Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cả đám đang trầm ngâm thì một bóng người xông ra quỳ xuống đất hô lên: "Võ Cực nguyện góp sức trâu sức ngựa cho đại nhân!"
"Nhị sư huynh, ngươi..." Đường Toàn run rẩy chỉ vào Võ Cực.
Lưu Đào Đào cũng không ngờ Nhị sư huynh Võ Cực của nàng vậy mà lại là kẻ phản bội đầu tiên.
Mặc dù Võ quán Bạch Vân đã mất đi chân lực võ giả và tình cảnh này quả thực cũng không tốt, nhưng loại tâm tư này...
Viên Phi cười ha hả nói: "Võ Cực, ngươi không tệ, rất không tệ! Nhưng đáng tiếc ngươi có thể phản bội Võ quán Bạch Vân thì cũng có thể phản bội ta bất cứ khi nào."
"Hả?" Võ Cực tràn đầy kinh hoàng ngẩng đầu.
Ngay sau đó, một nhát côn đã nện vào trán Võ Cực làm hắn vỡ đầu mà chết.
Bịch!
Thi thể Võ Cực nặng nề ngã xuống đất.
Khi nhìn người đang sống sờ sờ biến thành thi thể, mặc dù mấy ngày nay đã trải qua nhiều chuyện nhưng Mộ Phiêu Miễu vẫn có cảm giác sững sờ.
"Thế nào? Ta chỉ cho các ngươi thời gian mười hơi thở để cân nhắc thôi đấy!”
Đây mới chính là thế giới lấy nắm đấm làm quyền lực. Nếu như không có nguy cơ sinh tử trong thành thì càng tốt hơn.
"Ta... Đáp..." Mộ Phiêu Miễu vô cùng không cam lòng, lúc này nàng đã mất đi chốn che chở cùng vật tư thì không khác gì so với chết cả.
Nhưng so với chết dần chết mòn thì chết ngay lập tức càng tốt hơn.
"Chúng ta không thể đáp ứng." Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới một giọng nói ôn hoà.
Phương Tịch chậm rãi đi vào.
"Phương sư đệ!" Mộ Phiêu Miễu vui mừng hô lên.
Vị sư đệ này trước đó nói rằng muốn đi tìm kiếm vật tư mà mấy ngày chưa về, khiến cho nàng ngày đêm lo lắng sợ là hắn đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Nhưng Phương Tịch xuất hiện cũng không quá đúng lúc làm nội tâm nàng vô cùng âu sầu, vì tên độc ác Viên Phi này sẽ thật sự giết người!
Viên Phi trừng mắt hỏi: "Ngươi không đồng ý sao? Hẳn là ngươi muốn luận võ thắng thua cùng ta một phen nhỉ?"
Dáng vẻ tươi cười của Phương Tịch hơi lạnh đi mà cười nói:"Ha ha ha, tại hạ từ xưa tới nay không luận võ mà chỉ giết người!"
Trong lúc nói chuyện thì hắn đã đi đến chỗ Viên Phi và đánh ra một chưởng.
Gió tanh lướt qua, bàn tay hắn trở thành một màu đen kịt, hiển nhiên bên trong chưởng phong có mang kịch độc!
"Thân pháp thật nhanh, chưởng lực thật độc!" Viên Phi chống côn xuống đất và giật lùi về sau đầy sợ hãi giống như một con vượn lớn.
Đám người Mộ Phiêu Miễu đều ngây người ra: "Trình độ Hắc Vân sao? Phương sư đệ đã đột phá rồi ư?"
Trông thấy bàn tay Phương Tịch là một màu đen thui mà trong lòng Mộ Phiêu Miễu phức tạp đến khó tả.
Nàng vất vả luyện võ nhưng lại không có cách nào đột phá cảnh giới Hắc Vân, nếu nói nàng không hâm mộ và đố kị thành tựu mà Phương Tịch dễ dàng có được thì dĩ nhiên là giả.
Nhưng lúc này môn phái đang suy yếu, nếu đã có hắn đứng ra tiếp nhận võ quán thì cũng khiến cho nàng âm thầm thở ra một hơi.
Viên Phi nhảy ra một đoạn, hắn chỉ trường côn trong tay về phía Phương Tịch nói: "Được! Không ngờ Võ quán Bạch Vân trừ Mộ Thương Long ra còn có một vị nhân tài! Viên Phi, Vô Cực Côn, xin chỉ giáo nhiều hơn.”
"Vô Cực Côn à?" Phương Tịch nhớ tới Viên Thiên Cương, kẻ mà đã từng tới phủ của hắn để múa võ. Đó có vẻ là sư môn trưởng bối hoặc là thân quyến nào đó của tên này.
Nhưng bây giờ hắn căn bản không muốn nghĩ ngợi gì, Hồng Xà Thối trong lúc hành tẩu đã biến hắn thành một cái bóng đen lao tới.
Ầm!!!
Viên Phi cũng liên tục gào thét và múa côn không một kẽ hở.
Sau một lát, bàn tay Phương Tịch giống như rắn độc xuyên qua khe hở vô cùng nhỏ của côn pháp mà đánh vào ngực Viên Phi.
Răng rắc!
Tiếng xương nứt ghê rợn đến cực điểm, cả người Viên Phi bay rớt ra ngoài, con mắt tràn đầy tơ máu thốt ra một câu rồi ngất đi: "Không thể nào..."
"Không có gì là không thể!" Phương Tịch thu chưởng về nói.
Bạch Vân Chưởng của hắn đã đột phá chân lực, khiến cho thân thể hắn cường hoá lần hai.
Mặc dù không phải chân lực tăng lên gấp đôi nhưng dù chỉ là một, hai thành là cũng đã đủ đề nghiền ép Võ quán chủ phổ thông.
Dù sao sau khi đạt đến đỉnh phong thì ngay cả chút chênh lệch cũng có thể là yếu tố mấu chốt để quyết định thắng bại, giống như những vận động viên ở kiếp trước của hắn vậy.
Khí huyết của Phương Tịch đã vượt qua Viên Phi mấy cấp nên liền chiếm ưu thế cực lớn, lại cộng thêm việc hắn tai thính mắt tinh mà tìm được sơ hở trong côn pháp của đối phương, từ đó lấy một kích trí mạng để đánh đối phương cũng là chuyện thường mà thôi.
"Chết... Chết rồi sao?" Đường Toàn tiến lên xem xét một phen thì xác định Viên Phi đã chết.
Vị Võ quán chủ này bị Phương Tịch vỗ một chưởng ở ngực khiến cho lục phủ ngũ tạng đều vỡ vụn và còn trúng phải kịch độc, vậy hắn dĩ nhiên sẽ chết không thể nghi ngờ.
"Sau khi xảy ra ma tai thì quy tắc trong thành đã sớm thay đổi. Các người phải nhanh chóng thích ứng đi!" Phương Tịch trừng mắt hung hăng răn dạy mấy người Đường Toàn giống như huấn luyện học đồ.
Đám người bao gồm cả Mộ Phiêu Miễu đều bị hắn răn dạy đến rụt đầu lại, phảng phất như đang đối mặt với Mộ Thương Long vậy.