Tam Quốc: Gấp Mười Tốc Độ, Điêu Thuyền Nói Ta Quá Nhanh

Chương 14. Quy Luật Thăng Cấp Hệ Thống, Nếm Thử Nụ Hôn Đầu! 2

“Sao không có hiệu quả?”

Đoạn Vũ thắc mắc nhìn hòn đá trong tay.

Lẽ nào là...

Nhìn tảng đá lớn ném trên mặt đất.

Lại nhìn hòn đá to bằng nắm tay trong tay.

Đoạn Vũ lại bê tảng đá lớn lên.

Sau đó nâng lên, hạ xuống.

Quả nhiên.

Lần này thì có hiệu quả rồi.

Kinh nghiệm đã tăng thêm một điểm.

“Được lắm.”

“Xem ra hệ thống này hoàn toàn không cho phép gian lận a.”

“Rèn luyện sức mạnh này xem ra phải có trọng lượng tương ứng mới được a.”

Quả nhiên, cho dù có hệ thống, cũng không thể muốn làm gì thì làm, vẫn phải nỗ lực mới được.

Nghĩ vậy, Đoạn Vũ liền bắt đầu tiếp tục nâng đá.

Không lâu sau.

Đúng lúc Điêu Thuyền đã rửa xong bát đũa, Đoạn Vũ cũng hoàn thành lần nâng thứ một trăm.

“Đinh, “Thập Bội Tốc Độ” phát sinh hiệu ứng, túc chủ rèn luyện sức mạnh, hiệu quả tăng gấp mười lần, chúc mừng túc chủ nhận được thuộc tính mới, “Lực Đại Như Ngưu - Lam Sắc 0/1000”.”

Ngay khoảnh khắc âm thanh hệ thống vang lên, Đoạn Vũ bỗng nhiên cảm thấy tảng đá vốn dĩ đã vô cùng nặng nề trong tay bỗng nhiên nhẹ bẫng.

Không cần nghĩ cũng biết rồi, chắc chắn là thuộc tính hệ thống có hiệu quả rồi.

Nhưng đồng thời, Đoạn Vũ cũng phát hiện ra, nâng cùng một tảng đá này đã không còn hiệu quả tăng kinh nghiệm nữa.

Đoạn Vũ cười khổ một tiếng, sau đó ném tảng đá trong tay xuống đất.

Xem ra phải tăng thêm trọng lượng mới được rồi.

Nhưng nhìn chung, một ngày tăng thêm hai thuộc tính Lam Sắc, hiệu quả vẫn rất tuyệt vời.

Dù sao đây mới là ngày thứ hai hắn xuyên việt đến đây.

Nếu đợi đến một năm sau...

Đoạn Vũ có lòng tin lúc đó cho dù gặp phải Lữ Bố, chắc chắn cũng có thể vật tay một phen rồi.

“Họ tên: Đoạn Vũ”

“Tuổi: 25”

“Chiều cao: 188CM”

“Cân nặng: 90kg”

“Thuộc tính: “Thập Bội Tốc Độ - Kim Sắc” “Bách Bộ Xuyên Dương - Lam Sắc 19/” “Lực Đại Như Ngưu - Lam Sắc 0/1000””

Nhìn lướt qua hệ thống xong, Đoạn Vũ liền đi về phía căn phòng phía sau.

Điêu Thuyền đã dọn dẹp xong bát đũa, và an bài ổn thỏa cho dì Nhậm Thị.

Chỉ là tên dượng nát rượu kia không biết đi đâu rồi.

Đến bây giờ vẫn chưa về.

“Đoạn đại ca.”

Điêu Thuyền đứng trước cửa phòng, hai tay lau lau vào chiếc tạp dề trước ngực.

Đoạn Vũ tiến lên, nâng đôi bàn tay nhỏ bé có chút nứt nẻ của Điêu Thuyền lên.

Làn da trên người Điêu Thuyền vẫn trắng trẻo.

Nhưng đôi bàn tay vì quanh năm lao động, nên có vẻ hơi thô ráp.

Nhưng như vậy mới hợp tình hợp lý.

Nếu thật sự là một đôi bàn tay nhỏ bé trắng trẻo mềm mại, ngược lại mới là không hợp lý.

Cho dù là tiểu thư khuê các quanh năm suốt tháng làm việc, tay cũng sẽ thô ráp.

Dường như có chút ngại ngùng.

Điêu Thuyền cúi gằm mặt xuống.

Đoạn Vũ hà hai hơi nóng vào đôi bàn tay nhỏ bé bị lạnh cóng vì rửa bát bằng nước lạnh của Điêu Thuyền.

“Dượng nàng trước đây cũng thường xuyên tối không về như vậy sao?” Đoạn Vũ hỏi.

Điêu Thuyền khẽ gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu nói: “Trước đây lúc dì chưa bệnh, dượng không như vậy.”

“Nhưng sau này dì bệnh rồi, dượng liền thường xuyên tối không về.”

“Lúc đó trong nhà vẫn còn chút tiền lương.”

“Chỉ là sau đó không lâu, đều bị dượng tiêu sạch rồi.”

Đoạn Vũ mỉm cười.

Xem ra bất kể là thời đại nào, cũng không thiếu những kẻ phá gia chi tử.

“Được rồi, vậy chúng ta không cần đợi ông ta nữa.”

“Ngủ sớm đi, ngày mai ta đưa nàng vào thành.”

“Sau đó đem những tấm da lông đó đi bán đổi lấy tiền.”

“Đến lúc đó mua cho nàng chút y phục mới và son phấn đã hứa với nàng.”

Đoạn Vũ kéo tay Điêu Thuyền đi về phía sương phòng bên cạnh.

Trong phòng, đèn dầu thắp sáng.

Điêu Thuyền giống như một cô vợ nhỏ quỳ trước mặt Đoạn Vũ.

Một đôi tay khéo léo đang xoa bóp đôi bàn chân ngâm trong nước nóng của Đoạn Vũ.

Đi lại trong núi một ngày, Đoạn Vũ quả thực có chút mệt mỏi.

Thủ pháp điêu luyện của Điêu Thuyền khiến Đoạn Vũ vô cùng hưởng thụ.

“Mỗi ngày thiếp đều rửa chân bằng nước nóng cho dì như vậy, dì đều nói thoải mái.”

“Đoạn đại ca, thoải mái không?” Điêu Thuyền quỳ trước mặt Đoạn Vũ ngẩng đầu lên nhìn Đoạn Vũ.

Bốn mắt nhìn nhau.

Nam nữ cô nam quả nữ.

Căn nhà nhỏ rách nát thoắt cái bùng lên bầu không khí mờ ám.

Đoạn Vũ đưa tay nâng cằm Điêu Thuyền lên, sau đó cúi người hôn lên đôi môi thơm mềm mại của Điêu Thuyền.

“Ưm”

Lần đầu tiên giống như chim sợ cành cong, Điêu Thuyền không biết phải đáp lại thế nào.

Chỉ có thể bị Đoạn Vũ bá đạo cạy mở hàm răng ngọc, bắt lấy chiếc lưỡi đinh hương thơm trơn trượt kia.

Sáng sớm.

Trong sân.

Đoạn Vũ đang ôm một tảng đá lớn nặng khoảng năm mươi kg nâng lên hạ xuống.

Trước khi xuyên việt, tập gym đối với hắn cũng là một trong những môn học bắt buộc hàng ngày.

Mà bây giờ có thêm phần thưởng của hệ thống, đương nhiên phải nỗ lực hơn nữa.

“Năm trăm năm mươi lăm.”

“Năm trăm năm mươi sáu.”

“Năm trăm năm mươi bảy...”

Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán Đoạn Vũ.