Tần Lại

Chương 145. Tội và phạt. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Lý chính lý Manh Sơn, thân là lý lại mà biết luật phạm luật, bao che cho người trong lý, bí mật đi lại với kẻ bắt cóc, đi đầu trong việc mua nữ tử, nhiều lần cưỡng gian nữ tử Diên, xử thế nào?"

Trong sảnh đường, lệnh lại Nhạc phụ trách ghi chép, vì số người liên quan quá đông nên họ phải định tội cho từng người trước, rồi mới đưa cho huyện thừa tuyên đọc.

Ngục duyên Hỉ phụ trách xác định hình phạt cho tội phạm, chiếu theo luật nói:" Lý chính Phong, tội ác tày trời. Chiếu theo điều thứ chín của (Đạo luật), bắt cóc bán người, xử phanh thây, biết người bị bắt cóc bán mà vẫn mua, xử cùng tội. Tội đó đáng chết, cộng thêm các tội danh như cưỡng gian, nên phán xa liệt ! Quyến thuộc của hắn biết rõ lý chính phạm pháp mà không báo cáo, còn hỗ trợ giam giữ nữ tử Diên, cũng phải chịu liên đới, tịch thu tài sản. Nam thì chặt ngón chân làm Thành đán, nữ thì xăm mặt làm lệ thiếp!"

Nhạc vội vàng ghi lại, rồi nhìn cái tên tiếp theo hỏi:" Điền điển xử thế nào?"

"Điền điển không tham gia mua bán người, tội nhẹ hơn một chút, nhưng tội xao nhãng chức trách, bao che là không thể miễn. Tước bỏ tước vị, tịch thu gia sản, chặt ngón chân làm thành đán, gia đình hắn chịu hình phạt làm thành đán giã gạo!"

Còn về tên lý giám môn đã hô hào dân lý giết quan bỏ trốn, tuy người đã chết, nhưng đã dám hét ra khẩu hiệu đó thì phải chuẩn bị tinh thần bị quật mộ đổ tro, bộ xương hôi thối của ông ta phải đào lên để chịu bổ sung hình phạt xa liệt, gia đình ông ta cũng toàn bộ trở thành thành đán giã gạo.

Trong những phán quyết tiếp theo của Hỉ, mấy hộ gia đình biết rõ là nữ tử bị bắt cóc mà vẫn bỏ tiền mua cũng lần lượt bị xử phanh thây. Ba huynh đệ đã ngược đãi tàn nhẫn nữ tử Uẩn, nhốt nàng vào chuồng lợn, trong đó một tên vì vết thương do nỏ bắn mà chết, hai tên còn lại bị truy cứu thêm hai tội danh cưỡng gian và tặc thương nhân (tặc nhân làm bị thương người), ba tội gộp lại, nhận lấy đãi ngộ xa liệt.

Tổng cộng lại, lý Manh Sơn có ba người bị xử xa liệt, mười người bị xử phanh thây.

Nhạc chiếu theo phán quyết của Hỉ, dùng bút đỏ gạch một mạch mười ba cái tên trong danh sách trên thẻ tre, không khỏi run tay, bởi lẽ mỗi nét gạch nhẹ nhàng đều là một mạng người.

Hắn toát mồ hôi thầm nhủ, mình phải thật cẩn thận, đời này đừng bao giờ phạm pháp để khỏi rơi vào tay ngục duyên...

Tuy nhiên, Hỉ quả thực cũng có chỗ mở ra một con đường sống.

Ngoài bốn nữ tử chủ động yêu cầu rời đi, những hộ gia đình đã mua nữ từ nhiều năm trước, do nữ tử bị bắt cóc nhất quyết không thừa nhận mình bị bắt cóc bán đến mà thoát được cái chết.

Hóa ra tại nước Tần, vụ án cũng có thời hiệu áp dụng, những vụ quá mười năm quan phủ sẽ không thụ lý nữa. Hơn nữa một vụ án hình sự muốn đi vào quy trình tố tụng, tiền đề là phải có người tố giác, nếu đương sự không tố giác thì sẽ không thụ lý, tương đương với nguyên tắc không kiện không xử của hậu thế.

Cho nên những nữ tử bị bắt cóc bán đến đã nhiều năm, đã sinh con đẻ cái, chỉ cần không lộ danh tính, không chủ động tố cáo gia đình hiện tại, thì sẽ không cấu thành quy trình tố tụng.

Hỉ biết rõ nếu ông truy cứu đến cùng, thậm chí dùng đến hình phạt, tuyệt đối có thể đào xới lại toàn bộ chuyện cũ, phán những người đó tội chết.

Nhưng ông ta là người nghiêm khắc, chứ không phải người tàn nhẫn.

Ông ta trung thành chấp pháp theo luật lệnh, nhưng cũng có giới hạn làm người của riêng mình.

Huống hồ, điều này không có nghĩa là những người đó vô tội, vụ án này liên quan đến hành vi phạm pháp chung của cả lý Manh Sơn, theo chế độ thập ngũ liên đới của Tần luật, chỉ cần là nam nữ trưởng thành, tính từng người một, đều bị truy cứu liên đới.

Nghiêm trọng hơn là bọn họ còn có hiềm nghi tấn công quan lại, thậm chí hô hào chạy trốn sang nước Sở... Đây là điểm chí mạng nhất, nghĩ lại sau này, nếu bọn họ có thể theo như lời khuyên của Hắc Phu mà tự thú thì đã không rơi vào kết cục hiện giờ.

Ngày cuối cùng của tháng tư, đúng vào ngày phán quyết, vì số người phạm pháp quá đông nên mỗi nhà chỉ có thể cử một tên chủ phạm đến dự thính, vậy mà cũng đứng kín cả đại đường huyện ngục.

Nhìn thấy nhiều án phạm như vậy, ngay cả huyện thừa An Lục cũng không khỏi thấy da đầu tê dại, khi đọc bản tuyên án giọng nói đều có chút khản.

Cuối cùng phán xuống, ngoại trừ 13 tên chủ phạm bị xử tử hình, những người còn lại gần như toàn bộ trở thành hình đồ.

Mấy chục người nặng thì chịu nhục hình làm thành đán giã gạo, hơn trăm người nhẹ đi che củi, trong vòng ba năm năm tới đừng hòng lấy lại được thân phận tự do. Chỉ có ba hộ gia đình là những thợ săn sống ở nơi rất xa ngoài lý, được chứng minh không tham gia vào việc này mới thoát được một kiếp.

Cha mẹ đều đi cải tạo lao động hết rồi, những đứa trẻ chưa trưởng thành thì do ẩn quan tiếp nhận, đợi đến khi trưởng thành sẽ để chúng làm sĩ ngũ hoặc bộc dịch, an trí ở các nơi.

Dưới cái tổ lật thì làm gì còn trứng nào nguyên vẹn, phán quyết như vậy tương đương với việc lý Manh Sơn bị diệt sạch, mọi người đều đi làm hình đồ, đơn vị hành chính của cái lý này có thể trực tiếp xóa sổ.

Điều này cũng có nghĩa là năm nay các quan lại huyện An Lục, ngoại trừ Huyện công sư có thể vỗ tay cười lớn vì có thêm hơn trăm hình đồ lệ thần thiếp, còn lại các vị Huyện lệnh, Hộ tào, Hương sắc phu đều sẽ phải rầu rĩ. Nội dung quan trọng nhất trong kỳ khảo hạch cuối năm chính là: hộ khẩu, năm nay khả năng sẽ không tăng mà còn giảm!

Tăng trưởng hộ khẩu của huyện An Lục vốn đã không nhanh, chỉ có thể coi là tạm duy trì cuộc sống, sao chịu nổi cú sốc nặng nề thế này.

Vì vậy đối với Hắc Phu đã phá vụ án này, và đối với Hỉ đã phán quyết, các quan lại trong huyện tuy bề ngoài đều phải khen ngợi, nhưng sau lưng sớm đã chửi rủa ầm lên rồi.

Đúng là thứ phá gia đình trưởng, diệt môn ngục duyện.