Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chuyện đình trưởng Hồ Dương nếu là thật sẽ liên quan đến một đình trưởng biết luật mà phạm luật, có chút khó giải quyết. Cộng thêm hai tháng qua huyện thừa bận bù đầu vì án kiện, hận không thể có Hỉ về gánh vác bớt công việc, không muốn dính dáng tới, liền vuốt râu nói: "Đã là vụ án quân gặp trên đường, lại có tên sĩ ngũ Hắc Phu kia tự cáo với quân, vậy thì giao cho quân thẩm lý, thấy thế nào?"
"Hỉ tuyệt không từ nan!"
Con người Hỉ không có sở thích gì đặc biệt, chỉ mê thẩm án và chép Tần luật, bất kể vụ án khó khăn nào cũng có thể giải quyết êm đẹp. Hai tháng không chạm vào hình ngục, toàn thân Hỉ cảm thấy bứt rứt khó chịu, ông như một thanh đao thép rỉ sét, đang khát khao một vụ án để mài giũa lại một phen.
Trong mắt Hỉ ngoại trừ thân phận quan lại của tên đình trưởng kia thì vụ án gặp hôm nay không hề phức tạp. Về phương án thẩm lý, Hỉ đã có tính toán từ trước, liền xin chỉ thị huyện thừa:
"Theo ý Hỉ, vụ án này có thể chia làm hai phần. Thứ nhất là vụ thương cổ Bào cáo đạo tặc cướp bóc. Thứ hai là vụ sĩ ngũ Hắc Phu, Quý Anh cáo đình trưởng Hồ Dương cùng cầu đạo có ý định cướp công gạt thưởng... Chỉ khi xác định được tội trạng của đám tặc nhân và quá trình bị bắt ở vụ trước, thì vụ sau mới có thể thẩm lý."
Cũng tương tự kiện cáo hậu thế, việc tố tụng và thẩm vấn ở nước Tần đều có quy trình cố định. Để một vụ án đi vào quy trình này, đầu tiên phải có người tố giác làm khởi đầu. Nếu người bị hại tự mình tố giác thì gọi là "tự cáo", tương đương với "nguyên cáo".
Hỉ nói tiếp, hiện ba tên đạo tặc đã bị tống giam vào ngục huyện, ông cũng đã sắp xếp y giả đến cầm máu trị thương cho những tên bị thương. Những người tự cáo và bị cáo của cả hai vụ đều đã được ông đưa về hết, có thể chính thức khai án ngay!
"Hỉ quân đúng là dứt khoát nhanh gọn, quân làm việc ta rất yên tâm." Huyện thừa vô cùng hài lòng, thế là ông an tâm buông tay, để mặc Hỉ tự mình quyết định ...
Hỉ sau khi cáo biệt huyện thừa liền không nghỉ ngơi mà đi thẳng đến phòng làm việc của mình. Hai thuộc hạ của ông là lệnh lại tên "Nộ" và ngục lại tên "Lạc" đã chờ sẵn ở đó từ lâu.
Tên của hai thuộc hạ này cũng thật tình cờ, Lạc thường bảo Nộ rằng nên tìm thêm một người tên là "Ai" về làm văn thư nữa là cơ quan nhỏ này đủ bộ tứ cảm xúc "Hỉ, Nộ, Ai, Lạc".
Hỉ lại chẳng rảnh mà đùa giỡn. Một mặt ông viết lên án kỷ tờ "Phong chẩn thức" tức là nguyên tắc và trình tự thẩm vấn vụ án này, mặt khác nói: "Các ngươi phải biết, trước khi khởi sự thẩm ngục, phải xác định rõ họ tên, thân phận, quê quán của phạm nhân và người tự cáo."
Hai người gật đầu: "Đó là điều tất nhiên ạ."
Hỉ liền sắp xếp: "Nộ, ngươi mặt mày hung dữ, giọng nói nghiêm nghị khiến người ta khiếp sợ, vậy chịu trách nhiệm đi thẩm vấn ba tên đạo tặc, dọa nạt chúng một chút."
"Lạc, ngươi mặt mày hiền từ, giọng nói ôn hòa, hãy phụ trách hỏi han ba người tự cáo, bảo họ đừng hoảng hốt, an tâm chờ thẩm ngục."
Nộ và Lạc vội vàng vâng lệnh. Từ lúc biết cấp trên mình về, họ đã hiểu ngay những ngày khổ cực làm thêm giờ đã quay lại. May thay vị ngục duyện Hỉ này kinh nghiệm phá án đầy mình, đối phó với hạng người nào dùng phương pháp gì, đều nắm rõ trong lòng.
"Còn về phần tên đình trưởng Hồ Dương và đám cầu đạo kia..." Hỉ ngừng bút, ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: "Thân là đình trưởng mà lại biết luật phạm luật, thấy rõ là kẻ to gan lớn mật. Nghe nói nhà hắn còn có chút bối cảnh, các ngươi e là không đối phó nổi, để đích thân ta đi gặp hắn."
Hai người Nộ, Lạc vâng vâng dạ dạ, bảo rằng sáng mai sẽ đi làm ngay.
"Sáng mai?" Hỉ giọng chuyển không vui: "Xem ra hai tháng bản quan không ở đây, các ngươi đã lơi lỏng không ít đấy."
Ông đứng dậy huấn thị hai người: "Ngay từ thời Thương Quân biến pháp đã yêu cầu quan phủ phải xử lý xong công vụ trong ngày, không được trì hoãn qua đêm!"
Nộ và Lạc nghe mà da đầu tê rần. Vị cấp trên này ngưỡng mộ nhất là Thương Quân, làm việc gì cũng thích bắt chước, mở miệng ra là trích dẫn Thương Quân.
Quả nhiên, Hỉ giơ ngón tay lên, dẫn một câu của Thương Ưởng: "Thương Quân nói, dĩ nhật trì giả vương, dĩ dạ trì giả cường, dĩ túc trì giả tước!"
Câu này tức là, một quốc gia xử lý xong chính vụ ngay trong ngày thì có thể xưng vương thiên hạ, kéo dài đến trong đêm mới xong thì quốc gia cũng có thể cường đại, nhưng nếu để qua đêm, ngày mai mới làm thì quốc gia đó sẽ suy yếu!
Ông chân thành nói: "Chúng ta chỉ là những tiểu lại địa phương nhỏ bé, dẫu không dám nói những việc mình làm có thể giúp đại vương trị thiên hạ, cũng không dám nói có thể làm nước Tần cường thịnh. Nhưng ít nhất, không thể vì sự trễ nải của chúng ta mà khiến đất nước suy yếu..."
Nộ và Lạc nhìn nhau, chỉ là làm thêm giờ thôi mà, sao lại nâng tầm lên thành đại sự quốc gia thế này?
Thực ra còn một câu nữa Hỉ không nói rõ ra.
Ông đã nghe ngóng được rằng tên đình trưởng Hồ Dương phạm tội kia lại chính là cháu của huyện tả úy (tương đương phó cục trưởng cục công an huyện)!
Chế độ nước Tần, huyện lớn đặt hai chức Hữu Úy và Tả Úy, chủ trì việc bắt cướp và binh dịch. Tả úy là chức quan lớn thứ tư trong huyện An Lục, vị thế trên cả Hỉ. Huyện thừa sở dĩ giao vụ này cho Hỉ là vì sợ kết oán với Tả Úy.
Nhà tả úy ở huyện An Lục có bối cảnh rất lớn, kết giao rộng khắp. Nếu Hỉ không nhanh chóng xử lý vụ này, e là đêm dài lắm mộng, tạo điều kiện cho kẻ xấu đút lót trên dưới, đổi trắng thay đen!
Nghĩ đoạn, Hỉ vớ lấy bút, gọt trên bàn, sải bước đi ra ngoài.
"Không cần đợi đến ngày mai. Nộ, Lạc, các ngươi theo ta ra cửa ngay lập tức, thẩm vấn ngay trong đêm!"
(*) Cái tước, là công cụ gọt, vì viết trên thẻ tre, khi viết sai dùng cái gọt để gọt đi, kiểu cục tẩy. Truyện này rất cổ, nhiều từ ngữ cổ giờ không dùng nữa, trong quá trình dịch mình phải từ từ điều chỉnh, đôi khi từ mình dịch không khớp nhau, có thể sau này mình nhận ra dùng từ khác dịch sẽ hợp hơn. Trước tiên mình dịch cái gọt.
Lâu rồi mới gặp một truyện khiến mình bị thử thách khi dịch thế này, mình cố gắng giữ được không khí cổ kính cho truyện này, để đọc là thấy ngay, đôi khi các bạn thấy từ ít dùng, vì mình không cố chuyển sang từ ngữ dể hiểu hiện đại.
(*) Bình thường với nhân vật tuổi tác như Hỉ, mình dịch là hắn, nhưng với Hỉ, mình để ông, biểu thị sự tôn trọng của mình.