Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mộ Phiêu Miễu nhìn cha mình dẫn đầu các sư đệ lui về võ quán.
Phương Tịch quay lại nhìn liền thấy Mộ Thương Long đang cầm một cây côn sắt tinh cương chém một tên quái nhân.
Hắn nhìn quầy hàng sụp đổ ven dường, một cây trống lúc lắc lăn trên đất vài vòng rồi dừng dưới chân hắn.
Nơi phồn hoa thịnh thế như này mà lại giống như bọt xà phòng, đâm một nhát liền vỡ.
Tốc độ nhanh như vậy thật khiến cho người ta có cảm giác ảo mộng.
"Chạy mau đi!" Hách Lam cũng không biết vì sao, chỉ là hắn thấy thương đứa trẻ nên thuận tay cứu giúp. Đến khi lấy lại tinh thần thì đã thấy vài tên quái nhân xông đến.
Quái nhân lần này khác với khi trước, trong mắt, mũi, miệng cũng không có rễ cây gì toả ra, nhưng trên người đều có ấn ký quỷ dị màu đen nhúc nhích giống như nòng nọc, chúng bao trùm lên phân nửa khuôn mặt giống như chiếc mặt nạ dữ tợn.
"Xem Cổn Thạch Quyền gia truyền của ta đây!" Hách Lam hít một hơi thật sâu, rồi dùng sức mạnh cường đại của khí huyết tam biến mà phẫn nộ đánh tới giống như phong ba thiên lôi.
Ầm ầm ầm!
Răng rắc!
Hách Lam kêu thảm một tiếng, hắn cảm giác như đã gãy toàn bộ xương tay phải.
Hắn nhìn xem một tên quái nhân mặt đầy hoa văn lao tới mà không khỏi cười thảm một tiếng rồi nhắm mắt lại.
Ầm!!!
Sau một giây bỗng có một tiếng vang truyền tới.
"Ngươi còn đơ ra đó làm gì? Mau chạy đi!" Một cước của Phương Tịch đạp bay tên quái nhân kia, trong tay hắn chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện một thanh đoản kiếm chém vào tên quái nhân đang bổ nhào tới.
Từng vệt máu đỏ sậm toé ra dính trên lưỡi kiếm. Phương Tịch lấy chút máu này để về nghiên cứu thêm, hoặc là mang đến tu tiên giới tìm người xem thử.
Phương Tịch xuất hiện chủ yếu là để cầm mẫu vật về, còn về việc cứu Hách Lam thì chỉ vì trông thấy đối phương đã cứu đứa bé nên mới có chút hảo cảm mà tiện tay cứu mà thôi.
Làm kẻ tu tiên thì nên tuỳ tâm sở dục, làm chuyện mà mình muốn làm.
"Lợi... Lợi hại quá!" Hách Lam ngây ngốc đứng tại chỗ.
Hắn là đối tượng vừa mới giao thủ với bọn chúng nên Hách Lam quá rõ ràng những tên quái nhân kia khó chơi cỡ nào.
Bản thân hắn qua vài chiêu mà liền gãy mất tay, vậy mà Phương Tịch lại đối phó vô cùng dễ dàng.
Nghĩ đến cảnh đối phương trước đó thản nhiên nhận thua mình mà gương mặt Hách Lam xấu hổ giống hệt mông khỉ tự nhủ: "Ta thật là ngu ngốc..."
…