Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thời điểm Phương Tịch đến mượn Thần Ý đồ từ Mộ Phiêu Miểu, nàng vậy mà vì Mộ Thương Long giải vây: "Phương sư đệ, kỳ thật phụ thân ta cũng ủy khuất quá lâu rồi. Phụ thân ta bao năm lèo lái võ quán chúng ta đến bây giờ cũng rất là vất vả, mà đệ tử dưới tay lại nhân bất thành khí, khó ai đạt được thành tựu như Phương sư đệ."
Nói tới đây Mộ Phiêu Miểu cũng có chút tiếc hận. Thiên phú của Phương Tịch tại Bạch Vân chưởng quả nhiên xứng đáng là đệ nhất nhân từ khi võ quán Bạch Vân mở cửa tới nay, thế nhưng hắn lại còn quá giàu, mà đôi khi quá giàu cũng không tốt.
Ví dụ như nếu Phương Tịch xuất thân bình dân hay thậm chí là ăn mày thì nói không chừng Mộ Thương Long sẽ thu hắn làm nghĩa tử rồi dốc lòng bồi dưỡng, tương lai có thể hắn sẽ là trụ cột của võ quán Bạch Vân.
Mà như thế nào là trụ cột của võ quán? Tất nhiên là thay mặt võ quán lên lôi đài đối quyền với các võ quán khác rồi!
Sau khi sư phụ già đi, đệ tử sẽ có nghĩa vụ kế thừa y bát từ sư phụ, để tiếp tục thay sư phụ dẫn dắt võ quán đến trình độ khai chi tán diệp.
Nếu như Phương Tịch có thể làm được điểm ấy thì Mộ Thương Long có thể sẽ đem Mộ Phiêu Miểu gả cho hắn.
Thế nhưng mà Phương Tịch lại có quá nhiều tiền, vậy hắn làm sao có thể vì một võ quán nho nhỏ mà lủi mình vào được?
Phương Tịch trầm ngâm một hồi rồi miễn cưỡng trả lời: "Nỗi khổ tâm của sư phụ thì ta sao có thể không biết được chứ? Như vậy đi, ta chỉ có thể hứa hẹn một câu ngày sau sẽ vì võ quán Bạch Vân mà ra tay một lần!"
"Thật sao?”Ánh mắt Mộ Phiêu Miểu hơi sáng lên, hỏi.
"Nhưng ta còn có một điều kiện.” Phương Tịch thấy thế thì lập tức đưa ra yêu cầu của mình.
Mộ Phiêu Miểu nhìn thấy ánh mắt đối phương đang nhìn chằm vào mình mà hai má không khỏi hơi đỏ lên và lại nghĩ: “Nếu là sư đệ thì cũng chưa chắc là không được..."
Một chữ “ta đáp ứng” tựa như muốn thốt ra thì bất chợt bên tai nàng liền tiếp tục truyền đến âm thanh gọn lỏn của Phương Tịch: “Ta muốn một mình nghiên cứu Thần ý đồ trong một đêm!"
"Hả?” Mộ Phiêu Miểu trừng to con mắt, trong lòng nàng không hiểu nên nói gì tiếp theo với hắn.
Phương Tịch cũng có chút ngượng ngùng mà giải thích: “Hôm nay ta nghiên cứu Thần Ý đồ dường như là do có sư tỷ bên cạnh nên ta khó có thể tập trung, bởi vậy ta mới đưa ra thỉnh cầu này."
"Ngươi chỉ mượn Thần Ý đồ nghiên cứu trong một đêm thôi sao?" Mộ Phiêu Miểu hỏi lại.
Mộ Phiêu Miểu cũng không biết tại sao trong lòng mình đột nhiên có chút tức giận. Tên xấu xa này suýt chút nữa làm ta vuột miệng rồi!