Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phương Tịch khoanh hai tay trước ngực, tựa người vào cây cột và đã hiểu ra tất cả.

Kiên trì lúc này chỉ là một hy vọng mong manh đến cực điểm. Chỉ hy vọng con Yêu Ma Thụ này có thể ăn uống no nê xong thì sẽ tự rời đi.

 

Nhưng ngay từ đầu lại không có ai nghĩ đến con ma này lại là một cái cây, có thể nó cũng sẽ không bao giờ rời đi.

 

Nếu nó muốn rời đi thì nó cũng phải để cho tán cây lan ra toàn bộ bầu trời và dùng rễ cây giết chết tất cả mọi người cái đã.

 

Đương nhiên, dựa vào trình độ khuếch tán của Yêu Ma Thụ thì quá trình này sẽ mất vài tháng cho đến một năm, cho nên nguy hiểm ban đầu ngược lại là những võ quán chủ kia!

 

Trong lúc Phương Tịch đang suy tư, sắc mặt Mộ Thương Long bỗng nhiên biến đổi mà phun ra một ngụm máu đen rồi ngất đi.

 

"Cha!"

 

Mộ Phiêu Miểu kinh hô một tiếng và vội vã chạy đến đỡ ông ta.

 

Không chú ý đến đám người rối ren kia, Phương Tịch đi ra khỏi phòng nhìn xem bầu trời âm trầm.

 

Chiến lực mạnh nhất của võ quán Bạch Vân hiện giờ đã bị hao tổn, chỉ sợ không giấu được người có tâm, nguy hiểm chỉ trong một sớm một chiều.

 

Tại Thanh Trúc sơn, thân ảnh Phương Tịch xuất hiện trong tầng hầm, cảnh giác nhìn xem xung quanh.

 

Phát hiện tấm bùa hộ thân trên vách tường vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là linh quang trở nên vô cùng yếu ớt mà hắn lập tức thở phào một hơi.

 

"Ta vẫn có thể trở về! Xem ra ta sẽ dễ dàng thoát khỏi nơi nguy hiểm kia."

 

Về phần dẫn theo người khác ư?

 

Trong đầu Phương Tịch bây giờ căn bản không có suy nghĩ này!

 

Bàn tay vàng của hắn là quan trọng nhất, cho dù cả Hắc Thạch thành đều chết sạch thì hắn cũng sẽ không thoả hiệp.

 

Phương Tịch lấy lý do tìm kiếm vật liệu mà chạy đến một góc tối không người đi qua.

 

Vẻ mặt hắn lúc này dần trở nên chăm chú mà lấy từ trong ngực ra một chiếc bình ngọc nhỏ, trong bình là máu của người nhiễm ma tính!

 

"Ma ở thế giới Đại Lương không giống với ma ở giới tu tiên, ít nhất ta không cảm ứng được một chút ma khí nào, nhưng biểu hiện lại có vẻ khá quỷ dị..."

 

Phương Tịch nghĩ vậy rồi lấy ra một cái đĩa ngọc, từ trong bình hắn đổ ra một giọt máu đen sẫm rơi xuống đĩa.

 

Coong!!!

 

Giọt máu rơi lên đĩa ngọc làm phát ra âm thanh giống như kim loại va chạm, dường như nó đã bị đông cứng lại.