Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn
Chương 106. Toàn Quân Hành Động, Dị Năng Mới! (2)
Gia đình ba người họ Phù cùng với Trình Đô và Lưu đại tỷ đều đi theo phía sau, quan sát Tô Tẫn ra tay.
Thứ nhất là để chuẩn bị từ sớm, để những người bình thường chưa từng trải qua chém giết này nhanh chóng thích nghi giải mẫn cảm.
Thứ hai là để những người này có thể giúp khuân vác thêm đồ đạc.
Dẫu sao rất nhiều căn hộ đã không còn chủ, vật tư đều cần tập trung lại để phân bổ.
Thứ ba là để ghi chép và đánh số cho những cư dân còn sống và tạm thời có vẻ không có vấn đề gì.
Vốn dĩ Trình Đô và Lưu đại tỷ vẫn đang trong giai đoạn quan sát, nhưng xét cho cùng thì cũng chẳng còn gì để quan sát nữa.
Hai người này, một người thì có vật tư trong nhà vô cùng dư dả, người còn lại thì cẩn thận đến mức thà uống dầu bôi trơn, uống nước tiểu, hơn nữa trong nhà vẫn còn sót lại nửa ly, đã đủ chứng minh vấn đề rồi.
Và hiện tại đang là lúc dùng người, cũng chỉ đành thả ra sớm.
...
Buổi sáng ngày thứ ba.
Một tiếng súng nổ, phá vỡ sự tĩnh mịch của Khu dân cư.
Tô Tẫn phá cửa xông vào, nghênh đón là một xác sống ông lão, phía sau còn có một con vóc dáng cao to.
Đám người Phù Thanh Đại đứng quan sát ở ngoài cửa.
Chỉ thấy Tô Tẫn rút cây tua vít kéo dài dắt ở thắt lưng, đâm thẳng vào tim nó, sau đó nhấc chân đá bay xác sống ông lão.
Ngay sau đó, hắn lộn một vòng như chim cắt, ngồi chễm chệ trên vai con Tang Thi cao to.
Khi còn chưa hạ hẳn xuống không trung, Phù Thanh Đại ném qua một cái bể cá, hắn thuận tay chụp lấy úp thẳng lên đỉnh đầu Tang Thi.
Hai chân kẹp lại, trói chặt hai cánh tay Tang Thi.
Tô Tẫn vòng tay ra sau lưng, lôi ra một tấm vải dài, quất về phía cánh tay của Tang Thi.
Liên tục tung ra vài vòng, lưu loát bọc kín nắm đấm phải của Tang Thi, tay còn lại cũng làm y hệt.
Nhảy xuống khỏi vai Tang Thi, thêm vài động tác nhẹ nhàng lượn lờ quanh người, cục vải bọc kín hai nắm đấm của Tang Thi coi như đã được buộc chặt.
Cuối cùng lấy ra một sợi dây xích chó cực to tròng vào cổ Tang Thi, Tô Tẫn vẫy vẫy tay ra ngoài cửa.
Đám Phù Thanh Đại thấy vậy vội vàng đi xuống lầu, Tang Thi đuổi theo phía sau, Tô Tẫn cầm dây kéo phía sau.
Kéo một mạch xuống lầu, con Tang Thi bị trói vào khung cửa sổ chống trộm.
Tiến lên hai bước, Tô Tẫn chống nạnh nói: “Thanh Đại, hôm nay em với bố em không cần làm việc gì khác, cứ ở đây luyện bắn cung đi! Trước đây dùng chăn bông, hôm nay chúng ta chính thức thực chiến rồi, không được qua loa đâu.”
Phù Thanh Đại liếm môi, trong lòng dâng lên một trận căng thẳng.
Hai ngày qua đã chứng kiến cảnh giết Tang Thi, cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận được cảnh máu me, nhưng bây giờ phải đích thân ra trận, trong lòng vẫn không nhịn được mà sởn gai ốc.
“Anh... Khung cửa sổ chống trộm rơi xuống thì sao? Bể cá kia vỡ thì làm thế nào ạ?”
“Không sao, anh tính hết cho em rồi, em đưa balo đây.” Tô Tẫn vẫy tay với Phù Thanh Đại.
Nghe vậy Phù Thanh Đại vội vàng cởi balo ném cho Tô Tẫn.
Đỡ lấy balo, từ bên trong móc ra một bình keo bọt xốp, thứ này lục được từ nhà một ông anh Tang Thi nghi là làm nghề kim khí.
Một tay Tô Tẫn ấn giữ đầu Tang Thi, mặc cho hai nắm đấm của nó liên tục nện vào người mình, bơm keo bọt xốp vào bể cá qua khe hở.
Lại móc ra một chai keo nước lớn, tưới lên bể cá trên đỉnh đầu Tang Thi.
Cuối cùng lấy ra một miếng hộ tâm kính thô sơ đeo lên cho Tang Thi.
Tô Tẫn quay người chỉ tay về phía sau: “Lên trước quan sát gần để thích nghi một chút, lát nữa keo khô rồi hẵng luyện bắn cung. Nếu khung cửa sổ chống trộm rơi xuống, nó kéo theo khung cửa sổ mà em còn chạy không lại nó... thì anh cũng không cứu nổi em đâu.”
“Lão Phù, súng phun anh cứ cầm đi, canh chừng con gái anh cho cẩn thận.”
“Tôi biết rồi Chủ nhiệm.”
Nhận được câu trả lời chắc chắn, Tô Tẫn vung tay lên, dẫn theo những người khác quay trở lại trong tòa nhà.
Tiếp tục gõ cửa lục soát, đến lượt những căn phòng có tiếng đáp lại, Trương Uyển và Lưu đại tỷ sẽ đứng sau cửa để hỏi han đăng ký.
Hỏi han an ủi đơn giản một hồi, liền để vật tư xuống trước cửa, còn Tô Tẫn thì cầm súng cảnh giới ở một bên, phòng ngừa xảy ra bất trắc.
Cư dân trong nhà cũng giống như những người khác, khóc lóc mở cửa, muốn mở hẳn cửa ra để nói chuyện, nhưng bất lực nhìn họng súng chĩa thẳng vào mình, đành phải luồn tay qua khe cửa lấy vật tư rồi lùi lại vào phòng.
Trương Uyển ở ngoài cửa vẫn hô lớn như trước: “Giữ lại vỏ chai nước đừng vứt đi, lần sau thu hồi để dùng tiếp!”
Vật đựng nước đều là chai nhựa nhặt trong thùng rác của Khu dân cư, muốn phân phát tài nguyên đựng nước thì bắt buộc phải dùng vật chứa kín mới được, món đồ này hiện tại đúng là có hơi khan hiếm.
Giải quyết xong một hộ, tiếp tục tiến đến hộ tiếp theo.
Lần này sau cánh cửa không có tiếng người đáp lại, truyền đến chỉ là tiếng Tang Thi húc cửa.
Tô Tẫn trực tiếp phá khóa tiêu diệt mục tiêu.
Hai con Tang Thi trong nhà bị hạ gục.
Tô Tẫn mặt không cảm xúc cầm dao rạch tim.
Quá trình này đã lặp lại quá nhiều lần, ít nhiều cũng có phần tê liệt.
Bản thân hắn bây giờ đối với những sự kiện đẫm máu đã được coi là giải mẫn cảm hoàn toàn.
Thành thạo mổ tung lồng ngực Tang Thi để lục tìm trái tim.
Bàn tay Tô Tẫn bỗng khựng lại, khuôn mặt vốn tê liệt đột nhiên bộc lộ biểu cảm phong phú.
Nhìn vật thể hình cục thịt bị bới ra từ phía sau trái tim, trong lòng nhất thời mừng như điên!
Trình Đô đứng phía sau thấy hắn đứng bất động, vội vàng tiến lên xem xét.