang mang.

Liễu Kim lùi lại vài bước, dặn thêm với vẻ nghiêm trọng:

— Cháu sẽ đứng ở ngoài này đợi. Cô cứ vào xem đi, có vấn đề gì thì gọi cháu. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được mở bình ở ngoài trời, phải vào trong nhà, đóng kín cửa nẻo rồi hẵng mở. Nếu không làm đúng, cô sẽ hối hận cả đời đấy.

Nói xong, Liễu Kim dứt khoát quay lưng đi ra ngoài cổng, đứng dựa vào gốc cây bên lề đường chờ đợi.

Bà cụ nhìn con gái lớn, đầu óc mơ hồ hỗn loạn. Người phụ nữ trẻ suy nghĩ một chút, liền tiến lên khóa chặt cổng lớn, sau đó dẫn bà cụ và hai đứa trẻ vào trong nhà, chốt cửa lại cẩn thận.

— Bối Bối, cầm lấy điện thoại này. Con dắt em vào phòng mẹ, khóa trái cửa lại, nếu nghe thấy mẹ kêu cứu thì lập tức gọi điện cho ông Tư và báo cảnh sát ngay nhé.

Dặn dò con xong, người phụ nữ trẻ lùa hai chị em vào phòng ngủ, bấy giờ mới nhìn bà cụ, hít sâu một hơi nghiêm túc nói:

— Mẹ, con không tin tên kia lắm. Nhưng đồ em gái để lại thì chắc chắn mẹ muốn xem, con sẽ liều một lần với mẹ. Mẹ mở ra đi.

Bà cụ hoàn hồn, tay run lẩy bẩy đặt cái bình lên bàn trà:

— Mẹ cũng thấy có gì đó không đúng, hay là báo cảnh sát đi? Đã mấy năm rồi, Kiều Kiều không thể nào...

Lời chưa dứt, bà cụ vừa hé miệng bình ra, đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát như rơi vào hầm băng, không kìm được mà rùng mình một cái.

Đến khi nhìn lại, bà trố mắt kinh ngạc đến mức đánh rơi cả nắp bình xuống đất.

— Kiều Kiều!

Hả? Người phụ nữ trẻ cũng cảm thấy khí lạnh vây quanh, lông tóc dựng đứng. Rồi cô phát hiện bên cạnh ghế sofa đột ngột xuất hiện thêm một người.

Một người phụ nữ có chiều cao tương đương cô, mặc chiếc váy màu xanh lục quen thuộc, mái tóc búi cao, khuôn mặt trắng bệch nhưng thân thương vô cùng. Hai hàng lệ từ gò má người đó lăn dài nhưng lại tan biến thành hơi nước trong thinh lặng trước khi chạm đất.

— Kiều Kiều! — Cô chị gái rùng mình hít một ngụm khí lạnh, thảng thốt kêu lên.

— Mẹ, chị... hu hu hu...

Chỉ kịp gọi một tiếng, Dương Kiều đã không kìm được mà òa khóc nức nở, tiếng khóc ai oán vang vọng khắp căn phòng kín.

— Kiều, con gái của mẹ!

Bà cụ không màng tất cả, lao đến định ôm lấy đứa con gái mệnh khổ vào lòng. Nhưng đôi tay già nua của bà lại xuyên qua cơ thể hư ảo của Dương Kiều, hụt hẫng giữa không trung. Bà cụ sững sờ, chân tay bủn rủn.

Dương Kiều che miệng khóc, muốn đỡ mẹ dậy mà không được:

— Mẹ, con xin lỗi, con xin lỗi mẹ.

— Kiều, con... thế này là sao... — Bà cụ lẩm bẩm, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Người phụ nữ trẻ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Dù tim đập như sấm, tay chân run rẩy, nhưng đây là em gái ruột thịt của cô, dù đã chết thì vẫn là em gái.

— Kiều Kiều, chẳng phải em đã... mất rồi sao? — Cô khó khăn cất tiếng hỏi.

Dương Kiều nghẹn ngào:

— Là vị đại sư ngoài kia đưa con về đây. Con chết ở công viên Xuân Thành, linh hồn bị kẹt dưới nước lạnh lẽo, không đi đâu được, cũng không thể đầu thai. Cho đến hôm kia con gặp được đại sư Liễu, nhờ ngài ấy giúp đỡ con mới về được đến nhà. Con không có ý định gì khác, chỉ là muốn gặp lại mẹ và chị lần cuối, chỉ nhìn một chút thôi là đủ rồi.

— Con gái tội nghiệp của mẹ! Là mẹ có lỗi với con, mẹ không biết con phải chịu khổ sở như thế. Đều tại mẹ, tại mẹ hết... Kiều ơi...

Nghe đến đây, bà cụ cũng đổ gục xuống sàn, khóc đến xé lòng.

...

Đứng dựa lưng vào gốc cây bên ngoài cổng, Liễu Kim lặng lẽ chờ đợi.

Bước một, tiếp cận và tạo uy tín đã xong. Bước hai, để khách hàng tự giao tiếp với người nhà để xác thực dịch vụ. Dù sao thì đến tầm này, khoản thù lao mười nghìn tệ coi như đã nằm chắc trong túi, chỉ hy vọng gia đình này không vì quá đau buồn mà nuốt lời.

Chờ khoảng hai mươi phút, cổng viện cuối cùng cũng mở ra. Người phụ nữ trẻ xuất hiện, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng thần thái đã khác hẳn.

— Đại sư Liễu, ban nãy thật thất lễ, mong ngài đừng chấp nhất. Mời ngài vào nhà dùng trà.

Cô nở một nụ cười gượng nhưng đầy trân trọng, cúi người mời.

Liễu Kim thở phào, lòng nhẹ nhõm hẳn. Thái độ này chính là tín hiệu của khách VIP đây mà. Hắn mỉm cười, chỉnh lại áo xống, thong thả bước vào.

Vào đến phòng khách, Liễu Kim thấy bà cụ và thủy quỷ đang đứng đó. Lúc này Dương Kiều đã hiện ra hình dáng bình thường nhưng vẫn mờ ảo, đứng cạnh bà cụ, cả hai mẹ con đều đẫm lệ.

— Cô Chu, Dương Kiều, hai người đã tâm sự xong rồi chứ? — Liễu Kim mỉm cười mở lời, giọng điệu ấm áp đúng chuẩn nhân viên chăm sóc khách hàng.

— Xong rồi ạ. Đa tạ đại sư đã ra tay giúp đỡ. Không có ngài, có lẽ con chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại mẹ và chị mình nữa.

Dương Kiều nhìn Liễu Kim với ánh mắt đầy cảm kích. Dù trước đó bị hắn hành ra bã, nhưng so với ân tình lúc này, chút uất ức đó chẳng còn quan trọng nữa.

— Đại sư, ban nãy thật sự xin lỗi ngài vì sự tiếp đón không chu đáo. Ngài rộng lượng bỏ qua cho già này. — Bà cụ cũng run run lên tiếng, vẻ mặt đầy hối lỗi.

Liễu Kim xua tay cười nói:

— Không có gì đâu cô ạ. Cháu cũng chỉ vì miếng cơm manh áo thôi. Thời buổi này cái gì cũng thay đổi nhanh quá, cái nghề tâm linh của bọn cháu cũng khó làm ăn, đành phải tìm thêm đường sống khác, kiêm luôn cả việc chuyển phát nhanh âm dương thế này.

Lời nhắc khéo về miếng cơm manh áo khiến Dương Kiều sực tỉnh, cô vội vàng nói với mẹ:

— Mẹ, con quên chưa nói. Nhờ đại sư đưa về nhà, con đã hứa trả thù lao cho ngài ấy là mười nghìn tệ. Còn chuyện giúp con đầu thai, con cũng hứa sẽ trả phí riêng.

Thấy mẹ định nói gì đó, Dương Kiều tiếp lời ngay:

— Mẹ đừng lo tiền nong. Ngày trước con làm dự án đền bù đất đai kiếm được khá nhiều, con có lập một tài khoản tiết kiệm riêng bằng chứng minh thư của mẹ. Trong đó có hơn hai trăm nghìn tệ, thẻ ngân hàng con giấu trong cuốn sách dày nhất trên giá sách phòng con, mật khẩu là ngày sinh nhật của mẹ. Giờ chắc thẻ đó lạc đâu rồi, mẹ cầm chứng minh thư ra ngân hàng làm lại nhé. Mẹ trích một phần lo phí đầu thai cho con, phần còn lại mẹ giữ lấy mà dưỡng già.

Nghe đến đây, Liễu Kim liếc mắt nhìn xéo sang con ma nữ.

Con quỷ cái này! Lúc trước còn than nghèo kể khổ bảo không có một xu dính túi kia mà? Giờ lòi ra cả gia tài. Đúng là ma lanh, nói dối không chớp mắt.

Bà cụ nghe vậy thì nước mắt lại trào ra:

— Tiền này mẹ lo được mà con. Kiều ơi, ngày trước nếu không nhờ con giỏi giang tháo vát thì gia đình mình cũng chẳng khá giả được như thế này. Làm sao mẹ có thể để con chết rồi vẫn phải tự bỏ tiền túi lo hậu sự cho mình chứ...

— Mẹ, nếu năm đó mẹ không kiên trì bán hết của cải cho con đi học thì con cũng không có ngày đó. Ơn dưỡng dục con chưa báo đáp được ngày nào, chỉ có chút tiền này thôi, mẹ đừng để con mang danh bất hiếu xuống suối vàng.

— Kiều... con của mẹ... — Bà cụ lại òa khóc, không nói nên lời.

— Mẹ, Kiều Kiều, thôi đừng tranh nhau nữa. Tiền này để chị lo. — Chị gái Dương Kiều dứt khoát lên tiếng, lau nước mắt. — Năm đó cũng nhờ Kiều đưa một khoản vốn, lại nhờ em ấy chạy vạy quan hệ nên chồng chị mới nhận được công trình lớn. Vợ chồng chị nợ em ấy cả cơ nghiệp này, lần này phải để chị trả.

Nói xong, cô quay sang nhìn Liễu Kim, ánh mắt kiên định của một người phụ nữ quyền lực trong gia đình:

— Đại sư, em gái tôi làm phiền ngài rồi. Nhưng chuyện đầu thai... liệu có thể chọn được suất tốt không? Tôi muốn em tôi kiếp sau được đầu thai vào nhà tử tế, giàu sang, không phải khổ sở nữa. Giá bao nhiêu ngài cứ ra giá, tôi trả gấp mười lần cũng được!

Liễu Kim thầm hít vào một hơi khí lạnh, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Gấp mười lần!

Phí cơ bản hắn định chém là một trăm nghìn tệ. Gấp mười là một triệu tệ!

Phải chạy bao nhiêu đơn hàng ship, phải leo bao nhiêu tầng lầu mới kiếm được chừng đó? Bây giờ chỉ cần gật đầu một cái là đổi đời. Mình có đang trở thành một gian thương hút máu người không nhỉ?

Nhưng lý trí nhanh chóng kéo hắn trở lại mặt đất. Hắn biết cái gì làm được, cái gì không.

Liễu Kim nuốt nước bọt, dứt khoát lắc đầu. Tiền thì ai chẳng thích, nhưng chuyện vượt quá khả năng thì tuyệt đối không được nhận bừa. Tiền có thể kiếm ít một chút, nhưng cái mạng và cái nghiệp thì phải giữ. Lừa người sống còn được, chứ lừa chuyện âm ty địa phủ thì có ngày vỡ mồm.

— Xin lỗi chị, cháu thực sự không có bản lĩnh đó.

Hắn cố giữ giọng bình thản, dù ruột gan đang tiếc đứt từng khúc:

— Nghiệp vụ đầu thai này là cháu hợp tác với một vị đại sư khác ở chùa Thiền Ẩn, mỗi người một chuyên môn. Với lại, chuyện đầu thai là thiên cơ, bọn cháu chỉ phụ trách dẫn đường, không phụ trách bảo hành hay sắp xếp chỗ ngồi, vì chuyện đó liên quan đến phán xét của Âm phủ. Người phàm như bọn cháu không có tư cách can thiệp vào luân hồi.

Thấy người chị gái vẫn chưa cam tâm, Liễu Kim bồi thêm một câu chốt hạ mang đậm tính triết lý:

— Cho nên giá cả rất công khai minh bạch, phí trọn gói là một trăm nghìn tệ. Tuy nhiên, việc đầu thai tốt hay xấu còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố phụ trợ khác, quan trọng nhất là hành thiện tích đức. Đạo lý này chắc mọi người đều hiểu. Nếu gia đình muốn tốt cho cô ấy, hãy dùng số tiền dư ra kia làm nhiều việc thiện, hồi hướng công đức cho cô ấy. Như vậy hiệu quả còn tốt hơn gấp trăm lần việc đốt tiền cho thầy bà.

Người chị gái nghe xong thì sững người, đôi mắt đỏ hoe nhìn Liễu Kim với vẻ nể phục. Cô im lặng gật đầu. Tuy cô tự nhận mình làm ăn buôn bán có chút thủ đoạn, nhưng lời của vị đại sư trẻ tuổi này quả thật rất thấu tình đạt lý.

Món nợ với em gái, dùng tiền không trả hết được, mà phải dùng tấm lòng.