Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đình là đơn vị hành chính cơ sở của nước Tần, chủ yếu được thiết lập dọc theo các trục đường chính, quản lý trị an trong phạm vi mười dặm vuông. Đứng đầu là "Đình trưởng", hay còn gọi là "Đình sắc phu", chịu trách nhiệm tuần tra hương lý, kiểm tra các hành vi phạm pháp, bắt giữ đạo tặc ... có thể ví như trưởng đồn công an sau này.
Dưới quyền đình trưởng còn có các thuộc viên gọi là cầu đạo, đình tốt, họ được phép mang theo các loại binh khí quy chuẩn của quân đội như cung, nỏ, kích, kiếm.
Gặp được đồng nghiệp thời cổ đại, nhưng thái độ của những kẻ này khiến Hắc Phu chẳng thể vui vẻ nổi, y không cảm nhận được chút thiện chí nào từ những đám "dân cảnh đồn công an" này. Họ hò hét bao vây lấy Hắc Phu và Quý Anh, binh khí chĩa thẳng vào người chỉ cách vài thước, như hai người là tặc nhân vậy.
Có thêm người giúp, tên đình trưởng Hồ Dương càng thêm ngông nghênh. Hắn dùng giọng điệu thẩm vấn tội phạm hỏi: "Các ngươi là hạng người nào? Có nghiệm, truyền không?"
Bình dân bách tính thì luôn thấp hơn quan một bậc, chẳng còn cách nào khác, Hắc Phu và Quý Anh đành phải nén giận lấy "chứng minh thư" và "giấy giới thiệu" ra cho hắn kiểm tra một lượt.
Tên đình trưởng Hồ Dương chỉ liếc qua một cái rồi cười lạnh: "Hóa ra chỉ là hai tên sĩ ngũ quèn đang trên đường đi phục dịch ở huyện thành, thế mà cũng dám chặn đường lên mặt với ta!"
Hắn khinh khỉnh nhìn thân phận thấp hèn của hai người, hất hàm hỏi: "Đám đạo tặc này thật sự là do các ngươi bắt được sao?"
Quý Anh trả lời: "Báo để đình trưởng biết, là hai chúng tôi đồng tâm hiệp lực bắt giữ, đang định giải về huyện thành giao cho quan phủ."
Đình trưởng Hồ Dương đảo mắt một vòng, bốn phía không có ai khác, sai người lấy dây thừng, hách dịch nói: "Ta là trưởng một đình, truy bắt đạo tặc là chức trách của ta. Vụ án này xảy ra trong địa phận đình của ta, lý đương nhiên phải do ta thẩm vấn áp giải. Hai ngươi không phải đang vội đi phục dịch sao? Mau đi đi, đám tặc nhân này cứ giao cho ta là được..."
Hắc Phu và Quy Anh nhìn nhau, trân trối trước yêu cầu trắng trợn của tên đình trưởng. Quý Anh là người tinh minh, vội rỉ tai Hắc Phu: "Tên đình trưởng Hồ Dương này chắc chắn muốn cướp công của chúng ta rồi, tuyệt đối đừng đồng ý! Nếu để hắn tự áp giải giặc về huyện, hơn hai vạn tiền kia coi như không còn liên quan gì đến chúng ta nữa!"
Hắc Phu gật đầu, vô cùng tán thành.
Chế độ trọng thưởng của nước Tần khiến việc tranh giành thủ cấp và công trạng diễn ra vô cùng khốc liệt. Lúc ở nhà, y không ít lần nghe đại ca Trung kể lại, trên chiến trường, đôi khi chỉ vì tranh giành một cái thủ cấp mà bào trạch cũng có thể rút đao chém giết nhau! Huống chi là lúc bình thường. Tên đình trưởng này chắc chắn đang nhắm vào ba tên tặc nhân, nếu nghe theo hắn, món tiền thưởng cực lớn sắp đến tay sẽ bay mất!
Thế là Hắc Phu chắp tay nói: "Đến huyện thành cũng không còn xa, chúng tôi tự áp giải là được, không dám phiền đình trưởng nhọc lòng."
Quý Anh cũng nói ầm lên: "Đúng thế, mời đình trưởng quay về cho! Chỉ cần thương cổ kia theo chúng tôi về huyện làm chứng là đủ."
"Chuyện này đến lượt các ngươi quyết định sao?" Đình trưởng Hồ Dương thấy không lừa được hai tên sĩ ngũ thì mặt sa sầm, định nổi giận thì tên phó thủ cầu đạo dáng người thấp bé, tay cầm cung tên bên cạnh bỗng đảo mắt, ghé tai hắn nói nhỏ vài câu. Đình trưởng bấy giờ mới nén giận, đi một vòng quanh ba tên tặc rồi khinh miệt bới móc: "Đạo tặc vốn xảo quyệt, võ nghệ cao cường, chỉ dựa vào hai tên các ngươi mà cũng chế ngự được chúng? Ta không tin!"
Cùng lúc đó, tên cầu đạo lại nháy mắt với tên thương cổ. Tên thương cổ vốn là người đình Hồ Dương , quen biết cả đình trưởng lẫn cầu đạo, liền hiểu ý ngay.
Hắn kéo Hắc Phu và Quý Anh ra một góc, nhỏ giọng bảo: "Hai vị tráng sĩ, làm người chớ nên quá tham lam. Đình trưởng nghe tin có cướp đã dẫn theo người từ xa chạy đến đây, không có công lao thì cũng có khổ lao, sao có thể để họ đi tay không về được?"
Hắc Phu biết có trò gian trá rồi, lạnh lùng hỏi: "Vậy ý ngươi là sao?"
Tên thương cổ nở nụ cười: "Dù sao tặc nhân cũng có ba tên, chi bằng chia công cho người của đình luôn! Cứ nói là mọi người cùng nhau bắt được, thấy thế nào?"
Hắn vừa dứt lời, Quý Anh đã thấp giọng mắng: "Đồ gian thương vong ơn phụ nghĩa, bọn ta có lòng tốt cứu mạng ngươi, ngươi lại định hại bọn ta. Lúc nãy huynh đệ Hắc Phu của ta phải liều mạng tử chiến, bằng bản lĩnh bắt tặc nhân, mắc mớ gì phải chia cho kẻ khác? Đừng có nằm mơ!"
Bị Quý Anh phun nước bọt đầy mặt, thương cổ không làm người hòa giải được nữa, đành lủi thủi quay lại.
Thương lượng không thành, đình trưởng Hồ Dương lộ rõ bộ mặt hung ác, vẫy tay một cái, đám cầu đạo, đình tốt dưới quyền lại cầm vũ khí áp sát. Quý Anh giật mình hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"
"Giao đám tặc nhân cho ta! Các ngươi tự biến đi, bằng không..." Đình trưởng Hồ Dương lạnh lùng giơ thước và dây thừng trong tay lên, rõ ràng là muốn dùng vũ lực để cướp đoạt:
Quý Anh sợ rồi, quay nhìn Hắc Phu hỏi ý, Hắc Phu cũng đang tính phải làm thế nào.
Trước khi rời nhà đại ca Trung thật thà đã dặn đi dặn lại y ra ngoài phải nhẫn nhịn, chớ có cãi cọ đánh lộn với ai, đặc biệt không được đắc tội với quan lại có tước vị.
Tên đình trưởng này tuy chỉ là tiểu lại bậc thấp, nhưng dẫu sao cũng là "quan". Theo Tần luật, dân thường mà đánh quan lại, bất kể đúng sai đều bị luận tội, một khi phải đi tù thì đời này coi như bỏ đi.
Thế nhưng cái vẻ ngông nghênh của tên đình trưởng khiến Hắc Phu không sao nuốt trôi cục tức này. Bất kể là hai tay dâng tặc nhân hay chia công cho hắn, y đều không cam tâm.
Phải làm sao đây? Hắc Phu rơi vào thế lưỡng nan.
Đúng lúc này, y nghe thấy tiếng lọc cọc lọc cọc, vội vàng quay đầu lại, trên đường có một cỗ xe ngựa đang thong thả đi tới. Trên xe sơn màu đen đỏ đan xen, hai con ngựa một đen một trắng, chẳng phải là xe của vị "đại phu" cùng trọ tối qua sao?
Mắt Hắc Phu bỗng sáng rực.
Nếu thực sự gặp oan khuất, cách tốt nhất chính là báo quan! Đây là điều đại ca đã dặn dò kỹ lưỡng, chuyện đến nước này, Hắc Phu chỉ còn cách này mà thôi.