Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tại thời điểm đi dạo ở trong khu chợ nội thành phía tây này, Phương Tịch tự nhiên lại phát hiện ra người quen, làm cho hắn có chút kinh hỉ.

Tên béo này dù là vào khoảng thời gian như tận thế này vẫn như cũ có phương pháp làm ăn, vậy mà có thể làm ra thịt chuột để buôn bán.

Như vậy đã là tốt hơn rất nhiều so với các sạp hàng khác, treo đầu dê bán thịt chó.

Ở trong khu chợ, quầy của hắn cơ hồ là tồn tại độc nhất.

Đương nhiên, Phương Tịch không phải tới mua thịt chuột ăn.

Ngược lại, Hàn mập mạp nhìn thấy hắn lại giống như nhìn thấy người yêu lâu ngày không gặp, oán giận nói: “Cũng không phải là do thế sự gần đây sao? Gần đây giá lương thực tăng vọt khiến đám thịt Thái Tuế kia ta nuôi cũng sắp chết rồi, bất đắc dĩ chỉ có thể cắt giảm khẩu phần ăn của mình, một ngày ta chỉ có thể ăn tám bữa cơm, kéo dài như vậy chỉ sợ ta chết mất......"

Vừa nói, Hàn mập mạp vừa nhìn chăm chú vào cái bụng đã nhỏ đi một vòng của mình, trong giọng nói vô cùng thương cảm.

Phương Tịch có chút im lặng, Hàn mập mạp trước đây ăn uống sung túc bây giờ phải thắt lưng buộc bụng, chắc hẳn trong lòng vô cùng khó chịu.

Nhưng vào lúc này, nhìn những người ngoài kia đói đến mắt xanh lè, điệu bộ nói chuyện của hắn lại càng có vẻ khoe khoang!

"Tháng trước ngươi bán cho ta quyển Thiết Tí Quyền kia quả thực bình thường, nếu lần này vẫn là mặt hàng giống nhau, ta sẽ không mua bí tịch chỉ cần thịt Thái Tuế."

Phương Tịch thản nhiên nói.

Ngày đó ở trong chợ nhìn thấy Hàn mập mạp, hắn đúng là có chút mừng rỡ a.

Nguồn cung cấp của thịt Thái Tuế có thể tiếp tục được duy trì.

Hơn nữa, trên tay đối phương còn có rất nhiều bí tịch!

Đại khái chỉ là tốn hao chút lương thực giá rẻ từ trên tay võ giả thu mua được.

Sau khi Phương Tịch nhìn thấy, nhất thời nổi lên tâm tư hợp tác.

Để cho Hàn mập mạp thu mua bí tịch, sau đó tăng giá bán cho hắn, giá cả thì lấy lương thực thanh toán.

Dù sao chỉ cần không phải là linh mễ, chút lương thực này từ nông hộ bình thường dưới chân núi Thanh Trúc ngỏ lời thu mua là được, chỉ tốn đôi chút công sức di chuyển và vàng bạc mà thôi.

"Lấy trí thông minh này của ta, cũng không biết đã cứu sống được bao nhiêu người, quả thật công đức vô lượng, công đức vô lượng a..."

Phương Tịch thầm nghĩ.

Hàn mập mạp trở mình: “Thiết Tí Quyền lần trước, chính là bản gốc chân truyền của Thiết gia, Thiết gia lão gia tử khi lần đầu tiên luyện thành quyền pháp này gần như đã quét ngang nửa giới võ quán. Nếu không phải là do cháu trai nhà hắn đói muốn chết, mới sẽ không bán rẻ cho ta... Quên đi quên đi, tạm không nói những thứ này, dù ngươi muốn bí tịch Chân Kình thì vẫn là không có! Nhưng đám Nguyên Hợp Sơn thì không chắc lắm, hay ta giật dây cho các ngươi làm việc với nhau nhé ?"

"Vẫn là miễn đi, ta sẽ tự mình đi tìm bọn hắn."

Phương Tịch xoa xoa ngón tay.

Hiện tại nếu hắn chống lại Lệnh Hồ Dương, một tên đã có thể so với luyện thể nhị trọng, độ nắm chắc cũng không lớn: “Trên tay ngươi có cái gì đều lấy ra đi!”

"Đây chính là bí tịch của ta lần này."

Hàn mập mạp rút ra một quyển sách, tiện tay ném cho Phương Tịch.

Phương Tịch nhận lấy, đáy mắt thoáng nổi lên một tia vui mừng: “Thiết Y Công?"

Môn công pháp này, chính là ngoại môn ngạnh công, chuyên môn rèn luyện lực phòng ngự của thân thể cùng tứ chi.

Không thể không nói, cùng Bạch Vân chưởng cùng Hồng Xà thối của hắn tương đối xứng đôi, ít nhất sẽ không quá mức xung đột.

Đương nhiên, xung đột chân chính có lớn hay không, còn phải luyện ra mới biết được.

"Còn có Thần Ý đồ nữa tuyệt đối là một quyển tiểu tinh phẩm, không tồi không tồi, ngươi ra giá đi?"

"Một ngàn cân lương thực! Đây chính là ta phải hao tổn bao sức lực mới lấy được đấy.”Hàn mập mạp kiên định nói.

"Năm trăm cân, lại cho ta mười cân thịt Thái Tuế !”Phương Tịch nhướng mày, trực tiếp hạ xuống nửa giá.

Hàn mập mạp lại có chút đáng thương mà nháy mắt mấy cái: “Ta tích góp chút lương thực dễ dàng sao?"

Thấy thế, khóe miệng Phương Tịch không khỏi co rút.

Loại ủy khuất này tiểu hài tử hoặc là mỹ nữ làm ra coi như đáng yêu, con lợn trăm cân này, không đúng, phải mấy nghìn cân ấy chứ,làm cho hắn không khỏi buồn nôn.

"Thôi thôi, ta nuốt không trôi được cái điệu bộ ấy của ngươi đâu, ta cho ngươi thêm một ít, sáu trăm cân."

"Không được! Ít nhất phải tám trăm cân."

Sau một phen cò kè mặc cả song phương thành công ước định lấy bảy trăm cân lương thực là giá của giao dịch lần này, Phương Tịch xong xuôi cũng cầm bí tịch rời đi trước.

Về phần lương thực cùng thịt Thái Tuế, tự nhiên là chuyện sau đó.

Nếu ở trong chợ buôn bán lớn như vậy, sớm muộn sẽ bị người khác cướp!

Con người ở đây đều đã đói đến điên hết rồi, chuyện gì cũng làm được!

"Tên này..."

Hàn mập mạp nhìn bóng lưng Phương Tịch rời đi, ánh mắt liền trầm tư suy nghĩ, hai ngón tay béo ú sờ sờ cái cằm nủng nỉnh mỡ: “Hắc hắc...Hay là hắn đã chiếm đoạt vài cửa hàng lương thực nhỉ ? Trên tay ta lượng lương thực có chút không sung túc lắm,nếu chiếm được những cửa hàng đó... Không được,mấy cửa hàng đó đều không dễ dây vào, hy vọng mấy tên trong chợ kia có thể thông minh hơn một chút."

"Không đúng, bọn họ ngu xuẩn một chút càng hợp ý ta, đợi đến khi đều chết sạch, là ta chẳng phải là có thể thuận thế cướp cửa hàng cùng lương thực của bọn hắn sao!"