Tần Lại

Chương 29. Các bào trạch. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vào trong nhà, Hắc Phu phát hiện bên trong đừng nói là đèn dầu, ngay cả củi lửa cũng chẳng thắp, không gian hơi tù mù. Chờ thị lực thích ứng với bóng tối, Hắc Phu mới nhìn rõ cách bày trí bên trong.

Trong căn phòng nhỏ hẹp, chính giữa là lối đi đủ cho hai người song hành, hai bên trái phải là hai bệ đất rộng khoảng một trượng, cao hơn lối đi một chút, trên đó trải tổng cộng mười tấm chiếu rơm. Điều này có nghĩa là Canh tốt được xếp ở theo đơn vị "Thập", mười người một phòng.

Khi y vào cửa, trong phòng đang có bảy người ngồi tán gẫu. Hắc Phu vừa bước vào, họ liền im bặt, ngoảnh đầu lại, bảy cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía vị khách không mời mà đến này!

Lúc này Quý Anh cũng lách vào theo, hắn chưa vào cửa đã oang oang: "Có ai người hương Huân Thủy không?"

Sau khi vào phòng liếc nhìn một lượt, hắn lập tức mừng rỡ, chỉ vào hai người đang ngồi trên tấm trải bên trái kêu lớn: "Chẳng phải hai huynh đệ Trệ và Mẫu đây sao! Các ngươi cũng bị trúng đợt phục dịch ngày Tết à!"

Hắc Phu nhìn sang, thấy một tên lùn mặt tròn mắt híp chỉ cao khoảng sáu thước rưỡi, bên cạnh lại là một tên tráng sĩ cao tám thước, vai rộng tay to, còn cao hơn cả Hắc Phu. Nếu không phải Quý Anh gọi ra, có đánh chết cũng không tin đây lại là hai huynh đệ ...

"Bọn ta là đường huynh đệ." Hai người giải đáp thắc mắc. Họ cũng nhận ra Quý Anh, cười nói chào hỏi nhau. Hóa ra tuy không ở cùng một lý, nhưng đợt lao dịch trước họ cũng đi cùng nhau nên có quen biết.

Hắc Phu cảm thấy hơi ngại khi gọi tên họ. "Trệ" nghĩa là con lợn, "Mẫu" không phải mẫu đơn mà nghĩa là con trâu đực. Cha mẹ cặp đường huynh đệ này đã hẹn trước với nhau hay sao? Lại đi lấy tên gia súc đặt cho con cái thế này.

Nhưng nghĩ lại thì cũng thấy bình thường. Bình dân bách tính thời này đa số không có họ, đó là thứ mà quý tộc mới có. Tên thường được đặt sau khi sinh, tùy ý chỉ vào một vật gì đó làm tên, còn chỉ trúng gà, vịt, lợn, trâu hay hoa cỏ cây cối thì đều là do duyên phận. Nhớ lại tiểu danh của Hán Vũ Đế sau này cũng là "Trệ Nhi" đấy.

Nếu cha mẹ không muốn chỉ vật đặt tên, họ sẽ gọi theo thứ tự tuổi tác Mạnh, Trọng, Thúc, Quý, ví dụ như Quý Anh. Hay như một dải Phong Bái nước Sở, tiểu nhi tử không nên người nhà lão Lưu là Lưu Quý, gần 30 tuổi vẫn chưa lấy được vợ, suốt ngày rong chơi lêu lổng...

Ngoài ra, cũng có thể đặt tên sao cho hợp, ví dụ như Hắc Phu, vì sinh ra đã là một tiểu tử béo đen nhẻm. Đệ đệ y là Kinh, vì lúc mẹ mang thai mười tháng, kỳ sinh nở sắp đến thì bị kinh động mà sinh ra, nên mới có tên đó.

Cho nên hai huynh đệ đặc biệt ngưỡng mộ đại huynh Trung. Tên Trung là do cha mẹ đặc biệt mời đoán mệnh tiên sinh thời nà là "Nhật giả" đến nhà, lật cuốn hoàng lịch thời bấy giờ là để đặt, vô cùng chính thức, lại đường hoàng dễ nghe...

Sau đó, Trệ và Mẫu còn giúp giới thiệu năm người khác trong phòng.

"Đây là Tiểu Đào, người hương Vân Mộng."

Tiểu Đào là một thanh niên thấp bé, bằng tuổi Hắc Phu, tính tình rất nhút nhát, ngồi ở góc tường, lầm lì ít nói.

"Đây là Bình, Khả và Bất Khả, đều là người vùng lân cận huyện thành."

Bình ngoài hai mươi tuổi, tướng mạo đúng là bình thường, giống như đại đa số thứ dân thời này, đôi mắt mờ mịt, ánh mắt đờ đẫn, chẳng có điểm gì gây ấn tượng.

Còn "Khả" và "Bất Khả" cũng là hai huynh đệ cái tên ghép lại nghe rất buồn cười. Chỉ thấy Khả đầy mụn trứng cá trên mặt, Bất Khả thì có đôi mắt lác, cũng mím môi không thích nói chuyện. Theo lý thường thân huyn đệ sẽ không bị trưng triệu cùng lúc, chỉ vì họ đều đã trưởng thành và ra ở riêng, không thuộc diện "người sống cùng nhà", nên mới bị trưng phát cùng đợt.

Nhìn chung, những người này tuổi tác tương đương Hắc Phu, cùng lắm chỉ mới tham gia lao dịch một hai lần.

"Đây là Triều Bá, cũng là người hương Vân Mộng."

Cuối cùng, Trệ giới thiệu đến người ngồi trong cùng. Người này tuổi tác đã lớn, trông chừng ba mươi bảy ba mươi tám tuổi, chòm râu dê khá dài. Chẳng biết chữ "Bá" này là vì thứ tự đứng đầu huynh đệ trong nhà, hay là do tuổi tác lớn mà được gọi tôn trọng như vậy?

Triều Bá có vẻ là người có địa vị cao nhất trong nhóm, hắn không đứng dậy hành lễ như những người khác mà chỉ ung dung ngồi trên sạp, gật đầu rồi chỉ vào Hắc Phu hỏi: "Hậu sinh, ngươi là người ở đâu?"

Hắc Phu nãy giờ vẫn im lặng ghi nhớ tên mọi người, lúc này mới chắp tay hướng về họ nói: "Ta đến từ hương Vân Mộng..."

"Hóa ra là đồng hương." Triều Bá cười , lộ ra hàm răng vàng khè trông phát tởm: "Trông ngươi tuổi còn nhỏ, chắc là lần đầu đi phục dịch phải không? Không sao không sao, sau này ta sẽ chiếu cố cho... Xưng hô thế nào?"

"Hắc Phu."

"Cái gì!?" Lời vừa thốt ra, cả căn phòng đều kinh động. Triều Bá vốn đang cậy mình lớn tuổi mà ngồi xếp bằng, bỗng đứng phắt dậy, kinh ngạc nhìn Hắc Phu: "Ngươi chính là Hắc Phu sao?"

"Cái người một mình chống lại ba tên cướp đó sao?" Trệ và Mẫu cũng kinh ngạc nhìn y:

Danh tiếng của mình đã truyền đến tận đây rồi à? Hắc Phu hơi ngạc nhiên, đành phải gật đầu.

"Hôm nay nửa huyện An Lục đều đang kể về chiến tích của ngươi, bọn ta lúc nãy cũng vừa bàn tán xong." Hai huynh đệ Khả và Bất Khả bước tới bắt chuyện, lời lẽ đầy vẻ tán tụng:

"Huynh ... huynh ... huynh thật sự có thể, có thể tay không đoạt đao sao?" Tiểu Đào vốn ít nói cũng lên tiếng, hóa ra hắn bị nói lắp, nhưng ánh mắt nhìn Hắc Phu đầy vẻ kính phục:

Thế là Quý Anh tha hồ đắc ý, lại ngẩng cao đầu nói: "Đó là đương nhiên, Hắc Phu huynh đệ công phu ghê gớm, chính ta đã hỗ trợ Hắc Phu bắt giặc đấy, hắn còn được phong tước công sĩ nữa cơ!"

"Thật là lợi hại." Bình sống ở huyện thành cũng ném tới cái nhìn hắn mộ, thứ hắn quan tâm là tước vị của Hắc Phu:

"Không có gì đâu." Hắc Phu không quen cái chuyện làm người nổi tiếng này, xua tay nói: "Mọi người cứ ngồi xuống nói chuyện đi, sau này đều là bào trạch cả rồi. Hắc Phu lần đầu đi phục dịch, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn."

Lúc này mọi người mới nhìn nhau rồi ngồi xuống, mắt vẫn hướng về phía Hắc Phu thêm mấy lượt.

(*) Thằng tiểu nhi tử 30 tuổi còn lông bông nhà Lão Lưu chính là nói tới Lưu Bang đó.