Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vương Bí đương nhiên hy vọng Xương Bình Quân có thể giống như những người Sở lại lựa chọn Tần như Ngụy Nhiễm, Bạch Khởi. Hắn thầm nghĩ, dù Xương Bình Quân không lo cho bản thân, cũng phải cân nhắc cho trưởng công tử chứ.
Trưởng công tử Phù Tô ở Hàm Dương chính là do muội muội của Xương Bình Quân sinh ra. Dù Phù Tô mới mười tuổi nhưng đã rất thông tuệ hiền minh, có dáng dấp của bậc nhân quân. Lựa chọn của Xương Bình Quân không chỉ liên quan đến bản thân ông ta, mà còn liên quan đến địa vị của công tử Phù Tô.
Hy vọng ông ta có thể nghĩ thông suốt.
Nói xong Vương Bí hạ lệnh: "Ta tin Xương Bình Quân sẽ không hồ đồ như thế, chúng ta đã ước định với ông ta rồi thì phải giữ lời hứa, lệnh cho ba quân tiếp tục chờ đợi, trước khi mặt trời lên cao sào không được công thành!"
Khương Lỗi đành phải vâng lệnh, nhưng trong lòng thầm nghĩ, so với cách sự khéo léo của lão Vương tướng quân, thì phong cách hành sự của Tiểu Vương tướng quân này vẫn còn quá khuôn phép.
May mắn là nỗi lo của ông là dư thừa, thêm một canh giờ nữa trôi qua, ngay khi thời gian ước định sắp đến, cổng thành Trần Dĩnh cuối cùng cũng chậm rãi mở ra.
Một vị khanh sĩ khôi ngô đội mũ trường quan mặc áo gấm, râu dài tới ngực ngồi xe đi ra, chính là Xương Bình Quân! Chiếc xe ngựa đó chạy thẳng tới trước mặt đại quân Tần, Xương Bình Quân cầm lá đại kỳ chim phượng nước Sở đỏ rực như lửa trong tay, ném xuống bãi cát bụi trước trận, đồng thời vung tay hô lớn: "Trần Dĩnh, hàng rồi!"
"Đại Tần vạn thắng!" Mấy vạn tốt Tần giơ binh khí vang lên tiếng hò reo! Chấn động đến mức những viên ngói trên đầu thành Trần Dĩnh cũng phải rung chuyển!
"Thấy sao?" Giữa tiếng hò reo rung chuyển đất trời, Vương Bí nhìn Khương Lỗi, cười lớn: "Xem ra Xương Bình Quân đã đưa ra lựa chọn giữa Tần và Sở!"
Nói xong, Vương Bí không còn nhìn tòa thành trì đã nằm gọn trong tay này nữa, mà quay đầu lại, hướng tầm mắt về phía Tây Bắc, nhìn về đầu kia của Hồng Câu!
Nơi đó, có một tòa thành trì lộng lẫy hơn, hùng vĩ hơn đang chờ đợi Vương Bí.
Chờ đợi hắn đến chinh phục! Chờ đợi hắn đến lập công nghiệp diệt quốc phá thành! Chờ đợi hắn đến đoạt lấy uy danh hiển hách như cha mình vậy!
Mùa xuân tháng giêng năm Tần Vương Chính thứ hai mươi hai, gió đông đã tan giá, côn trùng ngủ đông bắt đầu thức dậy, cá ngoi lên mặt băng, rái cá bắt cá, chim hồng nhạn bay về phương bắc.
Tại ngoại ô huyện Phương Thành, đứng trên thảm cỏ sắp tan hết tuyết, Hắc Phu kéo căng chiếc cung cứng một thạch hai đấu thành hình trăng rằm, mũi tên nhắm thẳng vào đàn nhạn đang bay về bắc trên không trung. Sau khi nín thở ngắm nghía vài nhịp, tay buông lỏng, mũi tên rời dây bay vút đi!
Tuy tư thế của y đã bày ra vô cùng chuẩn mực, nhưng độ chuẩn xác lại cách xa tới mười vạn tám nghìn dặm, đến một sợi lông nhạn cũng chẳng bắn rơi được.
"Ha ha ha, xạ thuật của đình trưởng Hắc Phu chắc cũng chỉ bắn được mấy con vịt trời, còn muốn bắn rơi nhạn bay về phương bắc à? Hay là thôi đi."
Cộng Ngao ở bên cạnh phát ra tiếng cười nhạo, nhưng đến khi chính hắn giương cung bắn đại nhạn thì cũng chẳng kiếm được cọng lông nhạn nào. Hai người họ cứ loay hoay với đàn nhạn mà chẳng thu hoạch được gì, trái lại Tiểu Đào và Đông Môn Báo đã xách hai con vịt hoang quay về.
Đám người Hắc Phu đã đến huyện Phương Thành thuộc quận Nam Dương từ đầu tháng chạp năm ngoái. Năm nay thời tiết không tốt, toàn bộ phương bắc đều gặp đại tuyết, tuyết dày hai thước, vì vậy hình đồ thú tốt đến từ Nam Quận được yêu cầu đóng quân tại chỗ ở Phương Thành chờ lệnh.
Phương Thành không phải là một tòa thành, mà là "Trường Thành". Từ thời Xuân Thu, nước Sở để đề phòng chiến xa của các nước Trung Nguyên tiến thẳng xuống phía nam đã xây dựng rất nhiều đồn lũy hiểm yếu lấy hình dáng thành lũy hình vuông làm chủ đạo trên các dãy núi cao quanh bồn địa Nam Dương, gọi là Phương Thành. Đến thời Chiến Quốc, họ lại dùng tường thành xây bằng đá hoặc đắp bằng đất nối các đồn lũy này lại với nhau, hình thành nên dải Sở Trường Thành dài hơn ba trăm dặm, tựa như một chữ "Môn" (門), bảo vệ biên cảnh phía bắc của nước Sở.
Huyện Phương Thành chính là cửa ngõ phía đông của dải trường thành hình vuông này.
Nhưng kể từ khi quận Nam Dương bị nước Tần chiếm được, Phương Thành đã trở thành tiền đồn để quân Tần tấn công nước Sở. Những doanh trại mà đại quân phạt Sở năm ngoái để lại đã trở thành những lán trại có sẵn cho đám hình đồ thú tốt đến sau.
Vì mưa tuyết không dứt, đám Hắc Phu trú tại đây ròng rã một tháng. Đằng nào cũng rảnh rỗi, Hắc Phu bèn cùng thuộc hạ tiếp tục cầm binh khí luyện tập. Đặc biệt là điểm yếu của y, bắn cung, cũng đã được tăng cường dưới sự chỉ dẫn của Tiểu Đào. Tuy nhiên y chỉ có thể làm tới mức trong vòng mười bước tên không bắn trượt, xa hơn một chút là mất chuẩn, còn những thao tác độ khó cao như bắn nhạn thì thật sự là quá làm khó y rồi.
Cầu đạo Cộng Ngao và đám thú tốt hắn áp giải cũng ở ngay sát bên cạnh đám Hắc Phu. Tuy cái miệng của Cộng Ngao hơi thiếu đức, thỉnh thoảng còn nói mấy câu mỉa mai quái gở về quan phủ nước Tần, nhưng dù sao mọi người cũng là đồng hương Nam Quận, ngày thường qua lại không ít. Họ còn thường xuyên hẹn nhau rời doanh trại đi bắn chim để cải thiện bữa ăn cho thú tốt.
Khi mọi người quay về gần đoạn tường thành nơi trú quân, Quý Anh và Bặc Thừa đã ngồi xổm bên bếp đất đun sẵn nước sôi. Trong lúc mọi người cùng hiệp lực nhổ lông thú. Lợi Hàm vào huyện thành mua muối cũng đã trở về, đồng thời báo cho Hắc Phu một tin tức.
"Đình trưởng, lại có một nhóm thú tốt hình đồ nữa tới Phương Thành rồi, tiểu nhân có hỏi thăm, nghe nói là đến từ Nam Trịnh thuộc quận Hán Trung."
Hắc Phu nghe xong, trầm ngâm suy nghĩ.
Nam Trịnh cách đây rất xa, đến cả thú tốt Nam Trịnh cũng đã tới, đây có lẽ là nhóm cuối cùng rồi, vì thì hẳn bọn họ cũng sắp lên đường.
Trong hơn một tháng này, thú tốt hình đồ vì tránh phong tuyết mà ở đây nhàn rỗi vô sự, nhưng thiên hạ lại xảy ra không ít chuyện lớn!
Đầu tiên là vào khoảng giữa tháng mười một, Trần Dĩnh vốn bị quân Tần vây hãm bấy lâu đã đầu hàng nước Tần. Nghe nói là do cựu thừa tướng nước Tần là Xương Bình Quân khuyên hàng. Đáng tiếc kiến thức lịch sử của Hắc Phu chỉ ở mức nửa vời, y biết vài danh nhân lịch sử thời Hán Sở tranh hùng, nhưng thừa tướng thời Tần Thủy Hoàng thì y chỉ biết một Lã Bất Vi, một Lý Tư. Cái tên Xương Bình Quân Hùng Khải này quả thực là chưa từng nghe danh, càng không biết mối quan hệ phức tạp của ông ta với vương thất hai nước Tần Sở.
Sau khi Trần Dĩnh thất thủ, Sở Vương vốn đã bị quân Tần đánh cho khiếp vía liền trở thành chim sợ cành cong, mặc kệ sự phản đối của phe chủ chiến trong nước của đám Hạng Yên, vội vàng nghị hòa với nước Tần.
Sau khi giết vua đoạt ngôi, Sở Vương Phụ Sô vốn chưa ổn định được nội bộ đã đồng ý cắt nhường Trần Dĩnh, Thượng Sái cùng vùng đất phía Tây Thanh Dương ở bờ Nam Trường Giang cho nước Tần để đổi lấy hòa bình.