Tần Lại

Chương 166. Điệp ảnh. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bọn họ cứ đi đi dừng dừng như thế, dấu tính con người càng mờ nhạt, rừng rậm ngày một hoang vu, động vật ở đây rõ ràng ít thấy người nên không sợ, thậm chí còn có con thỏ ngu đứng thẳng người lên nhìn bọn họ.

Đang phóng ngựa đi nhanh chợt cứu điển lần nữa ghìm cương lại, hưng phấn nhảy xuống bốc một bãi phân ngựa còn ấm nóng, chẳng chút nề hà bẩn thỉu dùng tay trần bốc lên, sau đó hét lớn với Hắc Phu ở đằng xa: " Đình trưởng Hắc Phu, chúng ta đuổi kịp rồi! Phân ngựa này còn nóng hổi, hắn chỉ vừa mới ở đây thôi!"

Nói xong cứu điển cũng chẳng đợi Hắc Phu, lại lên ngựa, tăng tốc lao về phía trước.

Hắc Phu đồ mồ hôi như tắm, mông ê ẩm, dáng vẻ vô cùng thảm hại. Y chưa từng cưỡi ngựa nhanh, cưỡi ngựa nhiều liền một lúc như thế, tình trạng lúc này rất tệ, nhưng tính cẩn thận không giảm, ném những thẻ gỗ trong túi vải xuống giữa đường làm dấu dẫn đường cho viện binh phía sau. Trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì đã để cứu điển đi cùng. Y tuy biết chút ít về dấu chân học, nhưng chỉ biết nhìn dấu chân người, còn những thông tin từ dấu móng ngựa thì hoàn toàn mù tịt...

Nhưng Hắc Phu vẫn có chút lo lắng, với sự xảo quyệt đa mưu của Ngao, liệu hắn có còn để lại hậu chiêu nào không?

Thạch khi khai báo có nói, lúc áo rời khỏi nhà thợ săn, ngoài kiếm và tiền ra còn tiện tay lấy đi mấy cái bẫy thú bằng gỗ, hắn dùng thứ này làm gì? Nhìn đường đi gần như thành lối mòn, cỏ dại phải cao tới đầu gối, Hắc Phu chợt dâng lên dự cảm không lành, vội vàng thúc ngựa chạy nhanh hơn, hướng về phía trước hô lớn: "Cứu điển, cẩn thận! Dừng lại ... Cẩn thận."

Nhưng đã muộn rồi, trước đó cứu điển đã cách y một quãng xa, vừa rồi lại còn tăng tốc, nên không nghe rõ y nói gì. Hắc Phu cắn răng thúc ngựa chạy nhanh hơn, người xóc nảy, xương cốt muốn rời ra. Chạy thêm một đoạn, bỗng nhiên trên con đường nhỏ cỏ dại lấp quá móng ngựa, con ngựa xám mà cứu điển cưỡi đột ngột vấp ngã, đổ nhào!

Con ngựa xám phát ra một tiếng hí dài đau đớn, chân trước loạng choạng, chân sau quỵ xuống, hất văng cứu điển ra khỏi lưng ngựa, ngã rầm xuống đất!

Hỏng rồi, Hắc Phu vội vàng chạy tới xem, hóa ra chân sau của con ngựa quả nhiên đã đạp trúng một cái bẫy thú bằng gỗ! Những chiếc đinh gỗ cắm sâu vào da ngựa, máu chảy đầm đìa.

Còn Cứu điển cũng ôm lấy chân mình kêu đau không ngớt, ông ta bị thương ở chân khi ngã xuống.

"Cứu điển, không sao chứ?" Hắc Phu vội vàng đỡ ông dậy, thử một hồi mới phát hiện cổ chân Cứu điển đã bị trật khớp, cứ chạm xuống đất là đau nhói:

"Đình trưởng Hắc Phu, mặc kệ ta, mau chóng đuổi theo tên đầu sỏ, hắn nhất định ở phía trước!" Cứu điển đau tới tái mặt, nhưng cơn giận của ông ta chỉ tăng không giảm, mắt lòng sòng sọc chửi bới: "Hạng tiểu tặc hèn hạ, chẳng những dăm lần bảy lượt làm nhục lão phu, lại còn hại không biết bao nhiêu ngựa yêu của lão phu, nếu không bắt được hắn quy án, chúng ta thẹn làm Tần lại!”

"Được, Hắc Phu nguyện thay mặt cứu điển." Hắc Phu cũng bên nặng bên nhẹ, sau khi ổn định chỗ cho cứu điển xong, y tiếp tục lên ngựa rượt đuổi gấp:

Lần này không còn cứu điển đi trước mở đường, Hắc Phu vất vả hơn nhiều, mỗi khi đến nơi không nhìn rõ mặt đường, y đều cẩn thận tránh ra.

Nhưng dù không có bẫy thú quấy phá, đường nhỏ vẫn khó đi như cũ. Mặt đất xốp mềm, đầy rẫy vết nứt, khắp nơi là rễ cây nửa vùi nửa lấp, lại thêm những tảng đá hình thù quái đản khi ẩn khi hiện. Đường lúc này không thể gọi là đường nữa, về sau, đến cả vết bánh xe đọng đầy nước cũng biến mất, cỏ dại che kín lối rồi.

Nơi đây đã là chỗ tận cùng biên giới huyện An Lục, phía trước nữa là vùng núi mà cả hai nước Tần, Sở đều không quản tới. Ở đó không có biên hộ tề dân, chỉ có một số dân man di hoang dã sống ở đây từ thuở nào không rõ.

Không có đường nữa, Hắc Phu ước chừng phương hướng nước Sở để truy đuổi. Tuy tới đây rồi, khả năng truy đuổi được tên Ngao xảo quyệt rất thấp, nhưng y là kẻ cố chấp, cứ thế tiếp tục xuyên qua những gò đồi nhấp nhô, vượt qua những cây đổ và bụi gai chằng chịt, đi sâu vào những khe núi hẹp. Những cành cây nặng trĩu mang theo lá gai hết lần này đến lần khác quất vào mặt y.

Y thậm chí bắt đầu mất phương hướng đông tây nam bắc, bắt đầu hoang mang, tặc nhân liệu có còn ở phía trước hay không?

Nhưng trời không phụ lòng người, sau khi cưỡi ngựa băng qua một bụi rậm, y nhìn thấy ở dưới chân ngọn núi dốc đứng phía trước có một con ngựa đen đang đứng yên tại chỗ, lặng lẽ gặm cỏ.

Trên lưng ngựa, trống không một người.

Lòng Hắc Phu trầm xuống, y lập tức xuống ngựa, vừa trèo lên một tảng đá lớn liền thấy trên con đường mòn nhỏ của tiều phu lên núi, giữa lùm cây dày đặc, có một nam tử gầy nhỏ mặc y phục bằng vải gai thô, trên lưng đeo một cây cung, đang gắng sức leo lên trên!

Thấy ngươi rồi, Hắc Phu chạy tới bên ngựa, lấy chiếc nỏ tay treo bên hông ngựa, quay trở lại tảng đá khi nãy, lắp tên lên dây, giơ tay nhắm chuẩn tên tặc đang leo được một nửa, không chút do dự bóp cò!

Vút, nỏ tiễn bay vút đi.

Chỉ tiếc rằng kỵ thuật của y đã tệ, xạ thuật lại càng không giỏi bằng kiếm thuật, mũi tên nỏ lệch đi, bắn trúng vào một cái cây bên sườn trái của tên đó, làm cành cây rung chuyển, quả thông rơi xuống, cũng làm kinh động đến tặc nhân.

Hắn quay đầu lại, Hắc Phu phát hiện người này búi tóc hình chùy , miệng ngậm đoản đao, gương mặt đen sạm, dưới cằm để râu ngắn. Nhìn thấy Hắc Phu đuổi tới nơi này, trong ánh mắt hắn loé lên một tia kinh ngạc.

Gần mười ngày điều tra, ngày đêm suy đoán suy luận, hôm nay, cuối cùng Hắc Phu đã nhìn thấy tên hung phạm mà y đã hình dung vô số lần trong đầu này!

"Ngao!" Hắc Phu đứng trên tảng đá lớn gầm lên, một lần nữa giương chiếc nỏ đã lên dây lên, nhắm thẳng vào lưng hắn, vừa rảo bước tiến lại gần vừa hét lớn tên của hung phạm:" Còn không chịu buông tay chịu trói?"

Ngao lại hoàn toàn không sợ hãi, hắn ngậm chặt đoản đao, vậy mà còn cười với Hắc Phu một cái, ngay sau đó liền dùng cả tay lẫn chân, tăng tốc leo lên đỉnh núi!

Hắc Phu máu nóng dồn lên đầu, dốc sức truy đuổi không rời.