Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Thuần Vu, ngươi vì sao muốn nói lại thôi?" Lệnh Hồ Dương có cảm quan thập phần nhạy bén, khi đang uống một chén rượu mà thấy vậy thì hắn có chút không kiên nhẫn nên thuận miệng hỏi một câu.
Thuần Vu lúc này khẽ mở môi đỏ mọng: “Sư thúc, không biết ngươi còn nhớ Phương Tịch không?
Lệnh Hồ Dương giật mình hỏi: “Người này là ai?
Thuần Vu nhất thời cảm thấy rất là bất đắc dĩ, tuy nhiên nàng cũng không có biện pháp bởi vì vị sư thúc này của nàng chẳng nhớ được nhiêu tên đệ tử ở phân bộ, bao gồm cả nàng thì chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay, cho nên nàng chỉ có thể nhẫn nại giải thích: “Người này vào mấy tháng trước muốn bái nhập Nguyên Hợp Sơn chúng ta nhưng đã bị từ chối, sau đó hắn liền bái nhập vào võ quán Bạch Vân. Mấy ngày gần đây có tin tức truyền đến rằng hắn không biết làm cách nào mà đã tu luyện Bạch Vân chưởng đến mức bước vào khí huyết tam biến. Xem ra người này tuy rằng thiên phú bình thường nhưng vận khí không tệ.”
Lệnh Hồ Dương thưởng thức chén rượu, nói: “Có thể là do thân thể của hắn cực kỳ phù hợp với nhất mạch Bạch Vân Chưởng, nhưng cũng chỉ là như vậy mà thôi. Võ học tam lưu làm sao có thể so được với võ học mật truyền của Nguyên Hợp Sơn chúng ta được? Người này cả đời chỉ sợ cũng cảnh giới cũng chỉ quanh quẩn tại bên trong Võ Quán Chủ thôi. Mà tại sao tự nhiên ngươi lại nhắc tới hắn làm gì?”
Thuần Vu cười khổ trả lời: “Sư điệt chỉ là có chút tiếc hận vì người này có thể đột phá tới khí huyết tam biến thì ít ra cũng có một chút thiên phú, có lẽ ngày đó chúng ta đã có chút nhìn lầm mà không thu hắn."
"Nhìn nhầm thì liền nhìn nhầm, thiên hạ này có biết bao nhiều vị thiên tài sớm nở chóng tàn? Dù hắn có là một khối ngọc quý nhưng bề mặt thô ráp do chưa được mài dũa điêu khắc thì cũng khó trở thành một viên ngọc quý. Nói không chừng khi bị sứt mẻ thì hắn liền bị vứt bỏ bên đường như những viên đá phổ thông khác. Cho nên mặc dù hắn có tố chất thiên tài thì như thế nào chứ?" Lệnh Hồ Dương lơ đễnh khoát tay nói,
Trong mắt bỗng nhiên hắn lóe ra hào quang, nói itếp: “Võ đạo bác đại tinh thâm, tư chất chỉ là ngưỡng cửa nhập môn, điều quan trọng hơn là sau khi nhập môn tài nguyên có dồi dào hay không và sự chỉ điểm của người sư phụ như thế nào, còn lại mới tính đến ý chí tự thân!"
Trong võ đạo thì công pháp lại là trọng yếu nhất, bởi vậy bất luận ngày đó có kết quả như thế nào thì Lệnh Hồ Dương cũng sẽ không hối hận, bởi vì sau khi thân thể đã tu luyện võ học tam lưu thì hạn mức cao nhất của đối phương cũng chỉ nằm ở nơi đó mà thôi.