Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Có lẽ nếu ngay cả Đan Đỉnh Các cũng không được vậy thì ta liền thử đi dạo mấy quầy hàng nhỏ kia thử một chút vận khí đi.”
Vừa nghĩ đến đây Phương Tịch liền đi dạo giữa các quầy hàng lưu động.
Từ sau khi xuyên qua, Phương Tịch cũng không phải là không có bị tiểu thuyết tẩy não, hắn cũng muốn thử một chút cái gọi là cơ duyên mà các bộ tiểu thuyết hay nói tới.
Kết quả cũng không cần phải nói, trong tiểu thuyết đều là gạt người!
Đừng nói là nhặt được cơ duyên nghịch thiên, cho dù là một tí mà cũng không có!
Không nói chính Phương Tịch, ngay cả bọn tán tu tiềm phục cả năm trên các mái nhà thì cũng phải ngao ngán.
Không nói đâu xa, khi đến đây quan sát một hồi Phương Tịch chỉ thấy từng đám tán tu lắc đầu lỗ vốn đi ra.
Trong đó thậm chí còn có mấy tên muốn đại náo phường thị nhưng sau đó đã bị đội chấp pháp của Tư Đồ gia ném ra ngoài.
Phương Tịch dảo bước đi dạo quanh một vòng, tuy rằng hắn coi trọng mấy vật kia thế nhưng tiền bạc trong túi có chút eo hẹp, quả thực bây giờ hắn cũng không có biện pháp nào.
Đặc biệt là mảnh phối phương ủ rượu kia khiến cho hắn đôi lúc chỉ cần nghĩ tới là thấy thèm thuồng.
"Quên đi, dù sao việc ủ rượu chính ta cũng có thể thử một chút vì lấy linh mễ làm vật liệu cơ bản, cùng lắm thì ta ủ ít một chút coi sao."
"Lấy linh mễ để sản xuất rượu sẽ có độ hiệu quả không có gì khác, đối với việc lấp đầy cái bụng và tu bổ linh khí thì hẳn là không sai biệt lắm."
Ngay tại thời điểm Phương Tịch cân nhắc phương thức ủ rượu, bước chân hắn bất tri bất giác đi tới quầy hàng của Tông phù sư.
Nơi này là quầy hàng của Tông phù sư, tuy nhiên hôm nay Tông phù sư dường như không có ở đây mà chỉ có nương tử của hắn tên là Lục Chi đang bày sạp bán. Mà ở bên cạnh quầy hàng vừa vặn còn có một người khác.
"Ồ? Đây không phải là Trần đạo hữu sao?" Phương Tịch nhìn thấy Trần Bình thì mỉm cười tiến lên chào hỏi.
"Phương đạo hữu đó à?" Nụ cười của Trần Bình hơi mất tự nhiên, hắn chỉ đáp lại qua loa một câu rồi nhanh chóng rời đi.
"Trần đạo hữu tới đây mua phù gì vậy? Phù triện hay là linh sa thế?" Phương Tịch nhìn bóng lưng Trần Bình hớt hải rời đi, dường như có chút không bình thường nên đánh tiếng hỏi thăm Lục Chi.
Lục Chi dáng người đẫy đà, tính cách lại thập phần mạnh mẽ, tu vi đã đạt đến Luyện khí tầng sáu, mắng mỏ một câu: "Phi, một tên đăng đồ tử mà thôi. Tên tiểu tử họ Trần này lúc trước mặt dày mày dạn ở nhà ta học tập phù đạo, có lúc ánh mắt luôn luôn liếc loạn lên người ta."
"Ồ!" Phương Tịch suy tư nhìn xem Lục Chi, không thể không thừa nhận bà chủ sạp phù triện này đúng là một đại mỹ nhân.
Tuy rằng tuổi tác của nàng hơi lớn, nhưng lại mang theo phong vận thành thục.
Thật không ngờ khẩu vị của Trần Bình lại mặn như vậy!