Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Hắc Phu, không ngờ võ nghệ của ngươi lại lợi hại thế này, hèn gì không sợ lấy ít địch nhiều." Quý Anh tháo thắt lưng, tìm thêm mấy sợi dây leo bên đường, giúp Hắc Phu trói chặt ba tên tặc nhân, miệng không ngớt lời khen ngợi thân thủ của y:
"Thế sao ngươi cũng dám đứng ra cùng ta?" Cái công phu mèo ba cẳng của Quý Anh đều lọt vào mắt Hắc Phu, nhưng y không hề khinh thường, không quay đầu chạy ngay lúc đó đã là khá lắm rồi:
"Ta cũng là sợ quan lại sau này truy cứu thôi." Quý Anh có chút bất lực giải thích: “Ngươi nói không sai, luật lệnh có ghi rõ, nếu có người cướp bóc giết hại trên đại lộ, những người qua đường trong vòng một trăm bước mà không ứng cứu thì phải tư nhị giáp!"
"Tư" nghĩa là phạt tiền. Quy định này Hắc Phu có biết, đây cũng là một trong những lý do y sinh lòng kính trọng đối với luật pháp nước Tần. Ở hậu thế, "hăng hái làm việc nghĩa" chỉ là một loại đức tính tốt, nhưng ở nước Tần, nó được luật pháp ghi rõ trở thành một nghĩa vụ, một nghĩa vụ mà mỗi người dân Tần đều phải thực hiện!
Nếu hậu thế cũng được như vậy...
Hắc Phu sinh lòng cảm thán. Thật sự không phải y sùng xưa khinh nay, chỉ là những hiện tượng quái gở ở thế kỷ 21 như thấy người già ngã không dám đỡ, đỡ dậy rồi lại bị vu oan đòi tiền bồi thường thực sự khiến người ta lòng nguội lạnh, chỉ có thể thốt lên câu "lòng người không còn như xưa".
Nếu đặt ở nước Tần, thấy người già ngã mà ngươi dám không đỡ thử xem? Được người ta đỡ dậy mà ngươi dám vu oan thử xem?
Quan lại nước Tần sẽ dùng pháp luật chứ không phải đạo đức để dạy ngươi cách làm người ngay lập tức!
"Ngươi có biết phạt hai giáp trị giá bao nhiêu tiền không?" Quý Anh thắt nút dây cuối cùng, ngẩng đầu hỏi:
"Chuyện này..." Hắc Phu mới đến thời đại này, vẫn chưa rõ lắm về vật giá:
Không đợi y kịp nhớ ra, Quý Anh lắm mồm đã nói liến thoắng: "Ở Nam Quận, một giáp là 1344 tiền, phạt hai giáp chính là 2688 tiền!"
"Đắt thật!" Hắc Phu xuýt xoa, y ít nhiều biết giá gạo ở huyện An Lục tùy theo năm được mùa hay mất mùa mà dao động từ 40 đến một 120 tiền mỗi thạch. Cứ lấy giá gạo 80 tiền một thạch năm nay mà tính, phạt hai giáp tương đương với phạt 33 thạch tiểu mạch, là lương thực của một đại hán cao bảy thước như Hắc Phu trong vòng một năm rưỡi, không phải con số nhỏ.
Nếu nói đặc điểm của Tần luật là gì, thì có một chữ "tỉ mỉ", ngay cả chuyện nhỏ như chuột cắn túi kho lương cũng quản. Thêm một chữ nữa là "nặng" Chỉ nhìn tiền phạt là thấy mức độ xử phạt của Tần luật nặng nề thế nào.
Điều này có nghĩa là, chỉ cần không đỡ một bà cụ bị ngã, một sĩ ngũ vốn không giàu có có thể phải gánh chịu tổn thất kinh tế cực lớn, hèn chi hậu thế thường nói Tần luật hà khắc.
Nhưng mặt khác, có trọng phạt thì tất có trọng thưởng!
Trói xong ba tên tặc nhân, tìm được ít lá thảo dược giúp Hắc Phu xử lý vết thương trên tay, Quý Anh lại thần bí hỏi: "Vậy ngươi có biết, bắt được một tên tặc nhân, quan phủ sẽ thưởng bao nhiêu không?"
Hắc Phu có biết gì đâu, thức giục: "Đừng có úp úp mở mở nữa, mau nói đi."
"Chuyện này là ta nghe du kiêu trong hương nói." Quý Anh cầm một cành cây, viết số mười bốn và số ba xuống đất, sau đó chỉ vào chúng nói: "Luật lệnh nói rằng, ai bắt sống được một tên tặc nhân thì tương đương với chém được hai thủ cấp, quan phủ thưởng mười bốn kim! Một lạng kim trị giá 576 tiền bán lượng..."
Chưa đợi hắn bấm xong đốt ngón tay, Hắc Phu đã nhẩm tính xong, hít một hơi lạnh nói: "Mười bốn kim, chính là 8064 tiền... Trời đất ơi."
"Đúng vậy, đúng vậy, ngươi bắt được ba tên, tính ra phải được thưởng hơn hai vạn bốn ngàn tiền đấy!" Nói đến đây, Quý Anh ngưỡng mộ vỗ vai Hắc Phu: "Hắc Phu, ngươi phát tài to rồi, sau này có giàu sang phú quý đừng quên nhau nhé!"
"Hơn hai vạn bốn ngàn tiền sao!?"
Hắc Phu bị con số trên trời này làm cho choáng váng.
Trời đất ơi, số tiền này đủ để đổi lấy mười bộ giáp trụ thượng hạng. Quy đổi ra thóc thì được hơn ba trăm thạch, xấp xỉ hai vạn cân!
Có điều ngẫm lại cũng đúng, chính sách bậc vương giả, không gì cấp bách bằng việc trị đạo tặc. Tần luật cũng giống như tiền bối của nó là Pháp Kinh, đặt "Bộ đạo luật" lên hàng đầu, bởi vì đạo tặc hoành hành trên đường sá sẽ gây ra sự phá hoại cực lớn cho trị an xã hội. Nam Quận thái thú trong công văn đã bày tỏ sự đau xót trước tình trạng này, thế nên việc dùng trọng thưởng để khuyến khích quan lại, bách tính bắt cướp cũng là lẽ thường tình.
(*) Bộ đạo luật: luật bắt trộm cướp.
Thế là Hắc Phu sướng rồi, nếu mọi chuyện đúng như lời Quý Anh nói, y sẽ từ một gã sĩ ngũ không xu dính túi, bỗng chốc biến thành "hộ vạn tiền" của nước Tần.
Có điều nhận thấy ánh mắt khao khát của Quý Anh đang nhìn về phía ba tên đạo tặc, trong lòng y chợt nảy ra một ý định, liền cười nói: "Quý Anh, ngươi nói không đúng rồi."
"Không đúng chỗ nào?" Quý Anh ngẩn ra.
Hắc Phu nói: "Rõ ràng là hai người chúng ta cùng đi đường gặp tặc nhân hành hung, rồi cùng nhau bắt giữ chúng. Công lao này phải có một phần của ngươi mới đúng!"
"Ta..." Quý Anh nhất thời nghẹn lời. Vừa rồi hắn quả thực có chút hối hận, vì sao không hạ được tên tặc nhân đối đầu với mình, cũng có chút đỏ mắt trước vận may của Hắc Phu, nhưng lại không nỡ mở lời đòi chia công. Bởi vì ba tên tặc nhân này đều do một tay Hắc Phu thu phục! Hắn chỉ đứng bên đần mặt nhìn, chẳng giúp được tích sự gì.
Hắc Phu lại không nghĩ vậy: "Cũng nhờ ngươi kiềm chế được một tên, nếu không cả bốn tên cùng xông lên, giờ này ta đã thành cái xác bên lề đường rồi."
"Ta thật sự không dám nhận."
Quý Anh đỏ mặt, định từ chối thêm nhưng Hắc Phu đã quyết chí, vỗ vai hắn bảo: "Chúng ta cũng coi như là đồng sinh cộng tử rồi, phú quý này phải cùng hưởng!"
Thế này làm Quý Anh cảm động không nói nên lời, mấy lần định mở miệng rồi lại thôi, hồi lâu sau mới hướng về phía Hắc Phu hành lễ thật trang trọng: "Hắc Phu, từ hôm nay trở đi, Quý Anh ta xem ngươi như thân huynh đệ! Bất cứ lúc nào cần đến ta, cứ việc sai bảo!"
Hắc Phu vội vàng đỡ hắn dậy. Trong mắt Hắc Phu, Quý Anh tuy thân thủ hơi kém, lại lắm lời, nhưng bản tính không tệ, nhất là lúc gặp chuyện không hề bỏ chạy. Thế nên Hắc Phu cảm thấy người bạn này đáng để kết giao, có được một lời hứa của hắn, biết đâu tương lai lại thực sự cần đến.
Huống hồ, thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. Hắc Phu một mình nhận lấy món tiền thưởng lớn như vậy trong lòng cũng có chút bất an. Chỉ dựa vào mình y thì không thể canh giữ cùng lúc ba tên, chi bằng tìm thêm người cùng mưu sự, cùng áp giải tặc nhân. Dù sao bớt đi một người thì hai người còn lại vẫn mang về cho y hơn một vạn sáu ngàn tiền thưởng, quá đủ rồi.
Có số tiền này, dẫu vài năm sau phải vào quân ngũ, Hắc Phu cũng không cần viết thư về nhà xin tiền xin áo mẹ nữa. Bánh xe vận mệnh của y cũng vì thế mà nhích đi một chút.
(*) du kiêu ngang với bộ khoái nha môn sau này.