Tại Vĩnh Dạ Tôi Xây Dựng Nơi Trú Ẩn

Chương 28. Vĩnh Dạ giáng lâm, quỷ vật hoành hành! 2

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Cậu bảo tôi đi hướng đông, tôi tuyệt đối không đi hướng tây!"

Gã vốn là một trạm trưởng của "Vương gia", khoảnh khắc biết tin mùa mưa đến sớm, và trong tộc không thể tiếp ứng.

Sự tuyệt vọng tột cùng lập tức bao trùm tâm trí gã.

Trạm trưởng vốn là một nghề liếm máu trên lưỡi dao, gã quá rõ điều này có ý nghĩa gì, ngay khi gã chuẩn bị tự sát, thì nghe thấy Vương Khuê gào tên gã bên ngoài nhà, bán tín bán nghi gã đi theo tới đây.

Cho dù là giả gã cũng nhận, dù sao đây cũng là cọng rơm cứu mạng duy nhất gã gặp được.

Mãi đến khi tới doanh trại này nhìn thấy hai tòa tháp tên sừng sững trong mưa, trong lòng mới cuối cùng thắp lên một tia hy vọng, có lẽ... có lẽ thực sự có thể sống sót, tuy hy vọng này rất mong manh.

"..."

Trần Phàm vẻ mặt bình tĩnh đi tới trước mặt người đàn ông trung niên xách trường đao này, trên cổ gã còn có thể lờ mờ nhìn thấy hai vết thương khá nông, máu rỉ ra đã bị nước mưa xối nhạt đi.

Đây là vết cắt thử.

Rất ít người khi dùng dao tự sát, có thể dứt khoát cho mình một nhát, người thực sự làm được như vậy, tố chất tâm lý là loại đỉnh của chóp.

Trong lúc do dự và không xuống tay được, sẽ hình thành loại vết cắt thử này.

"Xem ra Vương Khuê chỉ cần đến muộn một bước, là anh không đứng được ở đây rồi."

"Trần trạm trưởng."

Người đàn ông trung niên mặt đầy đau khổ run giọng nói: "Cậu cũng làm nghề này, cậu cũng biết dù sau khi bóng đêm buông xuống đi vào bóng tối, cũng sẽ không chết ngay lập tức, nhưng cái cảm giác tuyệt vọng chờ chết trong bóng tối đó, không mấy ai chịu nổi."

"Nếu thực sự phải chết, tôi thà chết dưới dao của mình, còn hơn chờ chết trong tuyệt vọng."

"Các vị!"

Trần Phàm nhìn mấy người còn lại, không tiếp lời người đàn ông trung niên, mà quét mắt qua gương mặt từng người khàn giọng nói: "Mấy người các anh đều là người của ba thế lực lớn, ít nhiều chắc cũng từng nghe qua tên tôi."

"Tôi tên là Trần Phàm."

"Là người thừa kế của Trần gia, mẹ đẻ là kiến trúc sư cấp 4, những năm nay vì tranh chấp trong tộc tôi luôn bị chèn ép đủ đường, cho đến khi tới cái trạm vốn dĩ bỏ hoang này làm trạm trưởng."

"Việc đã đến nước này, tôi nói thẳng luôn, mẹ đẻ trước khi chết để lại cho tôi một phần thừa kế kiến trúc sư, mà tôi cố ý tránh xa tai mắt trong tộc để âm thầm tích lũy sức mạnh ở đây."

"Hai tòa tháp tên cấp 2 này chính là do tôi tạo ra."

"Tiếp theo —"

"Các anh chỉ cần nghe theo chỉ huy của tôi, Trần Phàm tôi có thể làm là cố gắng hết sức đưa tất cả các anh sống sót, vượt qua mùa mưa."

"Qua mùa mưa, đi hay ở tôi không ngăn cản."

Sáu người nhìn nhau, lần lượt móc bọc hành lý trong ngực ra đặt xuống đất khàn giọng nói: "Tùy trạm trưởng sai bảo!"

"Được!"

Trần Phàm nhìn bản đồ da quỷ, nhìn sang Vương Khuê bên cạnh ra lệnh tiếp: "Thời gian gấp gáp, trạm xa hơn chúng ta cũng không đi được nữa, gần đây có 2 trạm đêm qua đã bị phá hủy."

"Anh và Tiểu Khâu chọn thêm hai người nữa, chia nhau đi tới hai trạm bỏ hoang này, kéo hết những đồ dùng được về đây, trong hai trạm này có lẽ còn một ít dự trữ quỷ thạch."

"Rõ."

...

Sau khi Vương Khuê đi.

Ở lại tại chỗ còn bốn người, đều là đàn ông đàn ang, không có phụ nữ ở trạm, bốn người này đều là người của các trạm khác.

Trong sáu người này không có một người đi đường nào, vừa khéo hai ngày nay trong trạm đều không có người đi đường qua lại nghỉ trọ.

Chủ yếu cũng do các trạm quanh đây quả thực hơi hẻo lánh, không có mấy người đi qua.

"..."

Trần Phàm xoay người nhìn căn nhà gỗ phía sau, hắn phát hiện cái thân phận con riêng Trần gia và cái danh của bà mẹ đẻ chưa từng gặp mặt kia dùng khá tốt, ở thế giới này, có hai chuyện này làm bảo chứng, giành được sự tin tưởng ban đầu đơn giản hơn nhiều.

Việc làm ăn trạm canh trên hoang nguyên là chế độ độc quyền, tất cả các trạm gần như đều do ba đại gia tộc bố trí, không có trạm do người ngoài bố trí, chỉ có số ít trạm là do thế lực bên "Bình Thành" bố trí.

"Trạm trưởng."

Một người đàn ông trung niên mặt đầy rỗ phía sau, đứng trong mưa lớn vội vàng sáp lại hỏi: "Có gì chúng tôi làm được không?"

Gã là trạm trưởng trạm số 36 của Trần gia, mùa mưa đến sớm cũng bị bỏ rơi trên hoang nguyên.

Khi về tộc nghỉ phép, gã từng nhìn thấy Trần Phàm từ xa một lần, khi đó Trần Phàm đi đường luôn cúi đầu, trông cực kỳ yếu đuối tự ti, hoàn toàn khác với khí độ lúc này, lúc đó gã còn cảm thán, một đích trưởng tử đàng hoàng lại sống sờ sờ rơi xuống tình cảnh không bằng hạ nhân.

Bây giờ xem ra.

Tất cả đều là ngụy trang, đều là ngụy trang để bảo toàn bản thân chờ thời cơ trỗi dậy.

Gã biết ngay mà, người của mấy đại gia tộc này, tâm cơ đứa nào đứa nấy sâu không thấy đáy, làm gì có ai an phận thủ thường.