Gần như không thể kiểm soát được quay đầu lại hét lớn: “Người ngoài hành tinh đến cứu chúng ta rồi! Người ngoài... Ưm!!”
“Đừng có mẹ nó sủa bậy! Mày vứt thau sắt linh tinh đã dụ hết bọn Tang Thi kéo đến đây rồi.” Gã xăm trổ bước lên bịt mồm Đinh Gia, “Con mụ thối! Ngày nào cũng phải lên cơn vài lần mới chịu được phải không.”
“Ưm ưm ưm!” Đinh Gia dùng hết sức lực kéo bàn tay gã xăm trổ ra, kích động nói, “Ngay bên ngoài kìa, không tin anh ra mà xem!”
Gã xăm trổ thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó bực dọc liếc Đinh Gia một cái: “Người đâu ra? Đừng tưởng mày là con đàn bà tâm thần thì muốn làm gì thì làm, mày mà còn dám sủa bậy nữa, tao tát chết mày!”
...
“Bảo hai người đội mũ bảo hiểm vào, lấy ra mà không đội thì để làm gì?” Trong nhà thuốc, giọng Tô Tẫn mang theo vẻ bất mãn.
“Anh cũng có đội đâu?” Trình Đô bĩu môi nói, “Cái thứ đó bí bách lắm, lại còn che khuất tầm nhìn, tôi phun lửa còn không được. Bây giờ độ nguy hiểm không cao, đợi đến bệnh viện rồi chúng ta hẵng đội.”
“Đúng đấy Chủ nhiệm, đừng chấp nhặt nữa. Chúng tôi không giống ngài, chỉ có ngài mới cần đội mũ bảo hiểm thôi.”
“Hừ, mẹ kiếp các người cứ chọc tức tôi đi... Bật đèn pin lên! Lên thẳng tầng hai lấy thuốc, lấy xong thì đi.”
“Thuốc dự phòng không lấy một ít sao?”
“Trong Khu dân cư lục ra cả đống dùng không hết, không cần lãng phí không gian thời gian, hai người đi trước, tôi đi sau cản hậu.”
Hai người đi đầu.
Tô Tẫn đi sau, tay trái kéo khóa chiếc cặp táp trước ngực ra.
Cánh tay phải giang ra, rào rào rào, cả một đống thuốc không rõ tên bị càn quét vào trong cặp.
Trước khi xuất phát hắn đã đặc biệt dọn sạch không gian trong cặp một lượt.
Nghe thấy có động tĩnh phía sau, Trình Đô và Phù Hổ đồng loạt ngoái đầu lại, nghi hoặc nhìn Tô Tẫn.
“Tôi va quệt một chút, không sao đâu, đi thôi!”
Ba người vội vã lên tầng hai, đi đến giữa cầu thang cả ba ăn ý dừng bước, đồng thời ngẩng đầu.
“Có tiếng trẻ con khóc? Có người sống sót!” Phù Hổ ba bước gộp làm hai vội vã chạy lên trên.
Tô Tẫn cau mày, nhún mình nhảy vọt lên, đạp nghiêng vào tường nhảy vọt hẳn lên tầng hai, chặn ngay trước mặt Phù Hổ.
“Ông gấp cái gì! Tôi xem xét trước đã.”
“Đó là một đứa trẻ đấy... Chủ nhiệm, có thể có vấn đề gì được chứ?”
“Suỵt! Bài trừ rủi ro trước đã.”
Ba người áp sát vào một bên phòng, cầm đèn pin quét nhanh qua từng hàng kệ thuốc tìm kiếm.
Cuối cùng dừng lại ở vị trí trung tâm, ba luồng sáng rọi thẳng vào một đứa trẻ đang bò rạp dưới đất phát ra tiếng khóc thút thít.
Trong phòng chỉ có chỗ này là có ba thi thể, xung quanh thi thể máu me lênh láng, ba người này dường như vừa mới chết không lâu.
“Đứa trẻ này mạng lớn thật, may mà gặp được chúng ta!” Phù Hổ cảm khái, quay đầu nhìn Tô Tẫn, “Chủ nhiệm, hay là đưa theo đi, nhét vào cốp xe chắc là không vấn đề gì đâu.”
Tô Tẫn bước lên trước một bước, ánh mắt ngưng tụ vào đứa trẻ, tay kia đặt lên báng súng...
Bắn hạ sinh vật khả nghi, Tô Tẫn quay người nhìn về phía Phù Hổ và Trình Đô.
Hai người cứng đờ tại chỗ không nói một lời.
Khựng lại một hai giây sau, đồng loạt xoay cái cổ cứng ngắc nhìn Tô Tẫn.
Đứa trẻ còn đang khóc mà... Lên nã một phát chết tươi luôn.
“Chủ nhiệm! Đó là một đứa trẻ, ngài giết nó làm gì?” Phù Hổ cuối cùng cũng kinh hãi lên tiếng.
“Đúng đấy! Tại sao lại làm vậy?” Sắc mặt Trình Đô trắng bệch.
Chân mày Tô Tẫn nhíu lại thành một cục, nheo mắt tiến sát lại gần hai người: “Đứa trẻ? Hai người làm sao thế! Vấn đề rõ ràng như vậy mà cũng không nhìn ra?!”
“Tôi khoan hãy nhắc đến chuyện đứa trẻ đó có phải là kẻ lây nhiễm tiềm ẩn hay không, ba thi thể một đứa trẻ, thế Tang Thi đâu! Tang Thi mất mục tiêu, nếu không có tình huống đặc biệt thì sẽ không di chuyển trên diện rộng.”
“Trên lầu dưới lầu chúng ta đều đã xem qua rồi, có thấy bóng dáng Tang Thi nào không! Trong đầu hai người nhét đầy sáp nến à! Thấy là trẻ con thì muốn cứu?”
Hai người chớp chớp mắt, đưa mắt nhìn nhau một cái.
Trình Đô do dự giơ tay chỉ về đống thi thể: “Thì... thì Tang Thi chẳng phải ở đó sao. Có một con bị cắm vào tim, một nam một nữ còn lại liều mạng vật lộn với Tang Thi, đứa trẻ trốn đi, bố mẹ đồng quy vu tận với Tang Thi rồi nó mới chui ra.”
“Đúng rồi, tôi cũng nghĩ vậy đấy. Cho dù đứa trẻ có thể đã bị lây nhiễm, nhưng trước mắt vẫn chưa sao, cũng không cần vội vàng bắn chết ngay như thế chứ.”
“Hả?” Tô Tẫn ngơ ngác quay đầu lại.
Nhìn kỹ lại, đúng là vậy thật!
Có một thi thể bị thương ở tim đang nằm trên mặt đất, miệng đầy máu.
Kẻ còn lại thì cổ bị cắn đứt, rõ ràng giống như bị thi thể kia cắn ra.
Còn thi thể thứ ba đang nằm sấp trên mặt đất, để tóc dài, nhìn qua là biết ngay đó là phụ nữ.
Tô Tẫn gãi gãi mặt, rơi vào trạng thái mờ mịt.
Hóa ra là do mình nhìn không kỹ?
“Chủ nhiệm, ngài lỡ tay giết nhầm rồi đúng không...” Trình Đô lắp bắp nói.
“Giết nhầm? Giết nhầm cái gì? Không có giết nhầm!” Ánh mắt Tô Tẫn thay đổi, nhìn về phía hai người, “Chúng ta không có điều kiện để phân biệt ai là kẻ lây nhiễm ngụy trang! Hai người nhớ kỹ cho tôi, bất kể tình huống nào, cứ phát hiện kẻ đi lẻ, mặc định coi như Tang Thi mà xử lý!”
Tô Tẫn nói xong, cũng chẳng màng đến phản ứng của hai người, đi thẳng lên phía trước để kiểm tra.
Lật xác đứa trẻ lên, lập tức hít ngược một hơi khí lạnh.
“Hai người qua đây cho tôi!!” Tô Tẫn cao giọng.
Phù Hổ và Trình Đô nghe vậy vội vã chạy qua.
“Hai người nhìn cho kỹ, đây là cái gì!”