Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tảng sáng ngày hôm sau, Hắc Phu đang nằm bò trên án kỷ ngủ say thì mơ màng bị tiếng động lạ làm tỉnh giấc, nhận thấy trời vẫn chưa sáng, mà thứ lọt vào tai không phải tiếng gà gáy, nghe kỹ hơn là tiếng thét thảm thiết không ngừng suốt cả đêm.
Đã đánh suốt một đêm rồi.
Y không khỏi có chút thương hại tên nghi phạm kia, đại khái là vì Tần luật không đề cao việc dùng hình tra tấn khi xét án, nên cách dùng hình của nước Tần vẫn còn nguyên thủy, không có bàn là nung nóng, không có kẹp ngón tay, không có kim đâm, không có gì hết, chỉ có một thằng cha vai u thịt bắp cầm một cái gậy, cứ vậy đánh đánh đánh, đánh ngươi tới phọt cứt ... À không đánh đến ngươi khai mới thôi.
Mẹ nó chứ, đơn giản thô bảo, nhưng nghĩ cũng thấy sợ lắm.
Một lát sau, tiếng thét thảm vang lên ngắt quãng dần dần bình ổn lại, khi Thạch một lần nữa được đưa lên thì đã thương tích đầy mình.
Úy sử An Phố tối qua bị húc suýt nôn ra máu, đã đích thân dùng hình. Hắn ra tay không chút thương xót, trên lưng Thạch hầu như không tìm thấy một miếng da nào nguyên vẹn, toàn là những vết roi đẫm máu, tên đó cũng đau đến mức hôn mê bất tỉnh, sau khi bị dội một gáo nước lạnh vào đầu mới run rẩy tỉnh lại.
"Nói, hay là không nói?" Lệnh sử Nhạc cũng thầm hận vtên Thạch làm mình sợ đến ngã lăn ra đất, vị Tần lại vốn dĩ hay cười hòa ái này lúc này sắc mặt lạnh lùng như băng:
Thạch bị đánh đến da thịt nát bét ngẩng đầu lên, sau khi cười tự trào đầy thê thảm, cuối cùng cũng nới lỏng miệng.
Dù là nam nhi rèn bằng sắt cũng không chịu nổi sự dày vò của cực hình, nhất là người ta có đúng một trò cầm gậy đánh ngươi, cứ chát chát chát khai không, lại chát chát chát khai không. Không bị đau cũng bị ngán, Hắc Phu thấy có khi đây cũng là một kiểu dày vò tâm lý.
Chuyện phải kể từ một năm trước, một ngày nọ Thạch lên núi đốn củi, không ngờ vô tình dẫm phải bẫy thú của thợ săn. Vật này dựa vào sức một mình hắn thì chết sống gì cũng không cạy ra được, hắn kêu cứu vô vọng, lại còn dẫn đến một con báo hoa mai lớn.
Mắt thấy hắn sắp mất mạng dưới miệng báo, đúng lúc đó, một nam tử gầy nhỏ đi ngang qua nơi đây đã giết chết con báo hoa, cứu mạng hắn.
Kể từ đó, Thạch xem người đó là ân công, bảo sao nghe vậy, hai người còn thường xuyên qua lại, dần trở thành tri giao.
"Nam tử cứu ngươi tên là gì? Tịch quán gì, thân phận thế nào?" Nhạc hỏi ngay:
Thạch lúc này cũng đã thành thật, khai hết: "Hắn tên là Ngao, là người cày thuê, sống ở trên hương, vốn là sĩ nhân nước Sở, ba năm trước từ bờ nam đại giang chạy nạn sang đây. Họ không được chia đất đai, chỉ có thể làm bộc dịch làm thuê, miễn cưỡng duy trì sinh kế."
Quả nhiên là nhóm người cày thuê qua lại thân mật với Thạch, úy sử An Phố nói khẽ :" Chư vị yên tâm, ta đã cho người đi khống chế nhóm người này rồi."
Thạch tiếp tục nói: "Mấy ngày trước, Ngao lại tìm đến tiểu nhân, muốn tiểu nhân giúp hắn làm một việc..."
"Giết người?" Nhạc nhíu mày hỏi:
"Không." Thạch đeo gông cùm, gian nan lắc đầu: "Theo lời hắn nói, là đi bắt gian."
Thấy Thạch cuối cùng đã nói đến chỗ mấu chốt, mọi người phờ phạc vì thức đêm, lập tức vực dậy tinh thần.
Ngao nói với Thạch, lý giám môn của lý Liễu Thụ đã khinh nhục thê tử một người bạn của hắn, hắn còn nghe phong phanh lý giám môn đó thường xuyên câu dẫn góa phụ trong lý, còn thừa dịp thợ săn không có nhà để đi thông gian với thê tử thợ săn.
Ở nước Tần, tuy trấn áp các quan hệ nam nữ bất chính, nhưng nói đồn thổi chuyện nam nọ nữ kia thông gian là không được, phải bắt gian tại giường mới tính. Ngao dự định để Thạch cùng hắn đi bắt gian để báo thù lý giám môn.
Thạch rất tin tưởng Ngao nên không nảy sinh nghi ngờ, ngày hôm đó còn theo lời dặn của Ngao mang theo thanh đao của mình.
"Tiểu nhân đến nơi cư trú của những người cày thuê trong hương trước để đưa Ngao ra ngoài, vì nếu không có sĩ ngũ thuê làm việc, người cày thuê không được rời khỏi hương ấp."
"Khi tiểu nhân và Ngao đến lý Liễu Thụ, đúng vào giờ triêu thực, nam nữ trong lý đều xuống ruộng cả rồi, bọn tiểu nhân đến ngoài cửa nhà thợ săn, tiểu nhân nhìn qua khe cửa sổ, tên lý giám môn đó quả nhiên đang thông gian với thê tử thợ săn."
"Ngao nói việc này để hắn làm là được, bảo tiểu nhân canh chừng bên ngoài, nói xong liền mượn vai tiểu nhân, một chân đạp tung cửa sổ nhảy vào, lúc này tiểu nhân mới phát hiện phách bễ treo bên hông tiểu nhân không biết đã ở trong tay Ngao từ lúc nào!"
Nhắc đến việc này, Thạch vẫn có chút không dám tin.
Nhạc quay sang nhìn Hắc Phu tán thưởng, suy đoán của y về việc hung thủ có hai người, một người đứng ngoài nhà, một người nhảy vào giết người là hoàn toàn chính xác!
Úy sử An Phố không đợi được nữa, lập tức đứng dậy nói:" Hôm qua ta đã hỏi qua, những người cày thuê đó đã đi đến một lý nào đó trong hương giúp gặt lúa, tên Ngao kia chắc hẳn cũng ở trong đó, ta đã cho mấy đình trưởng dẫn người qua đó truy bắt, ta cũng sẽ lập tức chạy qua ngay! Chư quân ở lại làm rõ ngọn nguồn."
Nói xong liền vội vàng ra khỏi cửa.
Nhạc giục Thạch: "Sau đó thì sao?"
"Chuyện tiếp theo chư quân đều biết cả rồi, Ngao căn bản không phải đi bắt gian, hắn trực tiếp giết lý giám môn, lại đuổi theo thê tử thợ săn đâm chết cô ta, sau đó liền cầm thanh kiếm của lý giám môn cùng một túi tiền đồng đi ra... Đúng rồi, còn lấy hai cái bẫy thú bằng gỗ."
"Còn lấy cả bẫy thú?"Hắc Phu ngồi im lắng nghe, tới chi tiết này mới kinh ngạc thốt lên, điểm này trước đó họ không biết, đồ đạc trong nhà thợ săn để lộn xộn, đặc biệt là bẫy thú lại làm rất nhiều, e là thiếu mất vài cái thì chính thợ săn cũng không biết, nên cũng không báo cáo. Đúng là một người thật thà hồ đồ, chỉ là không biết hung thủ Ngao lấy bẫy thú làm gì?
Nhạc tiếp tục truy hỏi: "Sau đó Ngao có nói cho ngươi biết tại sao hắn phải giết lý giám môn không!"
Thạch lại một lần nữa im lặng, dường như đang do dự, hắn đã từng vì bảo vệ bí mật này mà không tiếc hy sinh mạng sống.
Hắc Phu biết chút thủ đoạn thẩm vấn, có một câu là, trong lúc lấy lời khai đừng cho nghi phạm uống nước, nhìn Thạch một lượt, dụ dỗ: "Thạch, ngươi nhìn cho kỹ, bên tay trái ta đặt bát gốm, trong bát là nước, lát nữa còn có cơm gạo. Tay phải thì là thanh trúc tiếp tục hành hình, chọn cái nào tùy ngươi."