Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chuyện Bạch Khởi phá Sở này Hắc Phu đã nghe Đỗ Huyền kể mấy lần rồi. Nghe nói hơn năm mươi năm trước, Nam Quận vẫn còn là vùng vương kỷ của nước Sở, không một ai nghĩ rằng nơi này lại đột ngột bị nước Tần chiếm đóng trong vòng một năm.
Người tạo ra kỳ tích quân sự này chính là Vũ An quân Bạch Khởi. Khi đó Tần Sở đại chiến, Bạch Khởi chỉ dẫn theo vài vạn quân, xuôi theo sông Hán về phía đông, đột kích bất ngờ vào biên giới nước Sở.
Tình hình lúc đó là quân Tần cô quân thâm nhập, chỉ có thể lấy lương thảo của kẻ địch để nuôi quân. Còn quân Sở tác chiến trên sân nhà, tuyên xưng có trăm vạn quân cầm kích, chi viện cuồn cuộn không dứt.
Nhưng người Tần đã dỡ bỏ cầu, đốt cháy tàu thuyền, tự cắt đứt đường về để biểu thị quyết tâm quyết tử một trận. Ngược lại quân Sở vì tác chiến trên quê hương nên có nhiều lo âu vướng bận, quý tộc tham sống sợ chết, binh sĩ chỉ quan tâm đến gia đình mình, không có ý chí chiến đấu, cuối cùng không thể chống đỡ nổi những đợt tấn công mãnh liệt của nhuệ sĩ nước Tần, nên cứ thế bại lui.
Với sự phối hợp của cánh quân Tư Mã Thác, Bạch Khởi dẫn theo vài vạn quân Tần tiến thẳng như vào chỗ không người, đánh tới tận Yên thành bồi đô của nước Sở khi đó.
Bạch Khởi mở kênh dẫn nước tưới ngập thành. Góc đông bắc của Yên thành không chịu nổ ngâm nước chẳng bao lâu sau đã hư hại, nước lớn tràn vào thành...
"Sau trận chiến đó, toàn bộ Nam Quận đã thuộc về nước Tần." Cộng Sư tán dương: "Vũ An quân đến nay uy danh vẫn còn đó, nhắc đến tên ông ta có thể làm trẻ con Yên thành nín khóc..."
"Uy danh? Cháu thấy là xú danh thì đúng hơn!" Lúc này, một thanh niên khoanh tay trước ngực, tình cờ đứng ngay bên cạnh tường thành, nghe thấy lời này của Cộng Sư thì không những nổi trận lôi đình, mà lập tức tiến tới dắt ngựa của Cộng Sư, ngẩng đầu nói nhỏ với ông ta: "Thúc phụ, lẽ nào người đã quên, năm xưa nước phá sụp góc đông bắc thành, quân dân Yên thành chết theo dòng nước lên tới mười mấy vạn người! Phía đông thành thối hoắc cả! Họ Cộng chúng ta cũng trong trận đó mà suýt chút nữa diệt tộc!"
"Câm miệng! Ta đương nhiên nhớ rõ, không cần ngươi nhắc!" Thấy thanh niên kia lỡ lời, Cộng Sư biến sắc, hạ thấp giọng nạt nộ: "Thằng thụ tử ngươi còn nói bừa nữa là sẽ làm hại chết cả tộc họ Cộng đấy!"
Ông vội vàng quay đầu lại, thấy Hắc Phu vẫn ở phía sau, hơi nghiêng đầu nhìn tường thành, như thể không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Ông lườm tên thanh niên một cái cảnh cáo, rồi quay sang gọi Hắc Phu: "Đình trưởng Hắc Phu, đây là cháu ta Cộng Ngao, hồi tháng mười vừa mới làm một chức cầu đạo nhỏ, cũng phải áp giải thú tốt lên phía bắc phục dịch, trên đường đi này mong đình trưởng chiếu cố nó nhiều hơn!"
Kỳ thực cuộc đối thoại của hai thúc chất họ đã bị Hắc Phu nghe thấy không sót một chữ. Tuy nhiên, Hắc Phu không hề có ý định đi tố giác, bởi vì lúc này không phải là thời nhà Tần sau sự kiện "đốt sách" đã tăng cường kiểm soát ngôn luận, đối với việc bàn tán trong dân gian vẫn còn khá nới lỏng, chỉ cần không công khai hò hét tạo phản, hoặc đồng tình với thích khách ám sát Đại vương, thì cơ bản sẽ không bị rơi đầu.
Cộng Ngao giận dữ chửi bới Vũ An quân của năm mươi năm trước, căm phẫn vì gia tộc bị chiến tranh vạ lây dẫn đến gần như diệt tuyệt. Chuyện này nếu thực sự truy cứu thì được coi là tội "nói lời không nên nói", phạt tiền chút ít là xong chuyện, cùng lắm là khiến Cộng Ngao mất chức cầu đạo.
Vì vậy cũng chẳng việc gì phải vì một chuyện không mang lại lợi lộc cho bản thân mà đắc tội với họ Cộng, tự chuốc thêm cho mình một kẻ thù.
Thế nên Hắc Phu dứt khoát cố ý quay đầu nhìn tường thành, giả vờ như không nghe thấy để tránh phiền phức.
Tên Cộng Ngao kia lại đầy vẻ không phục, lầm bầm: "Một tên kiềm thủ ngay cả họ tộc cũng không có, mà cũng đòi chiếu cố cháu sao?"
"Thằng thụ tử này, thật không biết điều!" Cộng Sư nạt nộ: "Đình trưởng Hắc Phu là trâm niểu, không cao hơn ngươi sao?"
“Trâm niểu?” Cộng Ngao sững người chỉ là một công sĩ nhỏ nhoi, trước tước vị thực thụ đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng, miễn cưỡng hành lễ với Hắc Phu. Bây giờ là thời Tần chứ không phải thời Sở, địa vị cao thấp không dựa vào họ tộc, mà phần lớn dựa vào tước vị, quan chức để quyết định.
Sau màn gặp gã không mấy vui vẻ đó, Hắc Phu trở lại đình xá, nói với mọi người về việc họ sẽ cùng lên đường với nhóm thú tốt huyện Yên. Mọi người nghe xong đều nhẹ người, điều này có nghĩa là bản thân không cần đơn độc gánh chịu rủi ro nếu hình đồ bỏ trốn.
Đêm đó, Hắc Phu nhìn bức tường thành huyện Yên đen kịt trong màn đêm, trầm ngâm suy nghĩ. Thực ra Cộng Ngao nói không sai, những gì Bạch Khởi để lại ở đất Yên, ở Nam Quận không chỉ là uy danh, mà còn là nỗi hận thù của người địa phương đối với Tần..."
Trận Yên Dĩnh, xét từ góc độ quân sự là một trận diệt quốc đẹp mắt, sự táo bạo và tài năng quân sự của Bạch Khởi được thể hiện hoàn mỹ. Nhưng giống như mọi chiến lệ do Bạch Khởi chỉ huy, trận này đã có quá nhiều người Sở phải chết.
Trận chiến công thủ Yên thành, mười mấy vạn người táng thân bụng cá, vì xác chết quá nhiều khiến khắp thành đều thối um, đến nay cái ao đầm phía đông thành vẫn bị gọi là Xú trì. Ký ức về cuộc chiến đó cũng được truyền miệng qua các đời, khiến những người trẻ như Cộng Ngao vẫn nhớ như in.
Tương tự, trong trận Dĩnh Đô, lại có rất nhiều người Sở chết bất đắc kỳ tử.
Vì thế sau chiến tranh, những người còn sống sót ở hai vùng Yên và Giang Lăng gần như nhà nào cũng có thù với nước Tần. Dù đã qua năm mươi năm thống trị và có không ít người từ đất Tần di cư sang, nhưng tình trạng người địa phương đối với sự thống trị của Tần "khẩu phục tâm không phục" vẫn chưa hề được cải thiện.
Hắc Phu lúc này mới hiểu tại sao khi gặp mặt, Đỗ Huyền lại liên tục cảm thán rằng "đất Yên khó trị". Ở những huyện như An Lục không bị tàn phá quá nặng nề trong chiến tranh Tần Sở, sự thống trị của nước Tần lại dễ dàng thiết lập hơn. Dù sao đối với bình dân kiềm thủ mà nói, mặc kệ là phong quân nước Sở hay quan lại nước Tần, nộp thuế cho ai mà chẳng phải nộp, đúng không?
Trong thời đại mà thù hận lớn hơn trời này, việc trong nhà có người bị quân Tần chặt đầu hay không quyết định phần lớn lập trường của cá nhân đối với nước Tần.
Yên thành đã lập thành quận huyện năm mươi năm mà còn như thế, thì những nơi như Hàn, Triệu, Yên vừa bị chinh phục chưa lâu, sự thù ghét đối với Tần chẳng phải còn nghiêm trọng hơn sao?
Đặc biệt là đất Triệu, vết thương do trận Trường Bình để lại còn chưa lành, sau khi Hàm Đan sụp đổ lại phải chịu thêm một vết thương mới từ cuộc thảm sát. Những tráng sĩ Yên, Triệu khẳng khái bi ca đó còn khó cai trị hơn cả người Sở ở Nam Quận. Vương thất hai nước chạy tới giữ lấy quận Đại, Liêu Đông, vẫn đang ngoan cố chống trả. Còn Tân Trịnh đất Hàn cũng vừa bùng phát một cuộc phản loạn vào tháng chín, nghe nói mới vừa bình định, quận Dĩnh Xuyên vẫn còn đôi chút hỗn loạn...
Dưới đại thế của thời đại, những con sóng ngầm vẫn không ngừng cuộn trào. Hắc Phu mang theo suy nghĩ đó chìm vào giấc mộng.
………
(*) À nói về chữ tự trong quan tự này một chút, thi thoảng mình theo thói quen gõ là thự, quan thự. Chúng ta hay dùng từ dinh thự, mới đầu là dinh tự, chính là chữ tự này.
Mọi người đọc sử thì hẳn đều biết cơ quan ngoại giao tiếp khách thời xưa gọi là Hồng Lư tự. Chuyện là sau khi mấy ông sư Thiên Trúc sang TQ truyền đạo thì được bố trí ở đây, các ổng ở rất lâu, đâm ra người ta thành ấn tượng, chỗ sư ở là tự.
Thế là xong rồi, về sau họ chiếm luôn chữ tự này làm của riêng. Thế nên sau mới có Thiếu Lâm Tự.